[ Oneshot ] Em sẽ mãi là thiên thần - Wenrene
Son Seung Wan & Bae JooHyun…
Son Seung Wan & Bae JooHyun…
"Se comprendre sans parler" trong tiếng Pháp có nghĩa là hiểu nhau đến mức không cần dùng lời nói để diễn đạtĐôi lời của Mứt: Đây là fic dựa trên realtime của Bae Joohyun và Shon Seungwan từ quá khứ cho tới hiện tại và tình cảm, cử chỉ, sự quan tâm họ dành cho nhau để viết thành fic(đọc cảm thấy tác giả quá ảo tưởng về Wenrene thì đừng đọc làm gì cho thêm bực)…
Đây là 1 fanfic được Lee ủ lắm luôn rồiÝ tưởng cũng không mới mẻ gìGiờ chắc fan của Infinite cũng không còn nhiều và đông như ngày trướcCũng không còn trẻ và đu fanfic nữaBạn Lee kêu nên đổi tên Idol để thu hút lượt đọc, nhưng đây là truyện Lee viết về Woohyun nên cũng không muốn sửa gì cả.Nói lang man đủ rồi, vô nội dung nhẹ cáiChuyện kể về 1 cô fangirl lần đầu sang Hàn Quốc và có mối tình 1 đêm với chính Bias của mình trong cơn say. Chi tiết hơn xem rồi sẽ rõ.…
chỉ là vài bức hình của hai chị cho bớt nhớ thôi☺…
Cái tựa đề nói lên tất cả!…
Không H+ chỉ có kiss nhẹ, học đường...…
BokBek cùng Peow Peow 🐶🐱…
minrene - nhớ em, từ paper plane…
h+ nhẹ nhàng , tổng tài bá đạo chính là Rú , chàng đại gia nhỏ nghịch ngơm chính là Amerikaaa…
"Hạnh phúc là một em gấu ấm."…
Hạ về rơi lên tóc em những kỉ niệm rực rỡ muôn màuDựa trên một câu chuyện có thật…
allLumine , ko thích xin đừng đọc ạ , thanku nextai thích bơi vô hí hí (❤'艸`❤)…
Cậu không thể cho Seungwan này một cơ hội sao?Joohyun, nó khó khăn với mình tới như vậy sao?…
Tại sao Jungkook lại chiếm hữu e gái nuôi?…
từ qt sang tiếng việt,không beta,không sửa lỗi chỉ để đọc offline…
Iu:topIrene:bot…
“Miêu Miêu, ta thực không hề ngốc!”Kẻ ngồi dưới sàn vừa chơi Jenga vừa vu vơ nói, người thì đang ngửa cổ tựa lên thành sô-pha, tay day day hai thái dương nặng trĩu, cất giọng lãnh đạm sau khi nghe kẻ nào đó lẫm bẫm :“Ừ, là ta ngốc! – khuôn mặt dần tối lại – là ta ngốc vì mang theo ngươi đến công ty, là ta ngốc…- bổng ngẫm lại hai chử Miêu Miêu thì tâm tình liền bùng nỗ – Yaaaaaaah, hỗn đản, ta nói lần cuối cùng, ta là Lạc Đồng Đồng, Miêu cái đầu ngốc nhà ngươi, ta hận không thể băm ngươi ra trăm ngàn mảnh đem cho cẩu ăn..."Kẻ tức giận đỏ mặt tía tai ngồi thở hừ hừ, người giật mình ngơ ngẩn nhìn kẻ kia chăm chăm nhưng rồi lại thản nhiên:“Tại sao không thể? Nếu mỹ nhân tỷ tỷ muốn ta đây cũng không ngại cho người băm! Nam nhân đại trượng phu, mặc dù có hơi sợ nhưng, sao ta lại không thể đáp ứng một yêu cầu nhỏ đó của người ta yêu được chứ?”Nàng đơ người, hai má đỏ bừng. Đó là thái độ gì? Hắn nói như vậy là ý gì chứ? “Người…ngươi yêu?”. Tên này…có thể hay không tin hắn là một kẻ ngốc?…