Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Xin chào mọi người, mình là một chú Cá nhỏ vừa mới tập thử sức với viết lách. Khi hướng dương thiếu mặt trời là tác phẩm đầu tay của mình, chính vì thế, mình vô cùng trân quý sự ủng hộ của các bạn độc giả. Truyện là câu chuyện của những cô cậu trẻ, những mẩu chuyện nhỏ xoay quanh tuổi học sinh tươi đẹp. Truyện thuần Việt 100%, KHÔNG CHẤP NHẬN HÀNH VI ĐẠO NHÁI, REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
"Người đó phải là em." Văn Khang thở dài. "Bởi vì em không thích anh, và anh cũng vậy." Sự vạch trần này có vẻ hơi đột ngột cho một buổi tối giữa tuần. "Chúng ta sẽ không biến thành bất cứ hai nhân vật nào đó trong mấy bộ phim tình cảm mà cuối cùng sẽ phát hiện ra cảm xúc mình dành cho nhau."- ͙۪۪̥˚┊❛ [bùa chống chính quyền, đề nghị chính quyền hãy tránh xa tôi] ❜┊˚ ͙۪۪̥◌…
Quà trung thu nha mấy bà 😁Dạo này tâm trạng tui thật sự rất tệ, mệt mỏi, chán chường rất nhiều, thành ra cái nhà cũng ảnh hưởng, toàn hàng tạch tới toang 🙄 Thui thì lên cho mấy cô 1 bộ ngọt thân tình đi, trung thu ăn ngọt cho vui vẻ, ngọt thiệt mị hông cú lừa đâu, đảm bảo thân tình ớTác giả: Phụ tử ngạnh chuyên nghiệp hộ (Đồng tác giả Vô đọa)…
Liệu rằng có tháng thứ mười ba?Liệu rằng có mùa thứ 5?Liệu rằng sẽ có tuyết rơi vào mùa hạ?Mọi người đều rõ làm gì có mùa thứ năm, cũng chẳng hề có tháng thứ mười ba. Vậy còn tuyết rơi vào mùa hạ thì sao?Trên thực tế vẫn có, nhưng lại rất hiếm gặp, cũng có khi cả đời người chẳng thể có cơ hội chứng kiến khoảnh khắc ấy.Vào mùa hè năm đó, vậy mà thật sự có tuyết rơi. Một hiện tượng khó gặp thế mà tớ cũng được thấy rồi, vậy sao đến giờ cậu vẫn chưa đáp lại tình cảm của tớ? Phải chăng phải đợi đến tháng thứ mười ba của mùa thứ năm thì mới được?Thế nhưng tớ chẳng đợi nổi nữa. Mùa hè năm đó tớ cũng đã hiểu, thì ra dù tuyết có rơi vào màu hạ thì nó vẫn lạnh, nhưng có lẽ còn có thứ lạnh hơn cả tuyết, chính là trái tim của tớ vào năm đó, suýt nữa thì đã bị đông cứng thành đá.…
Có hai thứ không thể che giấu được trên đời này: Một là bình minh đang lên, hai là ánh mắt của Lục Trình Húc khi nhìn Thẩm Tinh Lam.Hải Thành năm ấy, có một cô gái nhỏ luôn mang theo vỏ kẹo vị cam trong túi áo, và có một chàng trai luôn đứng sau lưng cô, chắn đi mọi bão giông của tuổi trẻ.…
Anh và cô gặp nhau định mệnh như Adam và Eva, Romeo và Juliet. Anh hi vọng cô sẽ là mẹ của các con anh, cô cũng hi vọng anh sẽ là cha của các con cô nhưng chúng ta nên nhớ "Nơi nào có hi vọng, nơi đó có gian nan".…
Tác giả: Tra Nhục LíNguồn: Reine Dunkeln Tình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Hào môn thế gia , Vườn trường , Nhẹ nhàng , Hắc ám , L luân , Đô thị tình duyên , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , Cường thủ hào đoạt , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Tỷ đệVăn án:Đào Hâm Quả lớn lên xinh xắn, làn da trắng nõn cùng ngũ quan xuất chúng, thích đá bóng chứ không đá đểu, thích mặc đồ oversize thoải mái chứ không mặc váy, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng.Đào Hâm Quả có em trai nhỏ hơn mình bốn tuổi, tên là Đào Hâm Kỳ.Đào Hâm Kỳ nhỏ hơn Đào Hâm Quả bốn tuổi, trầm tính lạnh nhạt khác hẳn với tính cách hướng ngoại yêu vận động của Đào Hâm Quả. Bố Đào cười lớn, Hâm Quả nhỏ hưởng gen di truyền vận động thiên phú, Hâm Kỳ hưởng gen thông minh hiếu học, quả là mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.Nhưng thiên tài, thường thường cùng kẻ điên chỉ có một đường ranh giới. Đào Hâm Kỳ nhìn qua trầm mặc lạnh nhạt có tính sở hữu điên cuồng, có trời mới biết hắn muốn giấu riêng Đào Hâm Quả vào trong ngực mình thế nào.--------"Đệ Đệ biến thái từng bước ăn sạch chị gái nhỏ ngốc nghếch."…
Từ nhỏ, tôi sống trong căn biệt thự của nhà họ Văn - nhưng không phải với tư cách người nhà, mà là con gái của người giúp việc.Tôi và Văn Diên cùng lớn lên dưới một mái nhà.Anh cao ngạo, lạnh lùng, là thiếu gia danh giá được bao người ngưỡng mộ. Còn tôi chỉ là một chiếc bóng câm lặng đi bên anh.Không ai biết rằng sau cánh cổng hào môn ấy, có một người con gái lặng lẽ yêu anh suốt tuổi thơ. Một người luôn nở nụ cười dịu dàng dù bị bắt nạt, bị tổn thương, bị xem thường.Anh chưa từng để tôi bước vào thế giới của mình, mãi đến khi tôi không thể chờ đợi được nữa...Khi tôi chọn rời đi, anh mới nhận ra - hóa ra, người luôn ở cạnh mình, đã thật sự biến mất."Em lớn lên trong nhà anh... nhưng chưa từng thuộc về nơi đó."…
Đây là đoản văn, các bạn lưu ý trước khi đọc.Điều cấm kị:- Bôi nhọ danh dự tác giả.- Không bôi nhọ nội dung truyện, còn những lời góp ý thật lòng mình rất vui vẻ tiếp thu.…