[HUẤN - ĐAM] BROKEN
Đọc thì biết=))…
Đọc thì biết=))…
(girlxgirl) Đỗ Minh Ngọc- sinh viên ngành kế toán (18 tuổi). Từ cái tên, gia cảnh đến cái ngành học đều muốn hét lên gái ngoan khô khan. Nhưng đằng sau con người kiệm lời tại trường lớp và gia đình ấy lại là bà chủ một quán bar BDSM. Rồi sẽ ra sao khi một người phải đóng hai vai, liệu có lúc nào lớp vỏ bọc ấy sẽ bị đục thủng?…
Tác giả: 風静 Phong TịnhChu Ly, Chu Ly, Chu Ly aka Ly Luân thụ Chu Yếm (Triệu Viễn Châu x Ly Luân)…
Giữa cuộc đời đầy chênh vênh và khắc nghiệt, tôi gặp anh, thương anh nhưng không thể ở bên anh.Người viết: Nguyễn Hạ Phi (nguyenhaphi)…
Một buổi chiều cuối năm lớp 12, Ý An vô tình bắt gặp Minh Khánh - chàng trai với ánh mắt sâu thẳm và nụ cười dịu dàng, như một ánh sáng nhỏ len lỏi giữa những ngày học tập căng thẳng. Những khoảnh khắc vụng về, những nụ cười ngại ngùng, những buổi đi bộ tay trong tay dưới ánh chiều tà, và cả nụ hôn đầu lặng lẽ... tất cả đều trở thành những ký ức ngọt ngào, làm trái tim bồi hồi mỗi khi nhớ lại. Dù thanh xuân ấy đã khép lại, những ngày bên nhau vẫn còn vẹn nguyên trong tim, như một bản nhạc dịu dàng, vừa ngọt ngào, vừa lãng mạn.…
Cre truyện: NhuQuynh151Đây là short nha mn!Chúc mn đọc truyện vui vẻ....…
Câu chuyện kể về nỗi oan của nhà họ Triệu, nàng dâu Lý Thanh Nương vì trông đợi phu quân nên tự nguyền chính mình. "Thế thái muôn tìnhNgười muôn vạn sầuĐau thương một kiếpNghiệp truyền đời đời.Tình tựa biển lớn Hờn sâu thăm thẳmChìm đắm trầm luânTuần hoàn nhân quả."Truyện chứa đựng chút triết lý do tác giả đút kết từ cảm nghiệm và đời sống. Yếu tố kinh dị, bối cảnh lịch sử chỉ mang tính màu sắc, ẩn dụ.…
Tình yêu đầu tiên mong manh như nắng mùa đông vậy. Liệu cậu có thể bắt nắng không ?…
Đây là tác phẩm đầu tay của tui các bạn đọc xong cho tui xin cảm nhận nhé ❤️❤️❤️…
Câu chuyện đời thật.Ngọt ngào của tình yêu xen lẫn với hiện thực cuộc sống và mơ ước về tương lai.Có gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và có cả người yêu.Chuyện sẽ không có tổng tài, không có một người hoàn hảo, không có hào quang nhân vật chính. Nhưng lại có ngăn trở, và khó khăn.Song song đó là niềm vui, niềm tin và hi vọng và trên tất cả là có một người "yêu ta như sinh mệnh". Chỉ cần như thế thật sự quá đủ rồi.…
Oneshot nhẹ nhàng thôi…
Sư phụ, con có thể yêu người không!?---Sau khi rơi vào dung nham, Lý Mạc Sầu mở mắt lần nữa trong thân thể mình mười năm trước.Tình yêu từng khiến nàng diệt tuyệt nhân tính, nay chỉ còn là tro tàn.Nàng không còn là nữ nhân mù quáng vì một kẻ bạc tình, mà là kẻ duy nhất trên giang hồ bước đi giữa băng tuyết, lạnh hơn cả sương khuya.Công lực đời trước được giữ lại, nhưng nay lại tinh luyện gấp bội - "Băng Tâm Chưởng" đủ đông cứng huyết mạch, "Ngọc Tiêu kiếm" một khúc đoạt mạng.Nàng thề: không để ai chạm được vào trái tim mình nữa.Cho đến một ngày, một tiểu nữ tử ngang bướng quỳ giữa tuyết trắng xin bái sư.Nàng nói:- Ngươi nghĩ chịu được lạnh sao? Một mùa đông thôi, ta sẽ để ngươi bỏ cuộc.Tiểu nữ tử ngẩng đầu, ánh mắt sáng như lửa:- Nếu sư phụ muốn ta quỳ một đời, ta cũng không đứng dậy.Từ đó, giữa trời băng đất tuyết, hai bóng người - một trắng lạnh như sương, một đỏ rực như lửa - cứ thế kề cận.Kẻ từng thề lòng sắt đá, liệu có thể mãi mãi vô tình?Hay là, băng cũng sẽ tan khi mùa xuân thật sự đến?…
đây là những đoạn mình viết theo cảm xúc bộc phát của mình nên sẽ không có thời gian chính thức về việc đăng bài và sau cùng vẫn là các cậu nhớ theo dõi truyện của mình nha ^^…
Nhẹ nhàng cho những tâm hồn lơ thơ đâu đó . Khi thật sự đã lớn dần, tâm tư sẽ thay đổi, dần sẽ mãi hoài niệm một tình thương đã xa. Những giọi sầu chất chứa những khi viết dòng tâm sự. Mãi nhớ về ba. Người đã xa ta mãi mãi. Tuổi thơ, tuổi trẻ , suy nghĩ riêng ta…
Uyển Đình là tiểu nô lệ được Cao Bách đem về khi cô trốn thoát khỏi trại điều giáo, cô được anh giáo huấn khắt khe đến mức mọi thứ đều phải thông qua anh mới có thể làm, chỉ cần nhìn anh cô liền tự giác nâng mông để anh thoả mãnCao Bách từ ngày đem cô về chỉ giáo huấn một mình cô, nhưng nói là điều giáo nhưng đối với anh, Uyển Đình là mèo nhỏ duy nhất anh để bên cạnh, được anh sức thuốc sau từng trận đòn, đều được anh nói chuyện đến khi cô nhận ra lỗi sai của mình…
Sp, đam mỹ, namxnam, anh giáo sư và cậu sinh viên của anh…
Cuộc sống là cả một quá trình, giống như một quyển sách - đọc xong những trang đầu chưa chắc đã đoán được đoạn kết.Đây không phải là câu chuyện về một mối tình hoàn hảo.Chỉ là những năm tháng đi cùng nhau, học cách lớn lên, rồi lạc mất nhau giữa áp lực và những lựa chọn. Và rồi lại trở về bên cạnh nhau để viết tiếp câu truyện của đôi ta.Có những người không còn ở bên cạnh, nhưng ký ức về họ thì vẫn ở lại, rất lâu.…
Với ai đó, thanh xuân chính là thanh xuân, có thể ắp đầy rực rỡ của những tháng ngày tuổi trẻ ngông cuồng chẳng sợ sai... Nhưng với tôi, thanh xuân lại chính là một hành trình mà dư âm của nó chỉ gói trọn trong hai từ " nuối tiếc" ...!Những năm tháng thanh cuân tràn đầy hoài bão ấy đáng ra tôi phải biết yêu thương bản thân mình và trân trọng từng thứ., vậy mà tôi đã cặm cụi gom góp tất cẢ yêu thương để trao cho một người phải nói là " vô tâm hết mức" để rồi ôm lại toàn những đau thương -.-Sau đây là những mẫu truyện ngắn, tản văn nói về thanh xuân của một người. Các bạn đón đọc. Nhớ bình chọn cho mình. Cảm ơn! ;)Các mẫu truyện do mình sưu tầm, đã nghe, và tự viết!. Muốn bt nguồn thì hãy đọc và cmt nha~~😋😘…