Đơn phương
Nói rằng triệu năm vẫn chờ, chỉ là một lời nói suông mà thôi. Nhưng tôi biết, có người vẫn chờ hàng ngày, trong im lặng...…
Nói rằng triệu năm vẫn chờ, chỉ là một lời nói suông mà thôi. Nhưng tôi biết, có người vẫn chờ hàng ngày, trong im lặng...…
LƯU ÝNGÔN(ai ko thik có thể ko đọc)H+TÁC GIẢ:ZULY146.........=)))2 truyện kia chắc mik tạm bỏ quá tại hết ý tưởng r,mấy bn thông cảm=((…
Cảnh báo: Đây là truyện nữ yêu nữ thời Pháp thuộc ở Việt Nam, mọi thông tin ở đây hoàn toàn từ trí tưởng tượng của tác giả, bối cảnh là Hà Thành ngày ấy nhưng có khả năng lẫn lộn từ ngữ miền Nam, mong mọi người bỏ qua. Tôi thương cô Út lắm, khổ cái cô Út là cô chiêu cơ, còn tôi là nhỏ hầu của cổ. Tôi chẳng quan tâm lắm đâu, cô Út tốt lắm, ngặt mỗi việc cô là út trong nhà mà còn là con gái nữa, cậu Cả được cậu mợ quý lắm, có lẽ vì cậu là trai trưởng nhà này chăng? Tôi thấy cô Út cứ buồn miết vì chuyện này, cô bảo cậu mợ thương cậu Cả lắm, còn cô chỉ lo phận làm dâu được gả đi thôi. Tôi quý lắm mới bảo cổ là người tôi thích nhất đó, thích hơn cả cậu Cả lẫn cậu mợ cơ, cô Út cũng bảo quý tôi lắm, hi vọng cô quý tôi theo kiểu kia kìa.…
Cover…
mấy bản nháp đăng luôn.…
Câu chuyện là lời từ sâu thẳm từ trong trái tim của Chae-Won . Những lời mà cô luôn muốn chôn dấu nó thật sâu để không ai có thể tìm thấy nó .…
nội dung và nhân vật thuộc về lordaug & shiqiscene, được chắp bút bởi lordaug.• title: ngày biển nổi gió• pairing: Lương Đặng Nam Hải x Vũ Hoàng Minh Nhật• tags: textfic nửa mùa, tình trai, boylove, rom-com, healing, tình iu chíp pông, sgdd sgbb nửa mùa, đồng niên, viethighschool!au, ghẹ biển hiphop vô tri chuyên văn!top x mèo nhỏ kỵ người dễ xù lông chuyên hoá!bot.• warnings: chửi tục (có censored), nhảm nhí kiểu nhân văn, làm để sìn octp là chính, không yêu xin đừng nói lời cay đắng.• status: on-going…
"Phong ơi vợ mày đâu?""Không biết, Tân nó đi đâu rồi ý."…
Truyện: [Kính Sơn Thủy] -- Biệt Tứ Vi Độ dài:41 chươngThể loại: yêu thầm, vườn trường, BE Văn án: Ngày kết hôn, Từ Chính Thanh nhận được một bao lì xì. Mặt sau bao lì xì có viết: "Có duyên gặp gỡ, may mắn ba đời." (Sơn thuỷ nhất trình, tam sinh hữu hạnh) Ngày 15/03/2023.…
CHỦ CÔNG, UPLOAD ĐAM MỸ TAGGED WITH 1X1, BĂNG SƠN THỤ, CHỦNG ĐIỀN VĂN, CƯỜNG CƯỜNG, HIỆN ĐẠI, NGẠO KIỀU THỤ, TỔNG CÔNG, THÚ NHÂN, TRÚC MÃ TRÚC MÃ, TRUNG KHUYỂN THỤ, ĐAM MỸkinzie3012.wordpress…
Một vài mẫu chuyện nhỏ về otpp…
do quá bí lù ý tưởng cho truyện trước nên ra cái này hôm nay sẽ tui sẽ trở thành tác giả lực điền cân cả hai bộ luôn! Cái này thì bạn là người yêu của mấy anh chị đẹp trai, xinh gái trong phim vậy nha :)…
vì thích bộ này nên tui edit tiếp, mong được ủng hộ.Lưu ý:- Edit từ QT nên chỉ đảm bảo 70% nội dung- Xưng hô có chút thay đổi so với bản edi trước đó ( Ta - em và Em - huynh), không thích xin vui lòng quay xe- Editor chưa có nhiều kinh nghiệm nên mong được mọi người góp ý mang tính chất xây dựng…
Cuộc Sống Đâu Lường Trước Điều GìTình Bạn Có Thể Đến Rồi Đi hahaaaaa !!!!…
Tất cả các tình tiết trong truyện đều không có thật ngoài đời…
Chỉ là đôi câu chuyện thường ngày của một vị Chủ Nhà sống tại mảnh đất kì lạ. Có những vị hàng xóm thú vị, có những người lạ đến thăm, có những xung đột kì quái. Cuối cùng vẫn chỉ là một cuộc đời lặng lẽ trôi qua.…
Vốn dĩ đời người trãi qua ngắn ngủi, vì vậy chúng ta nên cố gắng bước tiến về phía trước, hy vọng phía cuối con đường nhìn thấy phong cảnh đẹp. Nhưng khi chúng ta thực sự đến điểm cuối đó, chờ đợi chúng ta lại là phong cảnh nào? Tôi không thể nghĩ ra nên nói chuyện với một vài người... là những người bước lên "chuyến tàu cuối" của cuộc đời. Đối với họ, hành trình sinh mệnh chỉ còn lại trạm cuối cùng, họ muốn dừng chân, ngắm thật nhiều phong cảnh hai bên đường, cho dù chỉ là một bông hoa nở, một chiếc lá rơi...Thì ra, câu chuyện của cuộc đời không giống như tiểu thuyết, câu chuyện của cuộc đời luôn không biết lúc nào thì đột nhiên dừng lại, chỉ còn lại là bông pháo hoa rực rỡ và ngắn ngủi trong ký ức mỗi người.Tôi viết cuốn sách này là muốn ghi lại những bông pháo hoa xán lạn, rực rỡ nhất ấy.Tác giả:Diệp Lạc Vô TâmThể loại:Ngôn Tình, Đoản Văn…
Thế giới của Vương Thị Bích Phương rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ vừa đủ chứa một chiếc ô khổng lồ và những chiếc áo khoác dày cộp. Vì căn bệnh dị ứng nước mưa quái ác, cô chọn cách sống lầm lũi, không để ai chú ý đến mình.Thế nhưng, sự xuất hiện của Lê Anh Nguyên đã đập tan lớp vỏ bọc bình yên đó. Chàng trai cá biệt ngông cuồng ấy sau khi bị cô nắm thóp bí mật, thay vì trả đũa, lại chọn cách trở thành người đứng chắn trước mặt cô vào những ngày giông bão.Anh Nguyên dạy cô cách không cần phải sợ hãi những tiếng sấm. Bích Phương kéo cậu ra khỏi những điểm số lẹt đẹt và những trò nghịch ngợm vô tri.Cơn mưa mùa hạ năm ấy rất lạnh, nhưng tấm lưng của cậu thì luôn ấm áp."Trên đời này có hàng vạn cơn mưa, nhưng chiếc ô của tôi thì chỉ độc quyền bảo vệ một mình cậu.…