[18:00 | 姐多] tai nạn nghề nghiệp đau lòng nhất bạn từng nghe?
"em ấy đã xuất viện được ba tháng rồi nhỉ, thật tốt"warning: ooc, lowercase, major character death, idea from daily dose of sunshine kdrama.…
"em ấy đã xuất viện được ba tháng rồi nhỉ, thật tốt"warning: ooc, lowercase, major character death, idea from daily dose of sunshine kdrama.…
unrequited love: tình yêu không được hồi đáp "Em không chờ đợi anh đáp lại tình yêu của em được nữa rồi, em mệt, em muốn ngủ. Kiếp sau đừng gặp lại nhau nữa nhé, yêu anh một lần thôi là đủ rồi" "Đời này Kim Taehyung tôi có lỗi với em, không mong nhận được sự tha thứ từ em nhưng nếu có thể thì xin được gặp lại em và bù đắp cho em" --------------Muốn biết SE hay HE thì theo dõi truyện nhaa♡…
Ank S3kun 1 đạj thjếu gja kủa tậq đ0àn Lăq Thjên, ank tkàk đạt, nkjều tjền, kực kỳ đẹz traj, kó nkjều kô gáj tke0 đuổj nkưq ank hok runq độq aj kả zì ank lạk lùq.Kô Ka 1 kô pé họk gjỏj, là h0a khôj kủa trườq, nkưq nkà kô nqkè0 lun pj pạn pè pắt nạt. Kô đk nkìu pạn traj thík, kô kó giọq nój giốq c0n nj't.Tr0q 1 lần gặq kô ank đã thík gjọq nój c0n nj't kủa kô rùi ank nqày nqày tke0 đuổj kô.…
Thể loại : Ngôn Tình Tình Trạng :Còn tiếp...Tác giả: Diệp Phi DạChương :1178 chươngVăn án:''Nữ nhân tình hình chung hạ cấp nam nhân đều là miễn phí dùng ,bất quá , chỉ người đồng ý ta năm sự kiện ta liền đáp ứng"" Đương nhiên bởi vì ta có năm sự kiện để làm".Dễ giản ánh mắt liễm nhiễm,hơi thở.…
TÁC PHẨM DO MÌNH SÁNG TÁC. TUYỆT ĐỐI KHÔNG REPOST KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP!!!Ôn Khánh Vũ x Lam Cẩm DươngThể loại: 1x1, sủng ngọt, cao H (sẽ có ở các phiên ngoại), thanh xuân vườn trường, ngược tâm, ôn nhu nhẹ nhàng si tình công x nhà mặt phố bố làm to thụVăn án:Ôn Khánh Vũ ngủ thiếp đi vì quá mệt. Hắn bay chuyến đêm qua từ thành phố khác về đây, sáng nay chưa kịp đến nhận chức cơ quan mới gần đây vì máy bay gặp sự cố khởi hành chậm, nhân viên khuân vác vừa đến đã làm ồn cả nhà vì lúc chuyển đồ đạc luôn gây ra tiếng động, Ôn Khánh Vũ không yên tâm nên mới trực tiếp ra chỉ huy. Giờ đã quá mệt, hắn nên ngủ một chút.Ôn Khánh Vũ thấy một giấc mơ kỳ lạ.Hắn mơ về thời trung học, hắn vẫn còn mặc áo trắng đứng từ lan can nhìn xuống sân trường. Lần đó là mùa thu, lá vàng trải khắp nơi, trời quang đãng, gió se se..."Học trưởng, em là Lam Cẩm Dương."Ôn Khánh Vũ quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt ngang tầm mắt mình, nở nụ cười trong sáng."Ôn Khánh Vũ." Hắn vẫn luôn nhã nhặn như vậy, luôn xa cách với người ta.Lam Cẩm Dương nhìn Ôn Khánh Vũ một lát, rồi kéo tay hắn đi. Ôn Khánh Vũ ít nhiều ngại tiếp xúc người lạ, định vùng tay ra. Nhưng ngay khi dừng lại Lam Cẩm Dương đã buông tay trước. Hắn lục lọi thứ gì đó trong ba lô, một hồi lấy thứ đó ra."Học trưởng, của anh."Ôn Khánh Vũ nhận lấy, mắt nhìn chằm chằm Lam Cẩm Dương."Cộc cộc."Hắn chợt tỉnh dậy vì tiếng gõ cửa. Ôn Khánh Vũ ngủ không sâu lắm, liền mở mắt, xỏ dép bông ra mở cửa."Tôi cho chó ăn xong rồi. Giờ chúng ta có thể nói chuyện được chứ?"…