[ Tình Đầu ] •GeminiFourth•
"tui yêu em FotFot...xin đừng gọi nhau là mối tình đầu nhé?"…
"tui yêu em FotFot...xin đừng gọi nhau là mối tình đầu nhé?"…
Cái tên nói lên tất cả, nơi đây để dành cho mấy lúc mình muốn bê oneshot của ChemChemFotFot về dịch.Các oneshot đều riêng biệt, không liên quan đến nhau. Bạn bấm vào đọc một phần bất kỳ đều được. Các fic đều được dịch với sự đồng ý của tác giả. Nếu fic nào dịch mà chưa được đồng ý thì mình đều sẽ note, nhưng dù sao đó cũng là trường hợp mình sẽ hạn chế gặp phải.Và vui lòng không mang ra ngoài dưới bất kỳ hình thức nào.…
mong mọi người đọc thử ạ hơi ngược hơi ngọt kết HE hoặc SE tùy mọi người ạ lần đầu viết truyện mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ…
textfic ft. văn xuôi, ooc, bad words, lowercasekwon ohyul và kim ryul tranh suất vào đội tuyển học sinh giỏi toán…
truyện do tui tự nghĩ racó thể chuyển verngọt ngào có H hay ko thì do tui :))…
TextficHàingọt, ngọt, ngọt hơn nữadùng để chữa lành những trái tim lạnh lẽo…
1 FotFot lụy người yêu cũ1 GemGem phũ người yêu cũ…
vừa ngắn vừa ⚡…
Dạo này không biết sao lại nghiện Akatsuki: vv nên..........Các bạn nhớ ủng hộ cho Sa nha:33…
Số chương: 10 chương+ 1PNTác giả: Trà Thất NguyệtNguồn convert: LYSANSAN28 (Tàng thư viện)Editor:VMiu08[KFC- duyên kỳ ngộ]Nói trước một câu: Đây là chuyện xưa giữa Mr.Khoai Tây Chiên và Ms.Sốt Cà Chua.#Những trích đoạn ngọt như mật#Bí kíp tình yêu được truyền lạiNội dung: đô thị tình duyên, ngọt sủng.Nhân vật chính: Tần Dật, Diệp Trường An📌 Truyện chỉ được đăng tải duy nhất trên wattpad @VMiu08 ❌Truyện edit chưa có sự đồng ý của tác giả, đề nghị không đem truyện đi nơi khác.…
Nếu ở Anh có Shakespeare , ở Pháp có Moliére , ở Đức có Goethe thì ở Việt Nam có Nguyễn Du với áng văn chương bất hủ " Truyện Kiều " . Nó như dòng suối ngọt lành tưới mát biết bao tâm hồn người Việt Nam. Nằm trong tác phẩm , đoạn trích " Kiều ở lầu Ngưng Bích " chiếm được đông đảo tình cảm của độc giả hơn cả . Nhưng ít ai biết được một mặt khác của câu chuyện khi Kiều đang ở lầu xanh . Hãy đón đọc câu chuyện mà chưa một ai từng nghe qua : Kim Kiều truyện chưa kể :>…
rẻ rúng như cọng rau và trôi qua như cơn gió em ơi.…
Chỉ là các bức vẽ thôi…
Fandom chet lâu rồi nên lên đây thả fic để dọn bộ nhớ :))Chuyện này viết từ lâu lắm rồi ( cỡ 2021-2022 ) nên tui mong mấy bà đọc cho vui thôi chứ không đề cập đến những drama gần đây.…
hachiya saburo x fuwa raizo…
ANH CHỈ MUỐN EMTác giả: Nãi Trà Thương ThửNguồn: https://sakurahousene.wordpress.com/portfolio/anh-chi-muon-em/Văn án:Hạ Thụ là con gái duy nhất của Hạ gia, sinh ra đã có nhóm máu hiếm Rh-.Vợ chồng nhà họ Hạ nâng trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan, sợ cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Để phòng ngừa tình huống xấu, vợ chồng nhà họ Hạ tìm một bé trai có cùng nhóm máu ở cô nhi viện để làm vệ sĩ kiêm "túi máu nhỏ" cho Hạ Thụ."Túi máu nhỏ" xa cách, lạnh lùng, kiệm lời nhưng lại dành hết sự ấm áp, dịu dàng cho Hạ Thụ.Một ngày, có một cặp vợ chồng phú hào tìm đến, lúc đó mọi người mới biết thì ra "túi máu nhỏ" là tiểu thiếu gia mà nhà họ Hoắc thất lạc nhiều năm, Hoắc Cận Hành. Mấy năm sau, Hạ gia nghèo túng, Hạ Thụ vì kiếm sống mà bôn ba khắp nơi. Khi cô bất lực, lận đận, Hoắc Cận Hành lại xuất hiện, vẫn giống như thiếu niên ngày xưa, ôm chặt cô vào lòng."Đừng sợ, anh đã trở về.""Anh nói rồi, anh sẽ mãi mãi bảo vệ em."*Tất cả nhân viên tập đoàn Hoắc thị đều biết Hoắc nhị thiếu, Hoắc Cận Hành, tính tình rất tốt. Tuy lạnh lùng, không nói cười tùy tiện nhưng anh chưa bao giờ nổi giận trước mặt mọi người.Duy chỉ một lần, có nhân viên bắt nạt một thực tập sinh mới tới, vẻ mặt Hoắc Cận Hành lúc đó tối sầm, vô cùng tức giận.Anh nhếch môi, đôi mắt lạnh như băng, nói những lời cay độc gấp mười lần để trả thù cho cô, rồi lại nhẹ nhàng cầm cổ tay cô, kéo cô về sau lưng, bảo vệ rất cẩn thận."Tôi còn không dám chạm vào cô ấy, sao tôi có thể để người khác bắt nạt cô ấy được?"- Anh không mu…
vài mẩu truyện ngắn về lore mafia của tôi, đa số sẽ là về SBI…
Fourth ghét Gemini nhưng lại thích hôn GeminiKhông lấy ý tưởng hay chuyển ver ❗❗❗…
Vì sao chúng ta lại dành cả quãng đời còn lại để hoài niệm về những tháng ngày ngắn ngủi của tuổi thơ? Vì đó là quãng thời gian chúng ta vô tư đến nỗi hồn nhiên cho rằng tuổi thơ trôi đi quá chậm, mãi không biến chúng ta trở thành người lớn để được làm những điều mà mình hằng ao ước chăng? Hay vì đó là nơi ta có thể gặp lại những con người mà trưởng thành rồi không còn cơ hội để gặp lại nữa? Có lẽ chúng ta có thật nhiều lý do để hoài niệm về nó, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, dấu ấn của tuổi thơ đi qua bao nhiêu ngày vẫn để lại cho chúng ta dư vị của sự nuối tiếc nhỉ?…