[Keonhyeon] Bố Đời Và Phá
textficlowercasechửi tục…
textficlowercasechửi tục…
Ngày em rời làng theo tiếng gọi phố thị, có một chàng trai ngồi dưới tán hoa đào mãi không chịu rời mắt - liệu đôi mắt ấy có còn đủ sâu để níu bước em về?…
xem tarot thật và đây là góc trao đổi về các nhóc niu chin ✨👖…
Vào thời khắc kết thúc của Trái Đất, chỉ còn em và bọn họ, ngồi lại bên nhau, níu kéo chút khoảnh khắc cuối cùng theo từng giây đếm ngược.…
Sao cũng được. Đằng nào thì chúng ta cũng không có sau này, vậy nên tất cả đều chẳng còn ý nghĩa gì hết.---Vì muốn tự quyết định mọi thứ, vì nghĩ mình có thể lo liệu được tất cả, nên kết cục là mất tất cả.---* Lưu ý: Đây là câu chuyện dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, tất cả các sự kiện đều không xảy ra với idol ngoài đời thật. Mong mọi người lưu ý trước khi đọc.…
NSFW | 18+ | OOC…
Truyện chỉ có một phần nên niu mong mọi người ủng hộ. Còn nội dung thì đọc đi rồi biết 😀😀…
Đồng nhân Diên hi công lượcBách hợp CP Lạc - Hậu- Ngược ngọt đan xen, HE" Ta biết mình đã chết. Kỳ thực lại không biết vì sao mình chết. Nghe nói người chết là đến hoàng tuyền, nhìn thấy Ngưu Đầu- Mã Diện, nhưng không hiểu vì cớ sự gì lại không có Hắc Bạch Vô Thường hay quỷ sai âm ty đến bắt hồn. Dưới cổ chân trái có ba ngàn sợi tơ như hồng trần níu chặt, tiến không được, lùi chẳng xong. Ký ức sinh tiền ngỡ đã quên nhưng cơn đau lại đeo bám dai dẳng. Có đau khổ cũng chẳng nhớ được nguồn cơn của nỗi u buồn"Một người quên, một người nhớ! Bất kể nhớ hay quên duyên chưa đứt vẫn phải tương phùng. NHẬP HỒN KÝ số phận hai người chạm vào nhau tạo nên trầm bỗng day dưa cho mối tình đầy oan trái!…
Tác giả: Tiếu Giai NhânNgười dịch: Tặng cậu câu chuyệnVăn án:Buổi tối trước hôm khai giảng, tại siêu thị trong tiểu khu.Lục Tân nhìn qua kệ hàng, trông thấy một cô gái đang nhón chân xếp hàng lên tầng trên cùng của kệ, cô gái có làn da trắng như tuyết và đôi môi màu anh đào, vẻ mặt nghiêm túc.Trong không gian vừa chật hẹp lại u tối, anh nhìn cô mãi một lúc rồi mới chuyển ánh mắt sang nơi khác.Sau này, bạn cùng bàn thầm thì, lén hỏi Hà Diệp: "Cậu và Lục Tân ở bên nhau rồi sao? Sáng nay tớ nhìn thấy cậu ấy che ô cho cậu."Hà Diệp: "Làm gì có, tớ và cậu ấy còn chẳng thân nhau."Sau này nữa, đồng nghiệp tới tìm cô tám chuyện: "Cô và trưởng nhóm học cùng một trường cấp ba à? Vậy trước kia có quen nhau không?"Hà Diệp: "...Có quen, nhưng mà không thân cho lắm."Cô cố ý lược bỏ đi chuyện, rằng mùa hè năm ấy sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Lục Tân từng trao cho cô rất nhiều nụ hôn.____________________________…
"Em như viên kẹo ngọt,làm tôi day dứt không thôi"Truyện đầu tay,mong các bạn ủng hộỞ đây chủ yếu nâng niu Saeshi,sẽ có các CP phụ…
Cre: stupidcow__Nhân vật: Park Chaeyoung x Kim Jennie…
Cô vì ả mà cống hiến cả tinh thần,thể xác.Ả vì một lời nói của tên quan lớn mà đày đoạ cả gia tộc cô,cho người dùng roi đánh lên thể xác yếu ớt trời sinh của cô đến khi hấp hối.Sự hối hận muộn màng,cô buông bỏ.Sự hối hận muộn màng,ả níu kéo.Rốt cuộc thì ả có thể níu kéo lấy trái tim đã nguội lạnh của cô không?cùng đoán xem.Warning: ngược,cuonghiepgiamcam(tình tiết sau này nhá:D),18+…
Before I go to sleep tonight, won't you tell a story?…
"thích cách anh iu ôm eo, thích cách anh iu nâng niu, thích cách anh iu nuông chiều dù em vẫn tỏ ra hơi kiêu"#herzzeit sản phẩm thuộc project herzzeit playlist số 1…
Hàn Thời Vũ x Dương Mạt.Nũng nịu thiếu nữ giám đốc công x cao lãnh nhân thê lập trình viên thụ..Tag: Niên hạ, bánh ngọt, vườn trường, nhẹ nhàng.…
Một người con gái vô tâm đến lạnh lùng đã đối xử với anh một cách tàn nhẫn, anh chỉ vì muốn cứu cô mà có thể hi sinh cả tính mạng của mình vậy mà đổi lại anh nhận được một cú đấm từ cô...Mặc dù bị cô đối xử như vậy nhưng anh vẫn hết lần này đến lần khác ra sức bảo vệ cô, vì anh chính là một Anh Chàng Nhà Quê Thâm Tình.Cô lúc nào cũng chọc tức anh, hại anh cuối cùng lại tự hại mình! Tuy vậy người lại chọc anh cười duy nhất cũng chỉ chính là cô gái đó. Cùng đón đọc truyện để biết kết thúc như thế nào nhé!!!…
Truyện dịch: Đinh Công Thànhtruyện cũng không có yếu tố kinh dị cho lắm!!!…
Có lẽ Jihoon đôi khi cũng cần im lặng một chút.…