Phàm Nhân Tu Tiên chap 2058 - 2079
…
Author: Min AhRating: K+Category: RomanticLength : LongficStatus : On-goingMain Characters: Baekhyun (Biện Bạch Hiền), Taeyeon (Kim Thái Nghiên), Sehun (Ngô Thế Huân), Juniel (Thôi Nhược Hy), Chanyeol (Phác Xán Liệt), Bora (Giao Bảo Lạp)"Chắc là khó chịu lắm...Khi YÊU mà giả vờ KHÔNG YÊUKhi BUỒN cố diễn mặt VUI Khi ĐAU TÌNH mà phải tỏ ra VÔ TÌNHStay with me cause you're all I need"Feedback, please…
Biên niên sử Sundat.…
Chỉ là để tự nhắc nhở bản thân. Đến thì vui, rời đi không níu kéo.…
Lần đầu tiên tớ viết truyện, mong bạn đọc thông cảm ạ ! Nếu có sai sót, các bạn có thể bình luận, ném đá tùy ý, tớ sẽ nhận, xin chân thành cám ơn <3 chúc các bạn một ngày vui vẻ nha !Tên khác : Ký ức và tương lai / Mảnh ghép hồi ứcĐôi nét về truyện : - Truyện dưới dạng cuộc sống thường nhật của nhân vật chính Midoko Aski, về quá khứ của cô, về thứ được gọi là " hiện tại ". Những biến cố trong cuộc đời đã biến cô trở thành một con người kỳ lạ, cả về suy nghĩ lẫn tính cách. - Có yếu tố máu me, phép thuật, kỳ ảo, khoa học viễn tưởng, hành động, phiêu lưu, tâm lý và cảm nhận của một số nhân vật về cuộc sống của họ. - Lục đạo luân hồi, nhân sinh chuyển kiếp. - Quá khứ của quá khứ, cứ đan xen mà tạo nên những câu chuyện thú vị và đau thương. ' Tớ rất muốn rời khỏi thế gian tươi đẹp này, nhưng không thể....Có cậu níu giữ tớ lại mà, sao tớ có thể bỏ lại cậu được chứ ? '…
Thẩm Ngôn Khanh cưới Yến Ninh vào cửa, nàng hạnh phúc vì có được như ý lang quân. Cho đến khi nàng chết, chết vì chén tổ yến mà hắn đưa cho nàng. Lúc đó nàng mới hiểu, mình không phải là người trong lòng của hắn, chỉ là một kẻ râu ria mà thôi.Trọng sinh quay lại từ đầu, Yến Ninh khóc nhào vào trong lòng Sở vương Phượng Hoài Nam.Phượng Hoài Nam làm hoàng thúc ba mươi năm, thần quỷ đều không có ai dám thân cận hắn.Cứng đờ ôm tiểu nha đầu nũng nịu không muốn xa rời hắn, hắn đen mặt ném mạnh hôn thư của Thẩm gia vào mặt của Thẩm Ngôn Khanh"Mắt chó của ngươi mù à! Đây là thê tử của bổn vương!"Đời trước, nàng chết ở trước ngựa của hắn. Đời này, hắn cho nàng một đời nuông chiều.…
"Lâu rồi không gặp." 12 năm gặp lại anh ấy. Ánh mắt anh ấy đối với tôi giờ đây đã không còn dịu dàng như trước nữa. Cũng đúng thôi là tôi đã nhẫn tâm trước mà. "Ừ 12 năm rồi, cô vẫn khỏe chứ." "Ừm vẫn khoẻ, em còn việc đi trước đây". Tôi có hàng vạn câu muốn hỏi anh ấy nhưng tôi làm gì có tư cách ấy. Không thể níu kéo anh chỉ có thể giữ anh trong trái tim mình.…
Tác giả: Chi U CửuVăn ánLan Sơn Quân là một cô nhi lớn lên ở Hoài Lăng, sống nhờ cơm bách gia, học được nghề giết heo, vốn định mở một lò mổ để kiếm kế sinh nhai. Nào ngờ ông trời lại đưa nàng vào một trò đùa khác.Năm mười sáu tuổi, nàng bất ngờ được đón về Trấn Quốc Công phủ ở Lạc Dương, trở thành đích thứ nữ thất lạc bên ngoài của phủ Quốc Công.Ban đầu, nàng tưởng rằng đây là phúc lành trời ban, là bù đắp cho những ngày tháng cơ cực. Nhưng mười năm sau, nàng mới nhận ra-từ một kẻ thôn dã bước vào kinh thành, hóa ra không phải phúc phận, mà là quả báo vì kiếp trước giết heo quá nhiều.Mười năm nơm nớp lấy lòng, vội vã gả đi, đổi lại chỉ là sự ghẻ lạnh và xem thường. Cuối cùng, nàng bị nhốt trong một viện nhỏ, không thấy ánh mặt trời, ngày ngày chịu đói khát, sống dở chết dở.Nhưng dù vậy, nàng vẫn không cam lòng.Giữa bóng tối tuyệt vọng, thứ duy nhất an ủi nàng là một quyển sách cũ nát.Ánh sáng le lói qua ô cửa sổ chưa từng đóng kín, nàng chậm rãi lê bước đến gần, nâng sách lên đọc--Đó là một cuốn bút ký, ghi chép hành trình của một thiếu niên từ sáu đến mười sáu tuổi. Trong đó có nhiệt huyết, có hoài bão, có ước vọng về một thanh kiếm sắc chờ ngày được rút khỏi vỏ.Mãi đến khi đọc đến tên người viết, nàng mới giật mình--Người ấy, chính là Úc Thanh Ngô.Hắn là kẻ khi ngày nàng đặt chân rời Lạc Dương, thì bước lên đoạn đầu đài.Vì thế, khi có cơ hội sống lại năm mười sáu tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy Úc Thanh Ngô, nàng đã coi hắn như một người bạn …
Đây chỉ là những mẩu oneshort. ''Khoảng khắc ấy tôi nhận ra, chẳng gì là không thể chỉ có muốn hay không thôi.''…
Tác phẩm đầu tay nên còn thiếu sót mong mọi người góp ý và bỏ qua cho mình.Cảm ơn...💜…
đọc rồi biết hihi…
Cảm hứng để tôi viết nên " Cấp 2" là bởi vì tôi chợt nghĩ đến những năm tháng sắp hết của mình tại cấp 2, và... tôi không muốn để cảm giác này trôi đi, tôi muốn níu nó lại nên tôi quyế định viết cấp 2. "Cấp 2" sẽ không phải là những câu chuyện được xây dựng một cách hoàn mỹ, hoặc là quá ư hoàn hảo về mọi mặt, tôi chỉ đơn giản viết về những gì mình đã trải qua, những tình huống, cảm xúc và cả bạn bè mà tôi đã gặp.Vì vậy mong rằng các bạn sẽ chấp nhận " Cấp 2"!Cảm ơn _Hân Trần _…
Một cuộc gặp tình cờ lại đưa cuộc sống hai con người vào ngã rẽ. Từng bước đi của họ trở lên sâu đậm hơn. Cô yêu anh. Nhưng anh và cô lại không thể đến với nhau. Tình cảm giữa hai cá thể trở lên mập mờ không rõ từ khi nào. Cô chờ. Chờ một ngày anh sẽ trở lại. Nhưng không. Dù là bước trên hai đoạn đường riêng biệt. Dù đã có những vết sẹo tổn thương. Dù đã cố níu anh lại. Tất cả mọi thứ cho là quá khứ. Khép lại bởi lời cảm ơn. Không phải cứ chia xa là điều xấu. Mà nó là một tiếng đập phá vỡ những màng cảm xúc. Là một bài học. Là một kỉ niệm đáng khắc ghi. Thứ thực sự mà ta đáng để tâm và trân trọng nhất là hiện tại. Thứ khiến ta phải nhận thức và hiểu để phát huy là tương lai. Và thứ mà ta chỉ nên mỉm cười, hay xúc động mỗi khi nhắc lại là quá khứ. Chúc anh một đời an nhiên.…
Nó sẽ hơi occ thông cảm cho tớ nhe…
Thêm 1 cái hố. Thêm nhiều sự tiêu cực nữa.…
reply shop.---❛ Ngủ đi thôi, người ơiĐể những kí ức trôi vào miền diêu vợi.❜ Tôi đã từng mơ, về những bình yên trọn vẹn nhất giữa thế gian đầy hỗn loạn và sóng gió. Thế nhưng sâu bên trong tiềm thức, tôi vẫn hi vọng tìm thấy an nhiên chẳng thế thốt nên lời giữa cơn mơ chất chứa biết bao ngổn ngang/cơn mộng mị, gửi cho gió thả trôi hết sầu muộn còn đọng lại trong tháng ngày vội vã. Vậy, liệu người có nguyện cùng ngồi xuống đây và trải lòng mình cho tôi nghe? Bí mật vẫn sẽ mãi là bí mật, đây sẽ là chuyện riêng của đôi mình thôi. Người dưng chung lối, bỗng chốc trở nên sao thật thân thuộc.【Clandestine】- gửi gắm những tâm tư tình cảm của người tại đây và câu chuyện ấy sẽ được chúng tôi lưu giữ mãi trong một góc nhỏ của cửa tiệm. Tốt đẹp và trân quý nhất.【Epiphany】- rồi bất chợt trong khoảnh khắc ấy, người sẽ cảm thấy rằng mình đã được yêu, được thấu hiểu, hay chỉ đơn giản là đã tìm ra thứ mình hằng nâng niu trân trọng vẫn luôn ở ngay đây. 『 studio i ; epiphany 』- đến với studio kí sự, hãy để tâm trạng trở nên nhẹ hơn cùng twerk.❝ Only twenty minutes to sleepBut you dreаm of some epiphаnyJust one single glimpse of reliefTo mаke some sense of whаt you've seen.❞---credit bookcover: @vantescarlett | @twerkstudio…
Taehyung à, anh là thanh xuân và là tuổi trẻ của em...…
Nắm tay anh đi , anh sẽ cho em những thứ em từng ước ... Nắm tay anh đi , anh sẽ nâng niu , dìu dắt cho em từng bước !Biết đôi ta sẽ mâu thuẫn nhưng vẫn sẽ đi cùng hướng ...Chỉ mong sóng gió qua đi anh và em vẫn đi chung đường !…
Delphinium - Hoa phi yến: Phi yến nhẹ nhàng và thanh thoát, vẻ đẹp của nó tựa những quý cô cao sang ở Anh giữa thế kỉ 18. Loài hoa xinh đẹp mọc lên từ máu đổ cho sự trừng phạt bản thân của tướng Ajax.Disclaimer: Mọi nhân vật đều không thuộc về tớ nhưng câu chuyện là của tớ.Beta: yumi_truc312…