[12 Chòm Sao] Những câu chuyện của tôi
Đây là bản quyền của mình, không được mang đi mà chưa có sự cho phép.. ! (Trừ những bản edit ra)…
Đây là bản quyền của mình, không được mang đi mà chưa có sự cho phép.. ! (Trừ những bản edit ra)…
😘💓 you • jungkook BTS 🙏💢- " Em đã mệt mỏi chưa? Cứ cố gắng níu giữ làm gì rồi lại để mình đau. Em thật ngốc mà..."- - - - - - - - - - - - " Chả ai có thể thay thế cô ấy cả, bao gồm cả chị."- - - - - - - - - - - - " Nỗi đau ở quá khứ đừng nên mãi dằn vặt, thay bằng sống cho hiện tại, có phải thanh thản hơn không?"- - - - - - - - - - -- " Em yêu chị."- - - - - - - - - - - - " Kookie à, chị trở về rồi đây."#bemm.#Credit by: _Penguins_Team_…
Trải qua ngày đông người ta mới nâng niu ngày hạ. - Andrea - Một người từng bị tình cảm làm rồi thương liệu có yêu thêm lần nữa?…
Thanh xuân của tôi…
duyên gái "huấn văn""ủa em lan sao em không đi lấy chồng mà cứ bám theo tui để mần chi năm nay em cũng 18 tuổi rồi chớ còn 15,16 nữa đâu không lấy chồng mốt ế cho coi à nghen"Lan nghĩa nghĩ hồi rồi nũng nịu đáp:"em hông thích lấy chồng đâu thà ở giá mà nuôi thân béo mầm còn hơn chị ạ mà em hông có ế được mô chị đừng lo có ế chị cưới em nghe"…
Nếu cuộc đời là một chiếc lá, vậy tớ gặp được cậu chính là gặp được cội nguồn - cái cây - nơi mà tớ thuộc về...…
Tình yêu thời thiếu niên có thể là thứ tình cảm khó phai nhất. Và có lẽ chẳng ai muốn kết thúc một mối quan hệ khi chúng ta đã cố gắng để giành lấy được thứ tình yêu không rõ ràng đấy. Nhưng liệu rồi có thể níu kéo một mối quan hệ khi đã tới bờ vực tan vỡ không? Liệu rồi qua tình yêu đó, chúng ta đã biết được chính xác mình là gì của nhau?…
Lâm Dục đã trúng tiếng sét ái tình với Tạ Trạch, chàng lớp trưởng hoàn hảo, ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đối với cậu, Tạ Trạch là cả thế giới. Dù tình yêu ấy chỉ là một bí mật, nhưng Lâm Dục vẫn hạnh phúc với từng khoảnh khắc được ở bên anh.Cậu đã chuẩn bị tinh thần để đối diện với mọi khó khăn và định kiến, để cùng Tạ Trạch vượt qua tất cả. Nhưng khi Lâm Dục đang gom góp dũng khí để bày tỏ, Tạ Trạch lại đột ngột xa lánh cậu.Một ngày, Lâm Dục vô tình nghe được cuộc trò chuyện của Tạ Trạch với bố anh. Anh ta nói rằng tình cảm của họ chỉ là "một sự xao nhãng nhất thời," và anh "biết rõ tương lai mình phải đi đâu."Cả thế giới của Lâm Dục sụp đổ. Những lời nói ấy, còn cay nghiệt hơn bất kỳ một lời cấm cản nào. Tất cả những rung động và hy vọng của cậu bỗng chốc trở thành sự dối trá của một người đang chạy trốn khỏi chính con tim mình.Lâm Dục không còn muốn chờ đợi hay đấu tranh cho một người không dám đối diện với cảm xúc của chính mình. Cậu quay lưng đi, với một trái tim tan vỡ nhưng không hề yếu đuối.Khi Tạ Trạch cố gắng níu kéo, Lâm Dục đã nhìn thẳng vào mắt anh, và nói:"Anh chỉ diễn thôi, em đừng vô cớ gây sự," Tạ Trạch lạnh lùng.Lâm Dục nở một nụ cười chua chát. "Em hiểu. Nhưng tiếc là diễn xuất của anh quá tệ, và vở kịch của chúng ta đã đến hồi kết rồi."Đam mỹ, Thanh Xuân Vườn Trường…
👉Author:Yann👉Thể loại:đam mỹ, ngược công👉Giới thiệu nhân vật:-Dịch Dương Thiên Tỉ:16 tuổi, mồ côi mẹ từ nhỏ, đẹp trai, học giỏi, hoà đồng, vui vẻ-Vương Nguyên:20 tuổi, chủ tập đoàn Roy Wang ,dịu dàng, ôn nhu, đẹp trai- Vương Tuấn Khải:17 tuổi, hot boy trường Bát Trung, lạnh lùng, phá phách, nhưng lại học giỏi, con trai độc nhất của tập đoàn Vương Đại-Dịch Thiên Vy:15 tuổi, em gái cùng cha khác mẹ của Thiên Tỉ, tính tình chảnh choẹ, rất ghét Thiên Tỉ-Tống Anh :20 tuổi, bạn gái cũ của Vương NguyênVà một số nhân vật khác sẽ được giới thiệu sau👉Văn án:"Vương Nguyên! về với em đi""Tiểu Thiên! Anh sẽ đợi đến khi trong tim em có hình bóng của anh "...👉Lần đầu viết đam mỹ vẫn còn nhiều sai sót mong mọi người góp ý giúp ạ xie xie. 😊😊…
Lưu ý: truyện tự mình viết.VỢ CHỒNG TỔNG TÀI LẠNH LÙNG là câu chuyện về một cô gái (25 tuổi), cô có vẻ đẹp hoàn hảo khiến cho mọi chàng trai phải thầm yêu, làm cho biết bao cô gái ngưỡng mộ, đi cùng với vẻ đẹp ấy là tài năng. Cô là thiên kiêm tiểu thư cũng là người thừa kế một tập đoàn đá quý đứng thứ 2 thế giới. Để sánh đôi cùng một cô gái hoàn hảo, tất nhiên là một chàng trai hoàn hảo. Anh là người lãnh đạo tập đoàn đứng hàng đầu thế giới về đá quý chỉ mới 29 tuổi, anh làm cho biết bao cô gái phải thầm thương về vẻ đẹp của mình, lúc nào trên người anh cũng toát lên khí chất lạnh lùng. Câu chuyện của hai người được bắt đầu từ một tờ giấy....Vote, nếu bạn thấy hay❤️…
Phế nhân đời nào cũng có. Đi đâu cũng thấy. Nhưng phế nhân tốt bụng lại hiếm. Một cuộc đời tiền kiếp sống còn khổ hơn chết, đánh đập, đâm chém, xỉ nhục ngày qua ngày nhưng hắn không bao giờ có ý định ăn cắp bao giờ. Người tốt là có thật??.? Có phải tốt luôn khổ ở cái xã hội này?Chưa một ngày có một cơ thể không bầm tím xây xát, kẻ hèn mọi lại có ước mơ thanh tao muốn sáng tạo ra những vật mà mọi người đều nâng niu, chăm ngắm, nhưng không no được bụng: Tượng, tranhTượng tranh thì có gì là thú vị? Tượng tranh có ăn không không? Ấy thế mà đây lại là thứ để người ta chưa hiểu hết được về giá trị bên trong. Muốn biết hãy đọc" Phế Nhân Cũng Đổi Được Mệnh"…
hhh…
Truyện kể về hành trình khám phá tàn tích "vùng đất chết" của nhóm thám hiểm nổi tiếng.…
_Bốn tháng trước_- Vũ! Anh tới rồi! - Cậu quay đầu nhìn anh mặt mũi đỏ bừng, hơi thở trắng bốc lên giữa cái lạnh giá của Paris.- Thiên! Sao không đi chậm thôi? Trời lạnh lắm mà! - Cậu lo lắng đưa đôi tay mình áp lên má anh, mát xa nhẹ nhàng tạo độ ấm cho anh.- Tay em cũng lạnh hết rồi! - Anh cười cười nhìn cậu, bàn tay to lớn áp lên bàn tay trắng bệch vì lạnh của cậu....Hai người cứ đứng ở đó, cái giá lạnh của Paris cũng không khiến tình yêu của hai người nguội lạnh....._Ba tháng trước_- Thiên! Đây là Mẫn, bạn thân đại học với em! - Cậu tươi cười cầm tay anh kéo tới trước mặt Mẫn, ánh mắt long lanh mong chờ hai người mình yêu thương nhất làm quen với nhau.- Xin chào! Tôi là Mẫn!- Chào! Tôi là Thiên! Cậu hạnh phúc nhìn hai người bắt tay nhau......_Hai tháng trước_- Vũ! Mẫn đâu em? - Thiên đút tay túi quần, để mặc cậu dựa vào người anh.- Em không biết! Anh gọi cho cô ấy xem! - Vũ tươi cười cầm bàn tay anh áp lên má mình mà nói.- Ừ! - Thiên rút bàn tay của anh ra, lấy điện thoại gọi cho Mẫn.- Mẫn, em đang ở đâu thế? - Thiên nhẹ giọng hỏi, hỏi dường như phía bên kia đầu dây là bảo bối duy nhất mà anh nâng niu nhất..... Vũ cũng nhận ra điều này...Cậu khẽ cười lắc đầu...Làm sao có chuyện Mẫn và Thiên có thể phản bội cậu được.... Mắt thấy Thiên cúp máy, Vũ lại gần cầm lấy tay anh, mấp máy miệng hỏi:- Mẫn sao thế anh?- Mẫn nói hình như bị sốt rồi, anh qua xem cô ấy thế nào! - Thiên giật mình cảm thấy lời nói có chút không đúng liền nói thêm - Em ở nhà ngoan! - Vũ nhìn vẻ mặt lo lắng của Thiên mà lo lắng theo...l…
Ngẩng đầu bước tiếp về phía trướcNghẹn ngào mỉm cười bảo không saoRồi mai đây tôi sẽ vững bướcTrên con đường dù lắm gian lao...…
Lênh đênh trên biển, trong một con tàu sắp chết đang đuổi theo một mặt trời sắp chết, Minh quyết định viết tản bút. "Cái này nó giống nhật ký hơn ấy."- Thuyền phó, M.O cầm quyển sổ da, lật vài tờ rồi chẹp mồm đánh "tách". "Nhưng mà Minh viết ngôi thứ ba, thấy giống truyện mà."- Con bé phụ bếp chen lời. Kìa nó đang kiễng kiễng đôi chân; vừa níu vừa ghì cánh tay đàn ông cục mịch kia xuống, để những dòng chữ trên sách lọt được vào tầm mắt."Tôi cũng không biết nó là cái gì."Đây là thể loại gì, và đã có ai viết kiểu thế này bao giờ chưa, Minh không biết thật. Mà thôi cứ viết. Có mất gì đâu. Còn gì để mất.…