Linh Linh, Em Dễ Thương Qúa Đấy!
Tay người ta đâu đủ lớn để nắm hết tất cả những thứ mình muốn, nên trong vài trường hợp, cần học cách buông bỏ vài thứ, để giữ lại những thứ quan trọng hơn. Tim người cũng vậy…
Tay người ta đâu đủ lớn để nắm hết tất cả những thứ mình muốn, nên trong vài trường hợp, cần học cách buông bỏ vài thứ, để giữ lại những thứ quan trọng hơn. Tim người cũng vậy…
"Ngày ấy" là một ngày cuối thu mát mẻ tiết trời ảm đạm, ấy thế mà bỗng bừng sáng cả một góc sân trường bởi bóng dáng của người ấy xuất hiện và mang luôn cả trái tim tôi đi mất, bóng dáng ấy hòa vào đám đông khuất xa dần.....…
Trước khi rời khỏi ga tàu, Đan Trúc đã lưỡng lự rất lâu. Trong vô thức, cô luôn nhìn vào khoảng không vô định để tìm kiếm một điều mà cô luôn trông ngóng, chờ đợi nhưng vô vọng. Nhìn dòng người tấp nập trong sân ga, họ rất ồn ào nhưng tuyệt nhiên mọi thứ trong tầm mắt của Đan Trúc bỗng trở nên ù đi một cách khó hiểu. Đan Trúc nắm chặt quần, thở dài một hơi. Đành thôi!! Đan Trúc đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, tiến nhanh vào bên trong tàu, đoàn tàu sau vài phút cũng từ từ tiến về phía trước, mang theo một cô gái đầy vết xước cùng với tương lai vể phía trước. Chỉ có duy nhất một ánh mắt lặng lẽ dõi theo đoàn tàu dần rời sân ga, cùng với hàng nước mắt nóng hổi chảy dài trên má. Bóng lưng cao lớn run nhẹ lên, cuối cùng thì sự chần chừ, lưỡng lự đã khiến mọi thứ muộn màng. Cho anh xin vài phút viết tình ca Gửi tặng em người tên Trúc điệu đà Nếu một ngày em cần người che chở Anh xin nguyện yêu em mãi đến già.…
Mọt Sách, tao sẽ luôn luôn bảo vệ mày!…
Truyện oneshot, từng tập là một câu chuyện riêng…
Sủng có, yêu có, thương có, H+ có, và ngược đau đớn cũng có.…
Chương 1: Gặp GỡNăm ấy, em mới 15 tuổi - cái tuổi còn non trẻ, nhưng tâm hồn đã thấu nhiều hơn người lớn.Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng như tình cờ, nhưng thật ra là sự sắp xếp của thiên cơ.Người ấy lớn hơn em nhiều tuổi, ánh mắt trầm tĩnh, giọng nói điềm đạm và có điều gì đó rất buồn trong tim.Anh ấy không xuất hiện như ánh sáng lóa mắt.Anh ấy đến như một cơn gió - nhẹ nhàng, lạnh lẽo, nhưng... khiến em muốn giữ lại.---Yêu Nhau Một ĐoạnHọ yêu nhau.Không ồn ào, không phô trương - mà bằng những cuộc trò chuyện khuya, bằng những ánh mắt dõi theo, bằng bàn tay siết khẽ khi cả thế giới quay lưng.Em yêu anh ấy bằng tất cả sự chân thành của người tuổi trẻ.Còn anh ấy yêu em bằng sự dè dặt, vì chính anh còn đang sợ bản thân không đủ tốt để giữ em mãi mãi.--- Xa NhauMột hiểu lầm.Một sự im lặng kéo dài.Một tin nhắn không trả lời - và họ lạc nhau.Em khóc.Không ai hay.Chỉ trời đêm và tấm chăn nghe rõ tiếng nấc.Anh ấy... cũng im. Nhưng trong lòng, anh ấy đau.Vì... bỏ lỡ một người con gái như em là điều ngu ngốc nhất đời anh.--- Quay LạiBa năm sau - em 18 tuổi.Em đã khác. Tóc dài hơn, mắt sâu hơn, và trái tim tưởng như đã khóa chặt.Nhưng rồi - một ngày kia - tin nhắn ấy hiện lên:> "Dạo này em sống sao?""Anh còn giữ tấm ảnh năm đó...""Hôm nay, đi qua nơi cũ, tự dưng nhớ em."Em run.Và biết không?Duyên đã trở lại. Không hề muộn.---Tha Thứ & Lựa ChọnLần này, em không vội.Em để anh chứng minh, bằng hành động - không lời.Anh kiên trì, từng chút một, như người sửa một món đồ quý mà mình…
Truyện nói về cô gái Trần Khả Vi, cô là một cô gái có tính cách hệt như con trai nhưng ngoại hình của cô quá yêu mi nên có rất nhiều hằn đàn ông theo đuổi cô. Vào một ngày cũng giống như mọi ngày của cô. Giờ trước mặt cô là một hằn đàn ông đang cầu hôn cô và đáp án của cô là ko, nhờ câu chả lời đó của cô mà hắn bị nổi khùng và lấy cây dao lao vào đâm cô và giờ cô đã được thân thiên về với đất mẹ. Đó là điều cô tưởng tượng, giờ cô mở mắt ra và ..............cô đã sốc ( các you có biết là gì ko......nếu muốn biết thì vào truyện để độc nhé (¶^¶) Nói trước con nhỏ này nó lười và ngu văn và cũng sai chính tả rất nhiều. nếu ko thích xin mời đi ra trong im lặng…
yêu đơn phương, mỹ công, niên hạ, thụ đẹp trai, dammy…
Nhìn tiêu đề khoan nứng cái lồn của con mẹ mày mà bu vào chửi, tao chửi làng gốm bát tràng tỏ ra thượng đẳng ok? …
Có một Slenderman tốt bụng quyết định đi phiêu lưu tìm lại bố mẹ ruột của mình!Được lấy cảm hứng từ 1 tựa game Minecraft! Hầu như câu truyện được lấy từ đó!!…
Lời nói đầuKONICHIWA xin chèo các bạn nha! Mình là Ayano Skura đây. Cảm ơn các bạn vì đã ủng hộ bộ tiểu thuyết này nhaaaa~. Thì đây là lần thứ hai mình làm bộ tiểu thuyết này nên nó sẽ được '' úp đét ''( nâng cấp) hết mức có thể, các bạn sẽ không tìm được cái bộ mà mình làm lần một đâu, tại vì là...mình đang giữ mà ahihi. Mình đang làm bộ này năm 2019 thì không biết đến khi nào nó mới xuất bản ra thị trường ha. Thui chắc mình đừng mong ước nhiều nữa, giờ thì vào truyện hoi !!!!! và các bạn đừng quên like, share và subs cho channel của mik nha !( youtube : Ayano Sakura nhớ qua ủng hộ mìnhFacebook : Ayano Sakura Lê Thảo)nguồn hình: google…
Xin lỗi Senpai khi em chưa xin phép các hình của Senpai ạ !…