Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Heeseung ♡ SunooSunoo đáng yêu nhất lúc đang dỗiNhưng dỗi thì phải dỗ, mà dỗ thế nào mới là vấn đề với Heeseung..dựa trên câu nói của chính chủ Lee Heeseung.Tại vì cặp đôi soft đến mềm nhũn này cần nhiều tình iu hơn ;__; fic đầu tay của mình…
Võ nồi: lấy thân mà nện, lấy nắp mà chém. 108 đường thiên cương địa sát.Ám khí trầu cau: lá trầu làm từ miếng thép mỏng như tờ giấy, mài thật sắc, giết người sao mà dễ. Quả cau đúc bằng thép đặc, ghè cho nhẵn, đả huyệt chẳng khó khăn. Độc dược trắng như vôi. Ba thứ hợp lại, màu đỏ như son ấy là máu nạn nhân vậy.Võ chó: xuất phát từ ca dao tục ngữ của cha ông, khai thác tinh hoa linh hồn của loài vật trung thành.Thuận Thiên Kiếm, ứng thiên mệnh, đăng bảo toạ, lệnh quần hùng. Sau ngày An Dương Vương mất nước, kiếm báu cũng không còn chút tăm tích nào, chỉ có bốn câu này là được phiên sang tiếng Hán, truyền mãi tận sang bên Tàu.Có người nói chủ nhân đầu tiên của thần kiếm là ông Hồng Bàng Sùng Lãm, tức Lạc Long Quân. Tích lại kể chính cha ông là Kinh Dương Vương mới là người rèn nên và sử dụng kiếm trước tiên. Trăm người, thì mười ý. Song ai cũng nhất nhất tán thành, Thuận Thiên Kiếm là báu vật biểu tượng của đế quyền, của ngôi cửu ngũ chí tôn. Ai nắm giữ nó, người đó ắt sẽ đăng cơ xưng đế.Sang đến đời nhà Trần, lại xuất hiện những lời bàn ra tán vào về " Rồng không đuôi " trong giới thầy địa lí. Cụ thể ra sao ngoài nghề không rõ, nhưng nghe phong thanh thì thuyết này do Cao Biền để lại từ thời Mã Viện xâm lược nước Nam.Truyện xoay quanh nhân vật chính với cái tên lạ lùng: một đứa bé tám tuổi với cái tên Tạng Cẩu ( Chó Bẩn ) và những kì ngộ cậu gặp trên con đường trả mối thâm thù, đồng thời khắc hoạ lại một giai đoạn Hồ Mạt - Lê Sơ đầy đau thương và biến động.…
➥Nắng hạ dịu dàng rơi vụn vặt trên mắt emHỡi em ơiGọi em là mùa hạ đầy nắng, bởi em tựa như ánh dương soi tỏa cõi lòng tôi➥Couple: Nazi (T) x Soviet (B) - Hateship hoặc NOTP xin clickbackTay nghề hơi non, mong quý độc giả góp ýCảm ơn cậu vì đã ghé qua🌷✨---…
Truyện có xu hướng hơi kì quái đồ tác giả bị thần kinh nhẹ~Túi định viết AllVietNam cơ nhưng mà vậy thì hơi nhàn!Thôi cái truyện này có All hay không thì mấy bác nên tự trải nghiệm! See ya~…
[SungTaro 24h fanfic event | Koi no Yokan]"Khi chiếc chuông treo trên cây thông phía sau nhà vang lên leng keng một hồi lâu dù đêm nay không có gió, Jung Sungchan nghĩ rằng có lẽ mình đã thức khuya quá rồi."…
Miss không chỉ mang nghĩa là "nhớ" mà, đúng không? "Anh khóc vì giờ đây anh đã mất em rồiAnh khóc vì giờ đây em đã xa thật rồi""Em hãy nói cho anh nghe đi hỡi người yêu ơiTại sao giờ chúng ta lìa đôi""Anh xin lỗi vì đã cướp mất khoảng trời của em,Nhưng có người sẽ cho em lại một bầu trời"Nguồn: "Tìm Lại Bầu Trời" - Ca sĩ gốc: Tuấn Hưng - Ca sĩ cho tớ nguồn cảm hứng: Minh Su- Những câu hát làm tớ bồi hồi.(Cre pic: Pinterest)…
Câu chuyện của tôi viết về những người bạn thân - những người bạn chơi chung với nhau từ khi sinh ra cho tới tân bây giờ .Những người bạn tôi tưởng như không thể nào chia xa được. Chúng tôi là một tụi vịt giời gồm có 5 đứa: Phương , Mai anh , tôi- Thảo , Thúy & con bạn gần nhà tôi tên Oanh .Câu chuyện có phần nào không hay mong mọi người thông cảm, tại nó là cảm xúc thật của tôi mà. Chúc các bạn có những ngày vui vẻ...…
Tại sao Boo Seungkwan lại cảm nắng tên Chwe Hansol ngáo ngơ này thế nhỉ?Chiếc fic "khùm điên" kể về một Seungkwan mê con trai ông sửa máy móc gần nhà và một bạn ngáo ngơ Hansol chỉ mê mỗi game và pikachu.…
Chủ yếu là BelaRuss, AmeRuss hoặc một số cặp thiểu số như EstoFin, SweFin.Như tên truyện, "tuyển tập bị bỏ dở", có thể chúng sẽ mãi chẳng được hoàn thành và bị bỏ xó. Nên đây chỉ là nơi tôi rủ bỏ trách nhiệm. Nếu nó chỉ có 1 chương thì nó đã hoàn thành và nếu nó đề [ số chương + "." + số ] vd: 1.1; 2.3;... thì phần trăm cao nó không được hoàn thành.…
Em đã nghĩ rằng những ngày tăm tối của mình qua rồi, được cùng anh, nắm tay anh đi trên con đường tràn ngập ánh sáng, mãi mãi.Nhưng, cuộc đời em luôn tồn tại một chữ nhưng, khiến cho bản thân cứ đi vòng vòng cho đến khi kiệt sức, cho đến khi hy vọng chỉ còn là một tia sáng le lói.Chào anh, ánh mặt trời.…