TBTN - Cục Bột
sau một quãng thời gian không thể move on nên tôi quyết định đâm đầu vào nó…
sau một quãng thời gian không thể move on nên tôi quyết định đâm đầu vào nó…
Họ gọi thành phố này là nơi khó tồn tại, nhưng đây là nhà…
Mẫu truyện ngắn theo chương thui nhoLê Bin Thế Vĩ x Bạch Hồng Cường 🎱🥀…
rốt cuộc là lâm anh có chịu nộp bản kiểm điểm cho phúc nguyên không thế?…
tớ là đặng đức duy, tớ là sứ giả hoà bình.…
phúc nguyên đi tìm cảm hứng sáng tác.…
tớ là đặng đức duy, tớ là sứ giả hoà bình.dnal ft. đức duy…
Anh có muốn đi theo em không?Đi theo em tới nơi có cầu vồng ở chân trời,nơi mà đứa con chưa sinh ra của 2 ta đang chơi đùa ở đó không?Nó sẽ rất vui đấy?nó bảo nó nhớ anh...nhớ Papa của nó.…
Nham vương đế quân,sống cho Liyue,sống cho khế ước ngàn năm truyền lại.Xin ngài hãy ích kỉ cho bản thân một lần.…
Tấm áo chùng đỏ phất phơ trong gió đêm mùa hạ...Anh rảo bước đi...bỏ mặc tôi vì một người con gái...Người con gái đó...đối với anh là cả một bầu trời...Còn tôi...Đơn giản chỉ là một bông hoa dại ven đường...Lướt qua tôi...Muốn ngắt thì ngắt...Muốn đốt thì đốt...Mặc cho những cánh hoa rằng vẫn níu lấy làn gió yếu ớt...Cố gắng bám theo người đã thiêu rụi nụ cười của hoa...…
Bão tuyết mùa đông lạnhNgày ấy nó có anhBao nhiêu năm ròng rãGiờ giấc mộng không thành.Nước mắt lại chảy rồiNhư đứa bé nằm nôiTình cảm ngày xưa ấyNgười còn giữ hay thôi..?…
phúc nguyên luôn cảm thấy valentine quá đỗi nhàm chán, ngày lễ gì mà chẳng được nghỉ học, lại phải ngắm mấy đôi chim cu lượn lờ trước mắt khiến cậu nóng nổ con ngươi. quăng đống chocolate lên kệ tủ cao nhất và tiếp tục nằm trườn xuống ghế dài êm ái, trôi qua tới nửa tiếng mà thằng bạn cùng nhà vẫn chưa về, chắc mẩm nó đang bận thu thập đống chocolate từ các nàng bèo lớp bên. lâu lâu phúc nguyên hay tự hỏi liệu thằng bạn có thấy valentine nhàm chán giống cậu ta không.vậy mà lúc thằng bạn về, phúc nguyên cảm thấy valentine năm nay có gì đó khang khác.…
Buổi tối cuối cùng đó,tôi đã xoa lưng cho người ngủTôi không cảm thấy da thịt,chỉ là một lớp xương gầy gò Tôi nhận ra,đối với người,thứ gọi là tình yêuSao lại như một tảng đá lớn đè nặng lên thân thể ngườiLà những nỗi đau quanh quẩn chực chờ giết chết ngườiLà những lời nguyền tra tấn bao quanh gấp vạn lần tôi…
"Tôi làm tiên nhân bao nhiêu năm...giữ toàn vẹn khế ước với ngài.." Zhongli từ khi cứu Xiao khỏi tay ma thần, lần đầu nhìn thấy hắn như vậy,im lặng nghe tiếp chuyện: "Tôi bảo vệ cảng Liyue..Không màng tới linh hồn của mình đã tàn tạ từ lúc nào...?Vậy mà...tới người con gái tôi thương... bảo vệ.. không nổi..!"…
mèo có biết anh thích ai không?…
Cơn bão tuyết buồn bã rít lên ngoài kia,phủ đầy những bông tuyết trắng lên ngôi mộ bám rêu nơi góc trường,người ta đồn nhau những lời sợ hãi rằng,nếu bạn đến đó vào ngày 2 tháng 5 hằng năm,bạn sẽ nhìn thấy hình ảnh mờ ảo của một người con trai có mái tóc bạch kim mượt mà,đôi chân cao,đôi mắt xám đỏ cùng vẻ mặt đượm buồn.…
Giọng hát khựng lại,ngắt đứng câu hát da diết chưa có hồi kết.Hắn nâng nhẹ bàn tay,đống cát lạnh lẽo bỗng như sống dậy,tự tạc bản thân thành những hình thù kì lạ,như muốn kể lại cho trần thế nghe về những điều quá xa xôi nhỏ bé trong quá khứ,tựa hạt cát ven đường mà không ai có đủ thời gian ghi nhớ chúng vào trong bộ não xói mòn…
Khi Jaehyun phát hiện người ấy thích Dongmin…
đuôi cá quẫy vào nước, nó đớp lấy ngọn rêu bên lề, lại thần hô thoắt biến thành dạng người, bên dưới vẫn ngúng nguẩy cái đuôi xanh mướt ánh sao, thôi thì tạm gọi con cá dạng người là phúc nguyên.…