Tình Cảm Năm Đó Bỗng Chốc Lụi Tàn
Một cô gái thầm yêu một chàng trai.Khi cô đi du học trở về có ý định thổ lộ tình cảm với anh nhưng anh đã bên cạnh một cô gái khác…
Một cô gái thầm yêu một chàng trai.Khi cô đi du học trở về có ý định thổ lộ tình cảm với anh nhưng anh đã bên cạnh một cô gái khác…
Sau tất cả em còn lại gì ngoài nỗi đau và những mất mác vô cùng to lớn từ anh?…
Mong tất thảy dịu dàng trên thế gian này gộp lại, hoà với một chút gió thoảng mây bay, thay em, ôm anh của em vào lòng.…
Chị à,làm người yêu em nhé!…
Ánh mắt tìm nhau trên sân khấu rực rỡ, những cử chỉ quan tâm kín đáo sau cánh gà. Câu chuyện về Karina và Winter, nơi những rung động thầm kín dần hé lộ, vẽ nên một bản tình ca dịu dàng giữa thế giới đầy ánh đèn và âm nhạc…
lần đầu làm, có gì giúp đỡ tôi nhé!…
Dune 1 omega và cũng là tuyển thủ liên minh hơn 10 năm. Một hành trình dài đầy nỗ lực để khẳng định bản thân. Nhưng có lẽ năm nay là năm cuối để Dune còn ở lại giới liên minh này. 10 năm qua anh đã luôn đối đầu với tuyển thủ faze một anpha, anh là tuyển thủ nổi tiếng bậc nhất giới liên minh. Chỉ vì một lần nhìn thấy anh chơi game Dune đã thầm thương trộm nhớ anh. mới đó mà đã gần 10 năm trôi qua tình cảm cậu dành cho anh vẫn đó chẳng thể thay đổi. vậy họ có thể viết nên chuyện tình không hay là một dấu chấm hết…
là kẻ mạnh nhất. Nhưng cậu sẽ thắng hay thua? Liệu hành trình này sẽ đi đến đâu?Hãy chờ đến kết thúc nhé.Liệu cậu kẻ được chọn, khi đến thế giới khác. Kẻ mất hết mọi quá khứ, không có cả tương lai của mình. Liệu kẻ như thế có thể "nghịch mệnh" để đạt được tương lai của mình hay không?…
Có những lúc, tôi thấy trái tim mình như một bản nhạc chỉ toàn những nốt lặng. Lặng khi nhớ về anh. Lặng khi nhìn lại món quà anh tặng, và lặng cả khi tên anh được mọi người nhắc đến. Tình đơn phương này, tôi đành cất vào những trang nhật ký hàng đêm, viết ra rồi lại xóa, như thể sợ chữ nghĩa sẽ làm trái tim mình thổn thức không thôi. Yêu một người mà chẳng dám hy vọng, đây có lẽ là nỗi buồn dài nhất mà tôi từng biết.…
vào đọc rồi biết…
Đây là bộ truyện tớ viết về tớ, ngẫu hứng viết thôi. Mong các bạn đón nhận hoặc không.…
"Năm đó, tôi gặp được cậu, thiên thần mang sợi dây của cả cuộc đời tôi"19-9-23IsabachiBllk//NtTh//…
Có lẽ là cậu á....không bao giờ biết về mình , một người đang đơn phương c đây nàynhma mình biết về cậu rất rõ đấy :(-- Đơn phương câụ gần 2 năm ,tôi chẳng thể chịu đựng được nữa ,muốn cậu để ý đến tôi 1 chút thôi huh...…
Cùng nắm tay em đi đến cuối đời nhé !-----Những truyện trong đây không liên kết , mỗi chương là 1 truyện khác.…
Có người từng nói,yêu đơn phương rất hạnh phúc.Cũng có người nói, yêu đơn phương rất vui vẻ.Nhưng Hạ Chí không hề đồng ý như vậy!Anh đã đơn phương Cảnh Uyển bảy năm trời, một chút hạnh phúc, một chút vui sướng, một chút yêu thương anh chưa một lần dám mơ đến, huống hồ tới việc có thể được cảm nhận một chút ấy... Điều này anh cho rằng là vọng tưởng.Bảy năm không đủ để giúp anh quên một người, lại càng không thể giúp anh thôi không nhung nhớ về một người!Nhiều lần anh tự hỏi, nếu bảy năm trước, vào thời khắc định mệnh cho anh của tuổi mười bảy được gặp cô để rồi khắc sâu mãi trong tim hình bóng cô, sẽ ra sao nếu anh không gặp được Cảnh Uyển?Anh hận trái tim mình vì sao đến tận bây giờ vẫn chỉ khắc sâu hình bóng cô? Anh hận bản thân mình tại sao lúc nào cũng nghĩ tới cô, tại sao lại là cô, tại sao lại là người con gái không hề yêu anh...Yêu đến mức khổ tâm như vậy, Hạ Chí vẫn luôn cố chấp nguyện lòng.Tại vì sao? Anh trả lời thành thật: "Vì anh yêu Cảnh Uyển."Nếu mãi mãi cô không bao giờ yêu anh, anh có còn yêu cô hay không? Anh cũng trả lời không suy nghĩ rằng: "Anh cho dù khổ sở cũng vẫn luôn bên cô, dù đau đớn anh cũng luôn yêu cô. Bởi anh yêu cô hơn hết thảy, yêu một người đến mức đau lòng."Nếu số phận có thể cho mình tự chọn lấy, liệu Hạ Chí có lựa chọn được gặp và yêu Cảnh Uyển khi mười bảy tuổi?…
Tớ gặp người vào một ngày của mùa xuân. Hình ảnh người tự tin, điềm đạm khi đứng trên sân khấu phát biểu đã in sâu vào trong tâm trí của tớ.Người như một mặt trời tỏa sáng dù biết chả thể với tới nhưng tớ vẫn kiên trì đuổi theo.Thanh xuân của tớ đã được bắt đầu từ ngày hôm đó - lần đầu tiên nhìn thấy người.…
"tớ tên là thanh tịch nghĩa là sự im lặng đến tận cùng cậu là Hạ Phong nghĩa là cơn gió đầu hạ vội vã"…
Chú ý: + Đây là câu chuyện mà Ruby viết theo trí tưởng tượng của Ruby nha. + Trong đây là ship Frans nha, là FRANS đó, những bạn nào kì thị cặp đôi này thì vui lòng ấn clickback nha + Trong truyện này thì tất cả quái vật chưa từng bị đày xuống dưới lòng đất nha + Điều cuối cùng là tất cả quái vật trong đây vẫn giữ nguyên hình hài của họ nha + Cốt truyện hơi vô lí một tí, mong các bạn thông cảm Summary: Chuyện xảy ra ở hành tinh Omega Timeline nơi hội tụ đủ 12 con người xuất sắc không chỉ về ngoại hình, sức mạnh họ sở hữu mà còn về tình bạn cao đẹp, tình yêu chân thật với nhau. Hành tinh Omega Timeline dc cho là hành tinh đẹp nhất trong dải ngân hà bao la rộng lớn. Nơi có những con sinh vật huyền bí như quái vật, người cá, rồng, tinh linh,... Đặc biệt kích thước của 1 vài phần tử trong số chúng rất lớn và có đủ các nguyên tố sức mạnh không thua kém con người được bao nhiêu được gọi là Linh Thú. Những con người hay các loài sinh vật ở đây đều có pháp thuật hay có ít nhất là một tài năng gì đó. Trong thế giới này, còn có những cấp bậc như: + Cấp bậc S + Cấp bậc A + Cấp bậc B + Cấp bậc C + Cấp bậc D + Cấp bậc FTất cả nhân vật chính của chúng ta đều học chung một ngôi trường tên là Rowndin School.Thế thôi nha, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ~~~…
Truyện Người yêu của Trần Tổng xoay quanh 1 cô gái tên Như và 1 chàng trai tên Huy…
-Tác giả: lynne_junhee (cin_tothreonai) -Số chương: 6-Kết: SEUnloveable (có thể được dịch là không thể yêu) là bộ truyện mới nhất của tôi đó nha mọi người :)))))))Đây hoàn toàn có thể là một motif truyện cực kì quen thuộc với mọi người, thể loại về tuyến nhân vật cũng chẳng có gì xa lạ, chỉ khác là, với một con người cực kì thích cái kết mà nam nữ chính không thể đến với nhau như tôi thì nó sẽ đi theo một hướng khác. Có lẽ cũng bởi vì tình yêu tình đương của tôi không được trọn vẹn nên cũng không tránh khỏi việc ảnh hưởng như thế này chăng? Nói chung thì, đây sẽ lại là một kiểu ngược tâm về học đường nên tôi vẫn khuyên mọi người sẽ suy nghĩ trước khi đọc.…