Nhất Diệp Chướng Mục
Tên sách:Nhất Diệp Chướng MụcTác Giả:Mi Vu NữEdit+beta:tieumanutkCV:TieumanutkThể loại:Ngược luyến tàn tâm,cường công cường thụ.1&1,HE,đế vương công & tướng quân thụ,ngược tâm,..v..v..…
Tên sách:Nhất Diệp Chướng MụcTác Giả:Mi Vu NữEdit+beta:tieumanutkCV:TieumanutkThể loại:Ngược luyến tàn tâm,cường công cường thụ.1&1,HE,đế vương công & tướng quân thụ,ngược tâm,..v..v..…
Hổg biết nói sao nx, đọc đi là hiểu à :))'''Ko sao lưu, ko copy khi chx có sự cho phép của tác giả'''…
Tác giả : Văn Việt Phong (vanphongviet) #GióThể loại : Ngôn tình hiện đại _______________ _Truyện chỉ là hư cấu, những chi tiết trong truyện đều hư cấu _nếu ai có nhu cầu đăng lại truyện thì hãy liên hệ tác giả là mình _chúc mọi người đọc truyện thật thoải mái và vui vẻ #Gió…
Sở Khiêm là thầy chủ nhiệm của Thiên An. Hắn là một người đàn ông từng trải trong tình yêu,đôi lúc ấm áp,dịu dàng. Khi lại bá đạo như một con sói - nhưng tính cách này chỉ dành cho cô học trò nhỏ. Thiên An - thành tích học tập rất giỏi,xinh đẹp lại có chút phá phách.Trớ trêu thay lại đi say nắng thầy giáo của mình. Bị thầy từ chối một cách phũ phàng. Nhưng là do thầy vẫn chưa chấp chận được chuyện thầy trò yêu nhau,và vì thầy lớn hơn cô tận 12 tuổi... và từ đó là tự ngược mình ngược người. Thầy có quá đáng không cơ chứ. 🌱…
hóa bọt biển.…
Không phải tình yêu nào cũng ngọt ngào như người ta thường nghĩ đôi khi tình yêu chua chát lắm.…
Là câu chuyện đơn phương cậu...Là muốn gửi ba chữ đó với cậu...…
Ai bảo rằng tình đơn phương là hạnh phúc vì từ đầu đến cuối mình yêu, mình tự bỏ?Ai bảo tình đơn phương là khổ đau khi biết người đó không thích mình?Ai bảo rằng tình đơn phương vốn không đẹp vì chỉ từ một phía?Và bạn tôi ơi, bạn đừng quên rằng chỉ cần trong tim chúng ta có một bóng hình, có những tâm tư giấu kín, có những ánh mắt lặng lẽ trao cho ai đó, có những lá thư chưa kịp đưa tay người...Tất cả những thứ đó, là kí ức đẹp nhất, là kỉ niệm và là thanh xuân! ***Truyện Ngắn: Thương nhớ một thờiTác giả: Woony[ĐĂNG ĐỘC QUYỀN TẠI WATTPAD VIỆT NAM]…
• Tên truyện: Bôn Nguyệt• Tác giả: Thục Khách• Dịch chính truyện: MDH(Link nguồn: https://macdichhoi.wordpress.com/truyen-hoan/huyen-huyen/bon-nguyet/ )• Dịch ngoại truyện + bìa: Nhật Nguyệt Phong Hoa (NNPH)• Tình trạng: Hoàn* ĐÂY LÀ PHẦN NGOẠI TRUYỆN NẰM TRONG SÁCH XUẤT BẢN BÊN TQ, KHÔNG CÓ TRÊN BẢN MẠNG CỦA TẤN GIANG.* Truyện dịch với mục đích phi lợi nhuận, chưa có sự đồng ý của tác giả, KHÔNG MANG ĐI LUNG TUNG HOẶC PHỤC VỤ CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI! Xin cảm ơn!…
Chỉ là đơn phương người thôi…
' ta rồi sẽ lại được đoàn tụ ' • 23072021…
''Tôi tên là Trần Gia Nguyệt An, 18 tuổi. Rất mong sau này chúng ta sẽ là bạn thân của nhau, vì tôi cảm thấy cậu rất hợp với tôi.'' Ý nghĩa của hoa hồng thường là biểu tượng cho tình yêu sâu sắc, hạnh phúc là sự trường tồn vĩnh cửu. An đã ngắt một bông hoa cho và cài lên tóc rồi khen nó rất hợp với tôi, tôi vui lắm vì có người tặng hoa cho tôi. ''Tớ thích cậu, Di ơi. Còn cậu thì sao? Cậu có tình cảm với tớ không?'' ''Tôi chỉ coi cậu là bạn bè bình thường thôi, tôi chưa nghĩ đến tình cảm đó.'' Thì ra tất cả chỉ là mơ, Có lẽ đã kết thúc rồi, giấc mơ đã dừng lại.Đây là một chương trong toàn bộ seri tiểu thuyết "Mơ" của mình. Mình ngắt ra nhiều phần để mọi người đọc đỡ ngán. Cốt truyện là một phần giấc mơ của mình. Mong mọi người đón nhận ạ.…
Những câu chuyện trong đời sống thực của tôi.…
lưu ý : lowercase tại đẹp =)))oocbad words tui hay viết tắt chữ vậy thành z, jztr, kkkkk đồ đófanfiction, sản phẩm thuộc phạm trù trí tưởng tượng nên không có thật ở ngoài đời =))couple : bảo ngọc x phương nhi (main) , lương linh x đỗ hà (main), phương anh x ngọc thảo , thiên ân x lona,...đôi lúc sẽ có ghen tuôn cao trào nhưng không yêu đến chết đi sống lại. chuyện chỉ giản đơn xoay quanh những nghĩ suy, những quyết định, những định kiến của xã hội mà ta phải lựa chọn ở tuổi trẻ để chúng ta sẽ không hối hận khi đã hết mình vì một tình yêu thật đẹp bởi lẽ đây là " câu chuyện của chính chúng ta" **"em..có đang hạnh phúc không?"cô hỏi nàng, một câu hỏi chỉ qua bên loa điện thoại nhưng nàng vẫn cảm nhận được đâu đấy một thoáng đượm buồn trong thanh âm đó, nó cứ như thể lập đi lập lại trong trí nhớ của nàng. nó làm nàng mong lung, bâng khuâng và giao động, nó khiến tâm trí nàng phân vân trông khi câu trả lời chỉ đơn giản gói gọn trong 1 từ là "có" hoặc "không". phương nhi im lặng một hồi xong mới cất giọng, khe khẽ đáp lời :"em... có""phương nhi lại nói dối chị rồi..."…
Lần đầu viết chuyện có gì sai sót mong mọi người thông cảm…
- Tôi kể ông nghe một câu chuyện được không?- ...- Câu chuyện kể về một nhỏ rất ngốc! Cô ấy thích một anh chàng vào ngày 2 tháng 10, năm ấy nhỏ học lớp 9, năm ấy, anh chàng cao 1m 73 và nặng 55kg. Cậu không biết nhỏ đó thích anh chàng kia như thế nào đâu. Khi biết anh chàng đó sẽ thi vào Ams, cô ấy mỗi tối đều thức đến hơn 3 giờ sáng để học bài...cô ấy muốn học chung lớp với cậu...Lớp 10, chàng trai ấy cao 1m 77, nặng 59kg, chàng trai ấy thích bạn lớp trưởng, cô ấy... Lớp 11, chàng trai cao 1m83 nặng 63kg...lớp 12, chàng trai cao 1m85 nặng 66kg... Chàng trai sinh vào tháng tư, nên tháng tư là tháng cô gái yêu và trân trọng nhất. Chàng trai ấy ghét mùi phấn hoa. Chàng trai thích uống cà phê đặc,vì thế, cà phê luôn là thức uống tâm đắc nhất của cô gái. Chàng trai thích xem phim hành động Mĩ...vì thế, cô gái cũng vậy. Chàng trai thích món ăn mẹ cậu ấy nấu.. Vì thế, cô gái hay sang nhà cậu ấy để mẹ chàng trai dạy nấu ăn. Chàng trai thích những cô gái tóc đuôi ngựa, không thích những cô nàng son phấn lòe loẹt. Chàng trai gõ bàn phím với tốc độ 106 từ mỗi phút... Chàng trai đã thích 2 cô gái....Còn cô ấy chỉ có một người duy nhất...…
"Nếu một người đã yêu bạn từ rất lâu, nhưng mãi sau này bạn mới nhận ra-liệu tình yêu đó còn có thể chạm đến bạn không?"Ánh sáng từ một ngôi sao xa có thể mất hàng nghìn năm để đến được Trái Đất. Có khi ngôi sao ấy đã tắt từ lâu, nhưng ánh sáng của nó vẫn tiếp tục di chuyển-như một lời nhắn gửi từ quá khứ, một minh chứng rằng những gì ta từng bỏ lỡ vẫn chưa thực sự biến mất.Trường Sơn du hành về quá khứ, nhặt lại những mảnh ghép đã mất. Mỗi lần anh tung đồng xu, thời gian vỡ vụn, ánh sáng lóe lên trong thoáng chốc-như cách ánh sáng từ một vì sao cuối cùng cũng đến được mắt người nhìn sau bao nhiêu năm lang thang trong vũ trụ.Một câu chuyện về tình yêu không bị giới hạn bởi thời gian-nó có thể bị lãng quên, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.…
Cốt truyện này au sẽ vừa áp dụng cho AllMin và Khải Nguyên ai thích Khải Nguyên thì xem của Khải Nguyên , ai thích AllMin thì xem AllMin . Tuy cốt truyện khá giống nhau nhưng mà cái kết và sự việc diễn ra khác nhau nhá ! ~~~Cậu ( Jimin ) , từ khi sinh ra đã không thấy được gì nên ba mẹ cậu đã bỏ rơi cậu . Và vào một ngày cậu vừa tròn 18 tuổi thì cậu được một gia đình nhận nuôi . Nhưng sự thật rằng mắt cậu không thể thấy người dương mà chỉ có thể thấy người âm . Lí do vì sao thì m.n xem truyện nhé !_____Cậu ( Vương Nguyên ) , cậu được sinh ra trong một gia đình giàu có . Tuy vậy cậu không thể nhìn thấy được gì nhưng ba mẹ cậu vẫn cho gia sư về để dạy cậu . Mọi chuyện vẫn bình thường cho tới lúc cậu tròn 10 tuổi thì cậu đã có một hôn ước và cậu có thể nhìn thấy người âm nhưng không thể nhìn thấy người dương . Mọi chuyện sẽ như thế nào thì mời m.n xem truyện nhé !~~~Truyện của au muốn mang đi đâu hay làm gì nói au một tiếng là ok . ( Truyện của au chỉ có trên wattpad thôi nhé )…