Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chuyến hành trình này là một cuốn sách, bên trong nó là những sự thật ghê tởm. Tất cả mặt xấu xí vẽ nên một thế giới ảo tưởng vặn vẹo.Phản bội!Chiến tranh!Giết chóc!Phân bậc!Tuyệt vọng!Tà ác!Nó cũng là một đóa hoa, nở đơn độc trên một tàn tích của thành phố.…
ai chẳng phải già, đúng không? Tôi lo sợ một ngày bản thân sẽ quên mất những hồi ức đẹp đẽ này. Vậy nên trước khi chúng qua đi, tôi sẽ viết lại chúng tại đây...…
Ninh Thư chết thẳng cẳng, lại vận may thành thế khổ bức pháo hôi nghịch tập nhiệm vụ giả.Vì thế, Ninh Thư ở một cái thế giới lại một cái thế giới, sắm vai các loại nhân sinh, gặp được các loại ' ngươi vô tình, ngươi lãnh khốc, ngươi vô cớ gây rối ' người.Gặp được đủ loại phê lượng đem bán bạch liên hoa, lục trà biểu, tâm cơ kỹ nữ, thế giới còn có thể hay không có điểm chân thiện mĩ!?Ninh Thư rống giận, các ngươi này đó cặn bã, ta chỉ là tới nghịch tập, thỉnh không cần gây trở ngại ta hoàn thành nhiệm vụ.Xuyên qua vai chính, trọng sinh vai chính, chỉ có không nỗ lực nhiệm vụ giả, không có cạy không xong vai chính quang hoàn. Ninh Thư không thể không khổ bức mà một cái thế giới một cái thế giới nhặt tiết tháo.Tác giả: Ngận Thị Kiểu Tình…
Một cô bé chừng tám tuổi đang dạo chơi trong vườn thì nghe tiếng loạt soạt . Cô rón rén bước tới gần thì thấy có thứ gì đó động đậy . Trời , thì ra là một cậu bé rồng . Cô bé bỗng nói với một giọng volume cực nhỏ : - Ui ! Cánh nè , sừng nè , vảy nữa ! Ngầu wá đi ! Ngũ giác của loài rồng vốn rất nhạy nên cậu phát hiên ra ngay ,chỉ hơi đơ một vài giây vì chưa có con người nào gặp cậu mà không bỏ chạy cả . Cậu bước đến trước mặt cô bé , hỏi : - Em không có dây thần kinh sợ hãi ak ? - Có , ủa mà anh biết nói ak ? - Sao ko ? Nhưng sao em thấy anh mà ko sợ ? Ai gặp cũng bỏ chạy cả . - A , đó là bởi vì ngày em bị rơi xuống vực thì có một bác zồng với bộ mặt rất ư là khôi hài đã cứu em , tình cảm với loài rồng tốt lên , đến sn em ông ấy còn tặng cho em một cây con màu hồng , phát sáng vào buổi tối rất đẹp nữa . Đến bây giờ cậu mới nhìn kĩ được mặt cô bé . Đôi mắt trong veo màu socola , mái tóc vàng óng cùng nụ cười tỏa nắng ( tg: khùng quá đi pa , tối làm j có nắng ) . Cậu bé mỉm cười : - Hôm sau gặp lại . - Ưhm .…
những mẩu truyện ngắn về cuộc hành trình của nhà lữ hành mang tên salary, khám phá những vùng đất xa lạ đầy lí thú để rồi cô học được nhiều điều từ chính những đoạn đường cô đi qua. Đánh dấu mọi sự trưởng thành, khắc sâu trên gương mặt bầu bĩnh và đôi mắt trong veo dần bị những sự thật, những bộ mặt tàn khốc của con người. Sự ích kỉ, tham lam, những hành động ngu dốt, hồ đồ của đồng hương.…
Tôi tên là Hứa Doãn Hạ, sinh năm 1999, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Tôi sống ở vùng quê, vừa lên Thành Phố lập nghiệp. Tôi không nghĩ mọi thứ cứ như những truyện tiểu thuyết Ngôn Tình mà tôi đọc, lại bị trúng tôi. Tôi cũng không biết nên vui hay buồn đây. Mọi chuyện phải kể về cái đêm sai rượu chết tiệt kia.... Hắn tên Hoắc Tư Danh, lớn hơn tôi 12 tuổi, cũng là một con giáp. Trên đời này tôi nghĩ không ai vô liêm sỉ bằng hắn đâu. Rõ ràng là hắn ăn tôi đến no nê, thế mà sáng dậy bắt tôi chịu trách nhiệm. Khốn thiệt hừ... Từ cái đêm định mệnh ấy, duyên nợ của tôi và hắn cũng bắt đầu. Mọi chuyện từ đó bắt đầu, cuốn tôi vào cái vai Tình Nhân đến Vợ của hắn.Hôm nay là ngày lễ tình nhân, 14/2 là cái ngày chán mè nheo nhất của năm, hôm nay ngày lễ tình nhân nên cho nhân viên đi về sớm một hôm. Cô một mình ở trong cửa hàng chủ, xử lí đống giấy giờ cần kiểm duyệt. Làm xong hết, bây giờ đã hơn 10 giờ đêm, cô không có bồ cũng không có cảm giác gì là hào hứng, nên quyết định đi uống rượu vậy. Cô lựa chỗ tối nhất ngồi đó, nhem nhi ly rượu mạnh trên bàn, rồi ăn khô với trái cây trên bàn. Lúc này cô chỉ muốn ngủ, nên ráng đi xiên xiên vẹo vẹo qua quầy tính tiền. Nhưng cô lại va vào cái gì đó ấm áp và lớn, cô ngước đầu nhìn, chớp chớp mắt, à thì ra đụng phải người. Nhìn kỹ,hắn vai rộng, trắng trẻo, sạch sẽ, lại đẹp trai. Cô nhìn Anh rồi cười, rồi lại nói " Nè anh, một đêm 20 ngàn được không? " …
Chỉ là muốn bảo vệ thanh xuân.Ích kỉ nhưng k muốn tự tay phải phá hủy những điều họ dành nhiều công sức, nỗ lực và tâm huyết gây dựng nên.Rời đi chính là cách giải quyết tốt nhất.Nhưng liệu cuộc sống có dễ dàng buông tha...?...Truyện có yếu tố ATSM, có những pha quay xe theo tâm trạng của admin, đề nghị mn nhớ thủ sẵn mũ bảo hiểm🙂…
Thế giới của cô ngập tràn yêu thương, như khu vườn mùa xuân luôn ươm mầm hy vọng. Đôi mắt trong veo lấp lánh ánh sáng, mỗi nụ cười đều mang theo cả nắng ấm. Cô xinh đẹp, nhiệt thành, tốt bụng, lúc nào cũng tràn đầy sức sống hồn nhiên của tuổi trẻ.Thế giới của anh, ngược lại, là những trận đòn roi hằn sâu từ thuở bé thơ. Đôi mắt anh, lẽ ra phải long lanh như mọi thiếu niên mười sáu tuổi, giờ chỉ còn lại một màu đục ngầu, nặng trĩu những toan lo về miếng ăn, chỗ ở, và đứa em trai bé bỏng mười tuổi. Họ, như hai đường thẳng song song lặng lẽ trôi qua đời nhau. Thế nhưng, vào một đêm gió nổi, khi nỗi thống khổ xé nát lòng anh, cô bất ngờ bước vào. Nhẹ nhàng như một cơn gió sớm, cô mang theo hương thơm của sự sống, len lỏi vào thế giới lạnh lẽo của anh, khẽ khàng vẽ lại những mảng màu tươi sáng lên bức tranh xám xịt đó.Lần đầu tiên trong cuộc đời thống khổ ấy, hiện lên một tia nắng rực rỡ - một tia nắng ấm áp đến lạ lùng, xuất phát từ đôi mắt hạnh mềm mại kia. Ánh mắt ấy không chỉ nhìn thấy vết thương anh che giấu sau lớp vỏ cứng cỏi, mà còn dịu dàng ôm lấy từng góc tối mà chính anh cũng đã buông xuôi.Thể loại: ngược nam, 1x1, thanh xuân vườn trườngCp: Đặng Tiến Long x Trần Minh Nguyệt…
Văn án : Cùng Lục Tử Dã ly hôn trở thành Dương Hoan Hoan vì phấn đấu cả đời mục tiêu, nhưng mà cho đến nàng đến chết đích thực một khắc kia, nàng còn treo móc Lục phu nhân danh hiệu. Sống lại một đời, nàng cũng chỉ biết đã trở thành vợ của hắn, nếu nhất định cùng Lục Tử Dã dây dưa, nàng cũng nhất định phải thay đổi đời trước quỹ đạo! Trên môi hắn ôm lấy nụ cười tàn nhẫn, sắc mặt âm trầm được đáng sợ, cả người nhìn qua giống như là lấy mạng lệ quỷ, nàng hù dọa lảo đảo lui về phía sau. Nhìn thấy nàng sợ hãi, hắn lạnh lùng cười một tiếng, tốt như vậy xem người rõ ràng cười rộ lên hẳn là cực tuyệt đẹp, mà giờ khắc này hắn tuấn tú khuôn mặt nhưng có chút vặn vẹo, bàn tay kiềm chế cằm của nàng, gương mặt tuấn tú tiến tới gần, cùng khuôn mặt của nàng tương đối. Trong lòng nàng có chút kinh hãi, chứng kiến kia vặn vẹo khuôn mặt, ngoan lệ hung ác nham hiểm hai tròng mắt, thế nhưng làm cho nàng sinh vô ý thức một loại e ngại tâm tình. "Ngươi dám đẩy ta cấp nữ nhân khác - - " Thanh âm lạnh như băng từng chữ từng câu theo giữa hàm răng phun ra, đông lạnh được nàng thẳng run. Nàng vô ý thức nghĩ lắc đầu, đúng là bị cặp kia như ma quỷ dữ tợn ngoan lệ con mắt khiến cho trong nội tâm hoảng hốt, nếu không phải là hắn nắm cằm của nàng, nàng nghĩ chính mình sẽ thoát đi nơi đây. Quá kinh khủng. "Ta cho dù muốn xuống Địa ngục cũng muốn kéo ngươi cùng nhau đi! Cho nên, đừng nghĩ đẩy ta cấp bất luận kẻ nào!" Hắn lạnh giọng nói.…