( Nhã x Huy ) Hoa Thắm Dành Cho Em
"Ánh trăng lên soi rõ con đường cho hai ta cùng đi"Điều cần nhớ:- Lạy quý vị đọc giả, ai đọc qua rồi xin đừng leak ra🙏🏻…
"Ánh trăng lên soi rõ con đường cho hai ta cùng đi"Điều cần nhớ:- Lạy quý vị đọc giả, ai đọc qua rồi xin đừng leak ra🙏🏻…
Áo dài em bận trông dịu dàng, vạt áo em khẽ phất lên trong gió khiến tôi cứ muốn ngước nhìn em mãi...…
Đừng gọi anh như thế nếu em chỉ muốn dừng lại ở việc trêu đùa…
Ngỡ như quân ta đã thắng, ngờ đâu vang lên âm thanh bom đạn liên hồi...…
Chung cư đéo gì mà như cái chợ vậy?…
"Từng đêm mong nhớ người ấy nhưng gặp rồi vẫn chẳng biết nói gì...Chỉ cần hơi men với hơi thuốc thôi là đủ..."(Lạy các quý vị đọc giả thân yêu, đi ngang ghé vô đọc thì tui cảm ơn chứ đừng đem lên chánh quyền nhé! Tội nghiệp tui😭)…
Tiếng hát cuối cùng vang lên, rồi tắt dần, nhường chỗ cho sự im lặng ấm áp...…
Tỉnh dậy từ cơn ác mộng, Mạc Bắc Quân biết mình sai rồi."Ngươi đừng đi!" - câu nói mà hắn đã không thể thốt ra, lần này hắn nhất định sẽ nói.…
[Fanfiction]CÂU CHUYỆN 《MỘT TUẦN CHĂM SÓC CON》Tác giả: A Lư WWStran: Bách Hoa Như MộngBeta: ad38Ps. Nội dung được đăng dưới sự cho phép của tác giả. Xin các bạn không reup dưới mọi hình thức. Cảm ơn!…
Chỉ bằng một câu hỏi - liệu người có thay đổi?…
Chẳng phân biệt được gì nữa...…
Name : Em thấy anh rồiThể loại : boylove / cedwood / HETác giả : Jess!! vui lòng ko reup truyện dưới mọi hình thức !!_- Thanks for reading -_…
Hải luôn ở phía trước. Luôn đi nhanh hơn nửa bước. Luôn chạm vào nguy hiểm đầu tiên như thể số phận đã mặc định vai trò ấy cho Hải. Sen từng thử tiến lên cạnh, rồi lên trước, nhưng mỗi lần như thế, chỉ cần một ánh nhìn thoáng qua của Hải - ánh nhìn không trách, không nói, chỉ đầy cảnh giác và chịu đựng - Sen lại lùi lại, nhường vị trí ấy cho Hải, như nhường hơi thở của mình.…
Xin đừng lặng im như thế, em chẳng thích đâu - chửi mắng em cũng được chứ đừng lặng im mà...…
Tác giả: Lãnh Huyền Băng Nguyệthttps://tieba.baidu.com/p/1678876200?pn=1&fbclid=IwAR0sm0WC_jm6eOFjGV6GpBziBcHaIw7x4cNlcNqkzugeQN1LEN_5ltmKG9s&red_tag=1406864989…
Anomic không chỉ là mất vị giác...…
Vẫn còn có bờ vai dựa vào, một ánh mắt vẫn luôn hướng về mình và một bờ môi luôn chờ nụ hôn từ mình...…
Cậu khóc vì nhớ người kia, liệu cậu có biết tôi xót cho cậu như nào?...…
Khi rời môi khỏi cơ thể người là lúc tôi chợt cảm thấy bản thân nên rời đi...…