BÍ MẬT TRÁI TIM - HOT and FULL
…
Trong giới giải trí có hai nữ minh tinh cùng tên, một người tên gọi Lưu Hi Chi, người còn lại là Kim Hi Chi . Do thời điểm ra mắt và độ tuổi tương đương nhau, nên cả hai thường bị người đời mang ra so sánh. Giang hồ đồn đại rằng quan hệ giữa hai người cực kỳ kém...…
tôi tỏ tình, em đồng ý được không?có thương tôi thì nói ra một chữ.xin lỗi vì làm em khó xử,vì hai ta đều là nữ, đúng không?w : tất cả tình tiết đều dựa trên trí tưởng tượng của mình, vui lòng không nghĩ quá sâu xa hay thực tế.…
Naevis, calling.Warning: OOC, mọi tình huống, địa điểm đều không có thật!Dựa trên thế giới quan của aespa.…
Chỉ là tổng hợp các oneshots, series mà tui nảy ra trong đầu thui. Tại lười viết thành fic nên tui nhét hết mấy cái plots đó vào đây :)WARNING: WINTOP!!!…
"Rồi cậu nghĩ ta làm được gì với nó?"Hệt như North cách đây nửa tiếng sau khi nghe câu chuyện của Alan, Tony hết nhìn bé thỏ trong tay Alan rồi lại quay nhìn Alan."Con cũng hết cách rồi Ba.""Đừng có gọi ta là Ba.""Nhưng con với Jeff đã...""Ai cho? Cậu có tin nói tiếng nữa là ta đập chậu Bonsai vào đầu không?"…
Hanahaki là một căn bệnh được sinh ra từ mối tình đơn phương, khi ta có cảm giác thích một người nhưng chẳng dám bày tỏ, đau lòng cũng chỉ một mình chịu đựng. Căn bệnh này khá phổ biến trên thế giới hiện nay tuy nhiên Minjeong cảm thấy rất coi thường căn bệnh này và cô nghĩ chỉ có những kẻ ngu ngốc lắm mới mắc phải nó.Nhưng cuộc sống luôn diễn ra theo cái cách khiến chúng ta bất ngờ và tồi tệ nhất ,khi Minjeong cảm thấy lòng ngực mình đau đớn dữ dội và nôn ra một bông hoa bồ công anh thì cô đã biết, thì ra kẻ ngu ngốc đó chính là mình...…
Jimin tình cờ chạm mặt Minjeong - Và thế là cáo Bắc Cực xuất hiện vào một mùa đông nọ đã thay đổi cuộc đời cô theo hướng tốt đẹp hơn mãi mãi.(Bản gốc từ Hàn: 북극여우 관찰일기 bởi 흑구님 trên Postype và bản dịch từ Engver của @02min trên A03)Btw tớ chỉ chỉnh sửa vài chi tiết như giọng văn, tính mạch lạc để khiến câu truyện mượt mà hơn.…
Tôi biết lòng mình....Vẫn còn nhớ em.Nhiều lắm...Tôi đã cố quên em. Rất nhiều lần như thế. Nhưng..có lẽ tôi đã không làm được.Vì càng cố quên, tôi lại càng nhớ em nhiều hơn.Nhớ...Những ngày mưa hai đứa chung ô đi ăn mì dù cả hai đang ướt sũng người.Nhớ...Những lần em xúng xính váy hoa và luôn miệng hỏi tôi: "Xinh không Yul ?". Và tôi sẽ trả lời là: "Em còn xinh hơn thế nữa."Nhớ...Mái tóc nâu mềm mượt luôn thoảng mùi dâu vẫn dựa vào vai tôi mỗi khi hai đứa đi ngắm sao đêm trên bờ sông Hàn.Nhớ...Đôi tay nhỏ nhắn, bé xinh của em nằm lọt thỏm trong tay tôi tìm hơi ấm mỗi khi đông về.Nhớ...Nhớ nhiều lắm.Em có biết không ?…
Tớ vẫn chỉ đăng lại từ blog thôi.…
Cậu - một con người cởi mở, mạnh mẽ nhưng ẩn khuất sâu là muộn phiền dai dẳngAnh - một con người yếu đuối nhưng lại cố tỏ ra mạnh mẽ _ Cả 2 người liệu có phải là của nhau? Hay chỉ đơn thuần là một cái say nắng lâu ngày? _ Để lại những kí ức buồn về những ngày tháng màu hường theo trời và mây bay lên bầu trời trong xanh..p/s : Để cho đỡ bị loạn truyện thì mình đã gọi JeongHan là " cậu " còn SeungCheol là " anh "…
"Em là thiên thần của đời chị, đến cứu rỗi chị trong lúc khó khăn này, em bé của chị.. yêu em."WARNING⚠️‼️ : Textfic, kartop, xàm l,..muốn góp ý thì hãy góp ý nhẹ nhàng và lịch sự nhé.…
Những ảnh của trai nhà mà thôi…
Đọc rồi biết…