[LeviHan] Em Là Định Mệnh Ngọt Ngào
Khi ánh nắng len lỏi qua từng cành cây, cũng là lúc những mảnh ghép định mệnh bắt đầu xích lại gần nhau.Đến đây để cùng LeviHan chữa lành trái tim nhaa…
Khi ánh nắng len lỏi qua từng cành cây, cũng là lúc những mảnh ghép định mệnh bắt đầu xích lại gần nhau.Đến đây để cùng LeviHan chữa lành trái tim nhaa…
Tên gốc: 丁程鑫又上热搜了?Tác giả: Bán Canh MộcTình trạng bản gốc: Đã hoàn.Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, ngọt sủng, hằng ngày, HECP: Mã Gia Kỳ x Đinh Trình Hâm (Nha sĩ x Diễn viên)BGM đề cử: Chàng Trai Nhiệt Huyết 105 độ C - A Tứ (Vừa nghe vừa đọc để nhân một ngàn lần ngọt ngào)Warning: Ngọt, ngọt, ngọt. Ngọt 1000 lần. Khuyến cáo không nên vừa đọc vừa ăn thêm đồ ngọt nữa :)))Không đảm bảo sát 100% so với nghĩa gốc.Tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tác giả. Không ghép vào người thật.Truyện chỉ là bản edit (không phải bản gốc) và chưa có sự cho phép của tác giả nên cảm phiền mọi người chỉ đọc thôi, không mang ra ngoài ạ.Link wordpress: https://amthanhcuacanho.wordpress.cọm…
- Title: [Countryhumans FrUK] Till death do us part- Author: Luna- Content: Tất cả oneshots về couples Pháp - Anh bởi tác giả Luna.#1 - #4: đăng lại từ tập oneshortstừ #5: mới- Main couples: FrUK, BrNI, KOFEngScot- Bookcover: Luna (with the help of Pinterest)☆ONLY ON WATTPAD☆🏅Highest ranking:#1 uk#1 england#1 scotland#1 france…
'Được rồi. Chữ Seung trong tên Seungcheol không phải có nghĩa là 'thắng' đấy à?'Người trước mặt mỉm cười xinh đẹp thì thầm với anh, Seungcheol thấy hai má mình nóng lên, trái tim cũng dần trở nên mềm nhũn.'...Tôi cần một cái ôm, ngay bây giờ.'Jeonghan bật cười dang tay ôm chầm lấy Seungcheol, cậu kiễng chân lên với ý định muốn ôm trọn Seungcheol trong vòng tay nhưng có vẻ điều ấy là không thể. Nhận ra ý đồ của cậu, Seungcheol tủm tỉm cười chờ cậu loay hoay như mèo con cọ dụi mất một lúc rồi mới đưa tay ôm gọn vòng eo mảnh khảnh vào lòng. Nhiệt độ cơ thể gần sát, hương nước hoa dịu nhẹ quen thuộc của Jeonghan quanh quẩn nơi đầu mũi khiến Seungcheol cảm thấy yên tâm hơn hẳn. Vùi mặt vào mái tóc dài mượt của người thương, anh bỗng chốc cảm thấy những áp lực đang đè nặng lên mình thật ra cũng không đáng sợ đến thế.-keywords: vườn dâu.…
Truyện viết từ một bộ phim mà toi coi được. --------------Ngân hàng Starship cấm các nhân viên yêu nhau vì không muốn mọi người chểnh mảng công việc. Và rất không may, khi trong ngân hàng có một cặp đôi phải lén lút yêu nhau, một người sếp nữ yêu phải một cô nhân viên quèn...…
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Hệ thống , Làm giàu , Giới giải trí , Cường cường , Chủ thụ , Liên Thành 4 sao{ tao nhã xấu bụng PK(đồ sát) tự yêu mình si hán (hentai) }Vệ Tây Lẫm nhìn nam nhân, một mặt bất đắc dĩ, "Có thể hay không thả ta xuống?"Cố duyên tranh bình tĩnh nói: "Không tha."Vệ Tây Lẫm dùng ngón trỏ thon dài đẩy ra trên mũi kính râm, nhìn chằm chằm nam nhân gần trong gang tấc con mắt, không nhịn được hỏi: "Ngươi có phải hay không yêu thích ta?"Cố duyên tranh bình tĩnh địa liếc hắn liếc mắt một cái, ôm hắn tiếp tục đi về phía trước, "Tự mình đa tình."Vệ Tây Lẫm âm thầm hừ một tiếng, giơ cánh tay lên quàng lấy cổ của hắn, cố ý nói: "Nếu như ta nói ta thích ngươi thì sao?"Cố duyên tranh thần sắc không biến, "Đã sớm nhìn ra."Vệ Tây Lẫm khóe miệng vừa kéo, "Ngươi mới là tự mình đa tình! Ta chỉ là mở, chơi, cười, mà, đã!"…
Chị cứ nghĩ chỉ cần em hạnh phúc là được, chứ không tự hỏi rằng bên ai em mới hạnh phúc. Chị cứ nghĩ rằng chia tay xong em sẽ mau chóng tìm được người mới, chứ không nghĩ rằng chính chị đã khiến em chẳng thể mở lòng được nữa. Và chị cứ nghĩ rằng ta đã kết thúc, chứ không biết rằng kết thúc ở đây..lại là tự kết thúc niềm hạnh phúc của cả hai.." Có những lời chia tay không phải vì hết yêu. Mà đơn giản chỉ là không thể ở bên nhau được nữa "…
Lalisa Manobal - nữ sinh viên đại học thông minh với vẻ ngoài tuấn tú - luôn giấu mình sau những trang sách, thờ ơ với sự chú ý và tình cảm xung quanh. Rosé - ngôi sao nhạc pop nổi tiếng toàn cầu - sống dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ nhưng lại mang trong lòng nỗi cô đơn thầm lặng. Một ánh nhìn thoáng qua - giữa biển người hâm mộ - đã thay đổi tất cả. Một người chưa từng ngẩng đầu lên, và một người chưa từng rời mắt đi. Đây là câu chuyện về hai trái tim lặng lẽ tìm thấy nhau giữa thế giới ồn ào.…
Một bộ đồng nhân về băng Liễu cửu.Thẩm Cửu chỉ là một kẻ thân tàn ma dại, vốn chỉ là muốn chết, lại có kẻ rảnh rỗi, giúp hắn hồi sinh.[Nếu không làm ngài sẽ chết đấy, ngài tốt nhất ngoan ngoãn nghe ta đi như vậy kết quả mới mĩ mãn được.] Nó dần không còn kiên nhẫn giọng điệu nhí nhảnh lúc trước liền thay bằng giọng tức giận có chút nũng nịu."Nếu có thể tan luôn thần hồn thì càng tốt."Sự bình tĩnh này hoàn toàn dọa hệ thống cuống cuồng. Giọng nói trở lên gấp gáp.[Cửu ca à, ta nói ngươi nghe.][Mọi chuyện vẫn có thể thay đổi mà đúng không?][Ngươi ngàn vạn lần đừng nghĩ bậy.]"Ta không cần."[Aaa....aaaaaa]Nó gào lên tha thiết. Sau khi thấy Thẩm Cửu chẳng có phản ứng gì, liền bỏ hết liêm sỉ mà nài nỉ.[Cửu Ca à.]"Nếu hiện tại là câu chuyện của ta, vậy ta có thể thay đổi tương lai đúng không?"[Có thể]_Cùng với hành trình tạo câu chuyện cho riêng mình_…
Đây là tuyển tập những mẩu truyện ngắn (oneshot) mình viết về Keng và Namping, xoay quanh những khoảnh khắc đời thường đáng yêu của hai bạn. Ý tưởng được khơi nguồn ngay sau khi mình xem xong trailer chính thức của Khemjira, và cứ háo hức mong chờ đến ngày tập đầu tiên lên sóng.Mình hi vọng bộ truyện này sẽ nhận được sự yêu thích và ủng hộ từ mọi người!---Ngoài những nhân vật được lấy cảm hứng từ người thật, tất cả các yếu tố còn lại đều là hư cấu. Mặc dù có một vài sự kiện thực tế được lồng ghép, nhưng chúng chỉ là những trùng hợp ngẫu nhiên.Câu chuyện hoàn toàn là sản phẩm tưởng tượng của tác giả, vui lòng không ghép vào người thật.…
Với cách nhìn thấu đáo hồn hậu, xót xa mà vẫn tràn trề hy vọng, Chuyện cũ Hà Nội của Tô Hoài đã tái hiện sinh động và chân thực cuộc sống của mảnh đất Thăng Long xưa. Từ các vùng quê ven đô đến 36 phố phường nhộn nhịp, từ những câu ca dao bình dị kể về sự tích làng, các chợ... cho đến âm thanh rộn ràng của tiếng leng keng tàu điện, từ tà áo dài duyên dáng tha thướt của thiếu nữ Hà thành đến những hội hè đình đám vẫn được duy trì cho đến ngày hôm nay... Đó là một Hà Nội luôn vận động phát triển nhưng vẫn trầm lặng cổ kính.…
Chuyển ver chưa có sự đồng ý của Editor và Tác giả vui lòng không mang tác phẩm ra ngoài.Nguồn: truyenhdSau khi thi đại học xong, cả người Hoseok như thả lỏng nhẹ nhàng đi thật nhiều, hắn quyết định về nông thôn ở với nãi nãi mấy ngày, vừa kịp chuyến xe bus về nông thôn, ước chừng ba giờ sẽ về tới nơi, xe lắc la lắc lư làm Hoseok dựa vào lưng ghế rất nhanh ngủ mất.Không biết qua bao lâu, một cỗ cảm giác tê dại dâng lên từ dưới hạ thân, làm Hoseok nhất thời không phân biệt rõ đang ở trong mộng hay ở hiện thực, chỉ cảm thấy thứ dưới hạ thân muốn phun trào ra, cho đến lúc hắn muốn phát ra thanh âm khi cao trào, một thứ gì đó vừa mềm lại ướt chui vào khoang miệng của hắn, thứ đó linh hoạt mềm mại câu lấy lưỡi hắn, làm cho toàn bộ tiếng rên rỉ bị lấp kín.Ngay cả hô hấp cũng khó khăn, chân thật quá mức làm Hoseok ngẩn ra, cuống quýt mở mắt, một gương mặt nam tính cương dương đang ở sát bên, hắn muốn hét lên, nhưng lại bị đôi môi phong phú của nam nhân gắt gao ngậm lấy, bàn tay đặt sau cổ cũng dùng sức ngăn chặn hắn, người nam nhân như được trải qua hàng năm rèn luyện làm hắn không dùng được một chút sức lực nào, huống hồ trong lòng bàn tay người kia còn nắm hạ thể vừa mới tiết ra của hắn, bốc lên mùi xạ hương gay mũi mang tính độc hữu của phái nam.…
Thiệu Tình đời này duy nhất hối hận là, mắt mù mới yêu thượng cái kia tra nam.Nàng vì hắn buông tha cho hết thảy, đổi lấy cũng là tới gần sinh nở thời điểm bị hắn dung túng tiểu tam bên đường đâm chết, may mà lên trời không dứt nàng, thiên hàng hồng vũ, mạt thế tiến đến, nàng cho nhà xác lý sống lại, đản hạ quỷ.Biến thành bán nhân bán tang thi quái vật, con cũng không nhân không quỷ, chỉ có thể dựa vào tang thi tinh hạch, dị năng giả dị năng nguyên tục mệnh, này hết thảy trái, nàng đều đã hướng kia đối cẩu nam nữ đòi lại đến!Đoạn ngắn nhất: Thiệu Tình ôm nhà mình con, quay đầu lại, cái kia cứng ngắc thân ảnh còn đi theo bọn họ phía sau, nhìn đến Thiệu Tình hồi đầu, hôi mông mông con mắt lý tựa hồ hiện lên một tia khiếp ý.Thiệu Tình thở dài một tiếng, đối với hắn vươn tay, cho Thiệu Tình mà nói, nàng thà rằng nhận một cái tang thi làm đồng bạn, ít nhất tang thi sẽ không sau lưng thống nàng dao nhỏ."Nếu muốn theo ta đi, như vậy về sau chợt nghe của ta."Mang theo bụi màu đen móng tay tái nhợt ngón tay lặng yên phóng tới Thiệu Tình lòng bàn tay.…
Tác giả: Nguyệt Kiến TràTình trạng bản gốc: Hoàn thành 99 chươngThiên Hồi là một tiểu tang thi.Thiên Hồi mỗi ngày đều sống rất vui vẻ, không có phiền não gì.Thế nhưng, một ngày nọ, cậu đột nhiên xuyên sách.Thiên Hồi xuyên vào một quyển sách mạt thế, trở thành một tiểu tang thi. Khi mở mắt ra, cậu vừa lúc chứng kiến trận đại chiến giữa tang thi và thực vật biến dị.Cùng lúc đó, trong đầu Thiên Hồi vang lên một giọng nói máy móc.[Ting -- Ngài đã trói định hệ thống Sách tranh thực vật.][Mạt thế đã đến, siêu dị năng nhân loại, tang thi vương quỷ quyệt, dị thực cuồng bạo, ba phe chiến tranh nổ ra! Xin mời ngài tận hưởng trò chơi!]--Không phải truyện phái sinh từ "Plants vs. Zombies", chỉ có một vài loài thực vật có ngoại hình tham khảo từ trò chơi, ví dụ như mũ của hoa ăn thịt người trên bìa truyện, còn lại các thiết lập trong trò chơi đều là hư cấu.Công xuyên sách trước, thụ xuyên sách khi mạt thế đã diễn ra được sáu năm.Thụ xuyên vào thân thể thật, 1v1, cả hai đều là mối tình đầu.Tag: Mạt thế; Hệ thống; Ngọt văn; Xuyên sách; Não động; Dễ thươngGóc nhìn nhân vật chính: Thiên Hồi | Nhân vật phụ: Nam Đình CậnTóm tắt một câu: Truyện mạt thế, nhưng hàm lượng moe cực cao.…
Một năm mà mọi người đều sẽ ghi khắc, một năm mà tất cả những đấu đá, bè cánh của gian thần, quyền thần Lý Liên Hoa đều tan rã, năm Thừa Hóa thứ 15.Đó là lúc gã bị bắn chết ngay Kim Loan Điện, một Tả Tướng vô cùng trẻ tuổi, tay nắm quyền to kia, vốn có thể dốc sức tận trung với triều đình, thế mà lại là kẻ mưu mô thâm độc, một kẻ ác độc vô cùng, hại chết bao trung lương.Khi gã gục xuống, đế vương Tăng Thuấn Hy lúc bấy giờ đang đứng trước đại điện và nhìn Lý Liên Hoa như thể đang nhìn một loài sâu bọ.Buổi tối sau khi Lý Liên Hoa chết, Tăng Thuấn Hy trùng sinh trở về ngày đầu lên ngôi. Đời trước hắn tin lầm gian thần nên đã gây họa cho cả triều đình; lần này, hắn quyết tâm phải nhanh tay diệt trừ tất cả những mối tai họa ngầm từ khi còn trong trứng nước.…
Hiện nay trên wattpad có hai bản được đăng mà không có sự đồng ý của tôi. Đây là bản đầy đủ, hoàn chỉnh nhất. Truyện vẫn được giữ nguyên trên wordpress tại sefrasy.wordpress.com.==Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.…
Rất nhiều kỉ niệm đẹp và cũng có rất nhiều đau thương. Em không quên nó cũng chẳng nhớ đến. Chỉ là để trong tim đôi chút.Em nghe nói chị cũng chuẩn bị lên xe hoa. Rồi cưới người đó. Em muốn ở lại lắm nhưng cảm xúc của em nó không chịu lên mà oà khóc mất. Em nhận ra rồi khi yêu một người mình không cần ở bên người ta. Mà thấy được hạnh phúc của người đó cũng là đủ đối với em.Lúc trước, chị cất bước ra đi mấy năm liền mới về. Lần này đến lượt em đi. Và em đi, em sẽ bỏ lại chị, bỏ luôn làng Đô Hạ ở lại chăm sóc chị. Chị nói đúng bắt đầu ở đâu thì kết thúc ngày tại đó. Ngày mai, em ra bến đò ngồi quasau đó rồi đi. Nếu chị nói em có vương vấn hay không. Em xin trả lời là "Không."Coi như là lời nói dối cuối cùng em dành cho chị.Tác giả: Cô Phiễm @iamcophiem*Lưu ý: Câu chuyện được lấy bối cảnh vào những năm chín mươi mấy, và toàn bộ câu chuyện đều không có thật.Trân trọng mời các bạn đọc.…
木叶:我团藏,不做锅影!- Mộc diệp: Ta đoàn tàng, không làm nồi ảnh!nguồn wap.faloo.com…
tan vỡCouple: Phạm Ngọc Phương Anh & Nguyễn Lê Ngọc ThảoAuthor: Artemis…
Từ khi cô biết mình trót thương thầm nàng.Mỗi đêm không ngừng cô đơn suy nghĩ nên làm thế nào."Nên không đây nếu thành sẽ bi thương. Không thành kết cục chẳng khác gì khi mình không bên người mình yêu.""Nhưng nếu vì mình mà chị Ngọc phải đau khổ không.?""Lỡ như chị Ngọc cũng thích mình thì sao đây.?""Không được cuộc sống của mình thì mình là bản chính chẳng làm một bản sao bất kì nào."...Dòng suy tư ngày một nhiều nó muốn nổ tung lên được. Nhưng cô cứ nghĩ hoài không buông dù chỉ một chữ.Cô phải uống thuốc ngủ mới qua được đêm trăng này.Tác giả: Cô Phiễm @iamphiem*Lưu ý: Câu chuyện chỉ dựa vào một số chi tiết ngoài đời thực để viết lên truyện. Có một số chi tiết hoàn toàn không có thật.Trân trọng mời các bạn đọc.…