Đã có một Người tôi từng thầm Yêu
Reup 8/4/2022_____ước rằng tôi có thể nói lời cảm ơn, cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội để thích một ai đó…
Reup 8/4/2022_____ước rằng tôi có thể nói lời cảm ơn, cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội để thích một ai đó…
Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad, tác giả là Linhmino69 nheLưu ý : Không copy hay reup truyện của mình và mình cũng không nhận chuyển ver đouNhững nhân vật, sự kiên, địa điểm đều là của Cô J.K.Rowling [ Trừ một vài nhân vật ]nhưng cốt thì sẽ của Linhmino này nhéNếu cs sai sót mong mng góp ý để các chap sau tớ sẽ cố gắng cải thiện hơnTác phẩm này 100% là của mình vì vậy đề nghị không đạo truyện nhé. Chúng ta hãy là người đọc và tác giả văn minh. Nếu không vừa ý hoặc sai sót thì mng góp ý giúp tớ ạ!!Còn nếu ủng hộ tớ bằng một ngôi sao vàng thì tuyệt lắm. Nếu thấy những hành vi như copy hoặc đại loại là những hành động tương tự thì mng cứ ib mình nhe, luôn on Wattpad nèBtw chúc ngày tốt lành(▰˘◡˘▰)…
Tình yêu tôi dành cho cậu là mãi mãiCảm xúc cậu dành cho tôi là chân thựcChỉ tiếc rằng... Tình yêu của cậu không thuộc về tôiTôi không thuộc về thế giới nàyTạm biệt cậu nhé...Inuyasha…
- p1 Là tổng hợp đoản, ngắn về Taelice đã end 100 phần.-P2 này vịt sẽ ra nhiều cháp hơn là p1 nhé nên mn cứ thỏa mãi đọc nha ><- Đôi khi tiêu đề nó không nói nên ND chỉ là những mẫu hội thoại ngắn, đoản/ văn ngắn thui nha mấy bồ.P/s : mấy má anti không thích thì cút mọi cmt tiêu cực sẽ được xóa và mình sẽ cho người đó ăn Block đó ạ. Mình ko thích phong ba bão táp chỉ thích hòa bình, yên lặng nên monh mấy bợn anti hãy nhẹ nhàng thoát ra bên ngoài ạ ở ngoài có rất nhiều truyện hợp gu vs mấy bạn nên mâyy bạn cứ chọn mà đọc nhé ! :))…
Nốt Trầm - Một tình yêu lặng lẽ, buồn bã nhưng sâu sắc.Trong bản nhạc của cuộc đời, có những nốt cao rực rỡ như hạnh phúc viên mãn, nhưng cũng có những nốt trầm, nhẹ nhàng mà da diết, như một mối tình đơn phương không thể nói thành lời.Tình yêu mang tên Nốt Trầm không ồn ào, không khoa trương, mà lặng lẽ len lỏi vào từng khoảnh khắc, từng ánh nhìn vụng trộm, từng lời quan tâm giấu kín. Đó là cảm giác vừa ngọt ngào vừa đắng cay - hạnh phúc khi được dõi theo người ấy, nhưng cũng đau lòng khi biết rằng mình chỉ là một người đứng sau.Giống như một nốt nhạc trầm trong bản giao hưởng, tình yêu này không rực rỡ nhưng lại có sức lay động mãnh liệt, bởi nó chứa đựng sự chân thành, nhẫn nại và cả những cảm xúc không thể thổ lộ thành lời. Nốt Trầm là tiếng lòng của những trái tim yêu nhưng không được yêu lại, âm thầm chờ đợi dù biết trước kết cục.Dù buồn, nhưng đôi khi, một nốt trầm lại làm cho bản nhạc cuộc đời trở nên sâu lắng và đáng nhớ hơn...…
Trong câu truyện kể về mối tình giữa Y/n và Quý Jiro, sự gặp mặt bất ngờ dẫn đến mối tình không thể chia cắtMọi chuyện là như thế nào mọi người cùng đón chờ nhéĐây là câu chuyện hư cấu hoàn toàn không có thật, chúc mn đọc chuyện vui vẻvui làm không reup đi bất cứ đâu, cảm ơn mn nhìuuuu…
Tác giả: Bông MuộiThể loại: Học đường , SE , Ngược luyến, Hiện đại...Giới thiệu: Phần 1 ~~~Câu chuyện tình yêu thời niên thiếu năm 18 tuổi xoay quanh giữa anh chàng badboy và cô nàng tốt bụng.Phó Châu - là một tên badboy lạnh lùng học dở.Mộc Vi - là cô gái xinh đẹp lại hiền lànhHọ gặp nhau trong một con hẻm và chính cô là người đã cứu anh .Thời gian sau đó hai người họ trở nên thân thiết hơn, làm cho người khác nghĩ rằng họ đang quen nhau. Ngay sau khi mẹ Mộc Vi biết được con gái mình qua lại với Phó Châu nên đã ép buộc Mộc Vi đi du học 3 năm. Hai người xa cách nhau khoảng thời gian rất dài, khi trở về Mộc Vi luôn tìm kiếm Phó Châu nhưng anh không dám đối mặt với người con gái mà anh luôn chờ đợi mấy năm qua...nhưng rồi hai người dần dần cảm nhận được tình cảm của mình dành cho đối phương rất lớn và có vài thứ ngăn cản tình yêu của họ...Còn về Tư Minh - chàng trai cùng cha khác mẹ với Phó Châu lại thích Mộc Vi nhưng cũng vì lòng thù hận và ghen ghét đố kỵ nên luôn muốn chiếm đoạt tất cả mọi thứ mà Phó Châu yêu quý nên anh đã tìm mọi cách chia rẻ hai người họ đến với nhau.Nhưng liệu cuối cùng họ có được ở bên nhau hay chết cùng nhau ???…
Cố Hạ Tuyết theo đuổi Trần Trạch Dương suốt 2 năm,vô số lần nhận về sự phũ phàng và ánh mắt lạnh nhạt vô tình của anh,nhưng cô chưa từng có ý định từ bỏ,một lần cũng không.Khi tai nạn xe ập tới,Cố Hạ Tuyết mất trí nhớ,tất cả tình cảm thanh xuân của cô đều tan biến theo máu loãng trên đường.Kí ức biến mất,trái tim cũng trống rỗng.Trạch Dương lao đến,run rẩy cầu xin cô,cầu xin cô đừng quên mình,nhưng Hạ Tuyết chỉ bình thản lắc đầu."Xin lỗi bạn học,tôi không quen cậu"…
Đoạn lách ngắn dựa trên nội dung bài hát Mama's gun - glass animals https://youtu.be/X3ji3S21vak?si=gMJ-b5ezh1mNbIVI…
Tiếng yêu chẳng kịp hằn in dấu.Sự xấu hổ, do dự mọi thứ mình làm dành cho người mình thương sẽ dẫn đến sự tiếc nuối, nhớ mong suốt đời cho mai sau khi hai ta không còn cơ hội gặp lại.Câu chuyện giữa chúng ta đã có cái kết ở hiện tại nhưng em vẫn ở đây, mong chờ một cái kết khác được mở ra dành riêng cho chúng mình.…
note : badwords. _« giữa sehun và hanbin, thật sự không thể chọn lựa »…
Tớ bước một bước, cậu mỉm cười. Tớ thêm bước nữa, cậu cười tươi. Bước nhanh hơn, tiến sát hơn, đã gần chạm. Cậu bảo chúng mình là bạn, tớ lùi lại về sau.…
- khi Jungkook trở thành bạn trai của bạn , truyện dành cho những bạn bias của Jungkook này ???- nhớ vote cho mình nha ??- cảm ơn ?…
Là tôi thích cậu, mối tình đầu của tôi, một mối tình mờ ám, không lối thoát, một mối tình không thành, một mối tình có thật, một con người bình thường thích một con người bình thường, chắng dám dùng từ yêu, nhưng chẳng phải say nắng nhất thời, là thích, thương một người sâu đậm!Cậu là người tôi từng theo đuổi, một người tôi từng không với tới, cậu là người tôi sẽ nhớ mãi không quên!...Mưa có nắng là có cầu vồng, tôi có cậu là có hạnh phúc!...Thế thì cứ thích nhau như thế này cậu nhé! Không phô trương, âm thầm nhưng ấm áp. Cứ bên tôi như thế cậu nhé, đừng bên ai khác!...Thấy người mình thương thân mật với đứa khác nhưng chẳng thể làm được gì, khó chịu! Là ghen?...Chúng ta liệu sẽ còn thân như lúc này khi tôi nói ra nỗi lòng của tôi? Tôi muốn dũng cảm nói ra nhưng lại giấu vào trong trái tim mình...._Tớ hỏi cậu nhé?_Ừ _Có khi nào cậu nghiêm túc thích tớ chưa?_Im lặng......Mãi thích mình tôi thôi cậu nhé!...Có cậu tôi ấm, tuổi thơ tôi có cậu thật ấm nhưng tình đầu của tôi là cậu, thật lạnh!...Ta không thể nhắm mắt khi băng qua đường càng không thể ghét một người mình đã từng thương, là lỗi của tôi, là tôi ĐÃ TỪNG đơn phương cậu!____________________________________Cậu là mảnh ghép không thể thiếu của tuổi thơ tôi nhưng thật tiếc, thanh xuân tôi không có cậu...…
Người đời nói rằng tình yêu là duyên phận.Nhưng có những duyên phận ngay từ đầu đã không thể thành.Ta đem cả thanh xuân tương tư một người,còn người ấy... lại chưa từng ngoảnh lại nhìn ta.…
ở trong thế giới hiện đại, người ta vô tình quên đi mất những giá trị lãng mạn quý báu của những bức thư tình viết tay, đó là một giá trị lưu dài mãi với thời gian, là một kỷ vật khó có thể nào thay thế. từng nét bút đặt xuống đều đong đầy tâm tình của người viết, có thể là những điều hàng ngày vẫn nói, có thể là những thứ cất giấu trong lòng. vì thế hôm nay tôi xin được phép viết về BounPrem dưới góc độ của những bức thư tình...…
Một cô gái không xinh đẹp, luôn là tâm điểm của sự chế giễu, xỉa xối, mỉa mai về ngoại hình của cô. Bỗng một ngày, chàng Hotboy của trường vốn không là người khó gần lại bước vào thế giới của cô.Từng ngày lặng lẽ quan tâm đến cô, khiến cô động lòng mà thích thầm anh. Cô không hay biết rằng mọi sự quân tâm ấy... chỉ là giả tạo, một vụ cá cược ác ý từ bạn bè anh...…