[ Gongtang] Winter Bear
"Đơn phương là thế, dù rất thích, rất muốn bày tỏ nhưng bản thân không cho phép. Vì em sợ rằng một mai sẽ không còn là bạn mà là người dưng."_ someone_…
"Đơn phương là thế, dù rất thích, rất muốn bày tỏ nhưng bản thân không cho phép. Vì em sợ rằng một mai sẽ không còn là bạn mà là người dưng."_ someone_…
_Những thứ kinh dị_…
Câu truyện trên dựa theo 1 câu chuyện có thậtLin - một cô bé sống gia đình tương đối khá giả. Lần đầu tiên nó gặp cậu là lần đi làm đầu tiên của nó, cậu- Chun- một chàng trai hiền lành, ít nói, ngoan ngoãn và nghe lời…
Tác giả: hejingxian83246* toàn văn miễn phí ( siêu lớn tiếng! )* tư thiết như núi, thư kịch hỗn hợp, toàn viên tồn tại, hai người đã ở bên nhau, sông ngầm đang ở dần dần đi hướng bờ đối diện, là ảnh gia đình vô logic bánh ngọt* xương hà chiến tổn hại…
Sau khi hai sát thủ gây hỗn loạn ở giang hồ, họ quyết định ẩn náu một thời gian trong một ngôi nhà hẻo lánh trên núi. Việc cố gắng học cách sống cuộc sống dân dã đã dẫn đến một số vấn đề như ngộ độc thực phẩm, một số sát thủ suýt bị chặt đầu, sự buồn chán và căng thẳng ngày càng gia tăng, đặc biệt là một con gà cực kỳ ồn ào và khó chịu.Cảnh báo: tính cách nhân vật hơi bị OOC…
🌸 Tác giả : Ayumi Amamiya Ngân (Song Hành Yến Nguyệt).🌸 Cặp đôi : Vương Nguyên Phương - Đồng Mộng Dao. (Thần thám kỳ tài hoặc Thiếu niên thần thám Địch Nhân Kiệt. )~~~~~~~Đời người như hoa như mộng, chỉ muốn cùng người đi ngao du ngoạn thủy, bên nhau trọn đời, sống tới đầu bạc răng long, thế mà sao duyên phận trớ trêu, nhẫn tâm chia cắt đôi uyên ương đang yêu nhau nồng đậm... Một người đã ra đi mãi mãi, đi rất rất xa. Để lại một nam nhân anh tuấn lạc giữa chốn phồn hoa đẹp đến nao lòng, cứ vô vọng chờ mong. Chấp niệm, bao giờ mới hết? Chấp niệm, bao giờ mới quên? Hồng nhan bạc mệnh, chỉ trách sao số kiếp quá khổ... Đời này chúng ta không được bên nhau như lời đã hứa, đành đợi người kiếp sau. ~~~~~Vũ lạc Trường An khiến ánh mắt người phủ sương mờ,Lòng người bỗng dưng dậy sóng là tại vì ai còn chẳng thấu sao?Chấp niệm chi luyến cõi hồng trầnYêu một đời, trọn một kiếp, mãi mãi bên nhau, cớ sao lại chẳng trọn vẹn.Lời hẹn ước năm xưa, nàng còn nhớ? Nàng ra đi để lại một người chờ nàng ngẩn ngơ.Nhớ nhớ thương thương, ký ức chưa lúc nào phai mờ. Thế mà nàng đã ngủ yên, cứ thế rời khỏi đời ta.Hẹn nhau hội ngộ ở Trường An thành, sao lại chia xaĐừng rơi lệ nữa người ơi, nàng đã đi xa rồi... [Chốn Trường An phồn hoa như mộng, gặp được nàng, yêu một kiếp, cớ sao lại chẳng thể được bên nhau trọn một đời người, cùng nhau trải qua năm tháng đến đầu bạc răng long. Có trách, trách sao duyên ta quá bạc. Một khắc nhỏ nhoi, nàng rời xa ta mãi mãi. ][Gặp được huynh, huynh bao dung…
Author: Thụy Miên.Pairings / characters: Jun Phạm x Tăng Phúc x Neko Lê (Một số cặp đôi và nhân vật phụ: Bùi Công Nam x Duy Khánh; Kay Trần; S.T Sơn Thạch...)Rating: T.Category: hài, học đường, lãng mạn, tình iu bọ xít, mối quan hệ bùng binhDisclaimer: Các nhân vật là có thật nhưng câu chuyện hoàn toàn hư cấu, không nhằm đả kích bất cứ cá nhân/ tổ chức nào ngoài đời. Summary: Trong các bạn, có bao nhiêu người tự đánh giá mình là một kẻ mộng mơ? Bao nhiêu người đã từng yêu đơn phương? Và chuyện điên rồ nhất các bạn từng làm - vì yêu - là gì vậy?Ngày Tăng Vũ Minh Phúc khăn gói rời Sóc Trăng tới mảnh đất Sài Gòn phồn hoa để đi học, mẹ cậu chạy theo dặn rằng "Đừng yêu đương linh tinh con nhé!". Bà lo thằng con trai thật thà của mình sẽ bị cô nàng thành thị nào đó quay như chong chóng, không còn tâm trí đâu mà nhồi nhét chữ nghĩa. Nhưng cuộc đời thì thường trật nhịp khỏi những dự đoán theo cái cách khó lường nhất. Đâu ai biết trước được rằng vào mộtngày cuối tháng Mười một, có hai con người xuất hiện làm đảo lộn tùng phèo cuộc sống giảng đường bình yên của Minh Phúc...Và... nếu được chọn lại, dẫu đã biết trước hạnh phúc hay buồn thương, cậu vẫn sẽ chọn được gặp họ.Một lần nữa.…
Ký ức là thứ chẳng cần gọi tên, chỉ một lần nhắm mắt cũng đủ khiến cả bầu trời xưa cũ ùa về, nguyên lành như thuở mới quen nhau. Cũng như mùa hè năm ấy... mùa hè cuối cùng của thời áo trắng cấp hai, khi tiếng ve gắt gao ngân vang trên từng tán phượng đỏ rực và lòng tôi, không hiểu vì sao lại bồi hồi đến lạ.___Truyện dựa trên trải nghiệm cá nhân của tác giả…
Toàn bộ câu chuyện là nhật ký của cậu nam sinh về một cô bé mắc chứng bệnh nan y nhưng vẫn luôn lạc quan yêu đời và hi vọng về một tương lai tươi sáng.Mình bỗng dưng nghĩ ra câu chuyện này khi xem một chương trình trên ti vi về những số phận nghiệt ngã, hy vọng mình sẽ truyền động lực sống đến những ai mắc hoàn cảnh như vậy. The whole story is the diary of a male student about a girl who has an incurable disease but is always optimistic about life and hopes for a bright future.I suddenly came up with this story while watching a TV program about cruel fates, hoping I will inspire life to those who have such a situation. Thanks everyone for reading!…
Tô Xương Hà đã nhầm tưởng rằng Tô Mộ Vũ đã làm chuyện đó với những người khác ở Ám HàTiểu Mộ Vũ: Thật tội cho thân em 😥Tiểu Xương Hà: Ta xin lỗi mà 😭…
PHONG NGUYỆT - Phong hoa tuyết Nguyệt chẳng bằng nàng.Nhân vật chính:Lâm Thanh Phong: từ lúc 4 tuổi đã sống cùng bà ngoại, ba mẹ và em gái đều sống ở Đài Loan. Lớp 12 giáo dục thường xuyên, game thủ ẩn mình.Lâm Nguyệt: gia đình khá giả, bố mẹ rất yêu thương nhưng cực kì quản thúc. Lớp 11 chuyên Anh.*DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT.…
Ngày hè, ngày chứa chan màu nắng mang màu sắc năng động sôi nổi, là một chủ đề cũng liên quan mật thiết đến tuổi học trò, thanh xuân của mỗi người.Nhân vật:Nam: Bạch Dương, Cự Giải, Song Tử, Ma kết, Thiên Yết, Song Ngư.Nữ: Kim Ngưu, Sư Tử, Xử Nữ, Thiên Bình, Nhân Mã, Bảo Bình.…
warring : chuyện khá là tục tũi =))…
Tổng hợp những câu truyện ngắn trong 1 quyển nhật ký do chính tôi tạo ra. Mỗi trang mỗi câu chuyện khác nhau và otp khác nhau.Tuyệt đối không bao giờ có H+ (nếu có cũng k tả chi tiết chỉ tua nhanh) .Xin Cảm Ơn…
"Tô Mộ Vũ, dù thế gian này gọi ta là Kẻ Đưa Tang, nhưng khi ngươi chết... ta không thể đưa tang cho ngươi.""Cái giá duy nhất không được chấp nhận, đó là Tô Xương Hà chết."..."Nếu như máu của ta có thể khiến con đường Ám Hà tới được bờ bên kia, vậy để ta chết đi.""Mộ Vũ, cuối cùng thì Kẻ Đưa Tang như ta... lại để ngươi đưa tang cho ta rồi."…
Đây là ý tưởng của tôi! Hãy xin phép khi đưa nội dung đi nơi khác. Đọc vui vẻ.…
Cô muốn đan tặng bạn trai một chiếc khăn quàng cổ. Mỗi ngày tỉ mẩn cẩn thận đan rồi lại tháo ra cứ như vậy mất cả tháng trời. Cuối cùng cũng hoàn thành.Lớn lên trong giàu sang phú quý, đây là chiếc khăn quàng đầu tiên đích tay cô làm. Cô ảo tưởng, mơ màng nghĩ tới vẻ mặt mừng vui khi nhận được quà của người bạn trai.Tối hôm hoành thành tác phẩm, cô hạnh phúc mang tới quàng lên cổ bạn trai. Bạn cô chán nản bỏ ra và nói: "Anh không thích quàng khăn. Hơn nữa cái này màu xấu thế".Phía sau mỗi cô con gái tuyệt vời là một người cha thực sự tuyệt vờiPhía sau mỗi cô con gái tuyệt vời là một người cha thực sự tuyệt vời Trong nháy mắt lòng cô thấy hụt hẫng, chán nản. Quay về nhà, cô chán nản quăng chiếc khăn lên ghế sa lon.Cha cô đi làm về, nghĩ rằng đó là giành cho mình, nên cầm lấy quấn cổ và mỉm cười một cách hạnh phúc.Cô quay người lại, nước mắt ngân ngấn lệ nhìn cha.…
rất là healthy và balance đó các em yêu về câu chuyện đi cà khịa xuyên quốc gia của lớp A[lowercase]…
Tui viết fic này để hóng phim, chương đầu tiên định đăng vào ngày phim phát sóng nhưng lại sợ, hơn nữa là bản hiện đại nên sợ làm rối mạch truyện của các cô. Tui cũng không biết nội dung phim nên sẽ viết fic biện đại. Hoan hỉ thì nhào vô nhe!!!…
Lần thứ 1000,anh làm em buồn.❗️mất não❗️…