Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: BlueSugarrrrrrrCặp đôi: Kẻ cuồng công việc tầng trên Lee Mark x Người có vẻ như rất rảnh rỗi tầng dưới Lee DonghyuckNhân vật phụ: Teddy trắng Đậu Đỏ, Na Jaemin, Zhong ChenleĐộ dài: ~7,8k chữBạn trai của tôi mang cún cưng chạy trốn rồi, phải làm sao đây ʕ ᵒ ᴥ ᵒʔBẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.…
Em người yêu cũ lặng thinh nhìn chằm chằm khung ảnh, tay cũng vô thức mà siết lấy hai bên sườn áo: "Chúng ta sẽ lại cãi nhau nếu còn tiếp tục nói về chủ đề này, Heeseung ạ."Sofa không lớn, Lee Heeseung ngồi xuống chỗ ngồi bên cạnh cậu, đẩy cốc cacao nóng về phía em người mẫu, nhạt giọng: "Anh cũng ước là chúng mình có thể cãi nhau thật to."Sunghoon cầm cốc cacao lên nhưng không uống, chỉ lặng lẽ chạm vào thành cốc một cách dè dặt như muốn sưởi ấm tay mình: "Em thì không muốn như vậy."Heeseung đứng dậy, đi về phía ban công, kéo tấm rèm mỏng sang hai bên. Từ nơi này có thể nhìn thấy mặt trăng. Anh cười cười: "Trọng điểm không phải ở đó đâu Sunghoon."Em người mẫu quay đầu nhìn bóng lưng của anh: "Vậy trọng điểm là gì?"Heeseung mỉm cười, quay đầu nhìn em người yêu cũ của mình, tông giọng không giấu nổi sự buồn bã: "Anh ước mình có thể mặc kệ em."…
🧵 A THREAD BETWEEN US | ATBU Tied by fate. Tangled by time. -----------------------------------------------------------tâm trí cậu rối bời, đầu óc như đang phiêu lãng tới miền tăm tối mà bới móc tìm kẽ hở của sự thật.…
dùng máu của chính mình viết tên người trong mộng tưởng một vạn lần, người đó sẽ hóa thành hiện thực.^ྀི tác phẩm gốc thuộc quyền sở hữu của @leslian tại ao3^ྀི dịch bởi biển chết; @holdingwine…
Heeseung là con trai của một gia đình có truyền thống tâm linh thuần túy, từ nhỏ đến lớn đã chứng kiến bao nhiêu nước mắt biệt ly, bao nhiêu tiếng than khóc ai oán của cả người sống lẫn người chết khi chưa hoàn thành tâm niệm, thậm chí là có nhiều lần, máu đỏ đã đổ ra chỉ để đổi lấy cái thoả mãn nhất thời cho những con người có dã tâm quỷ quyệt. Heeseung biết vấn đề này nguy hiểm và nghiêm trọng vô cùng, nên càng thích Jaeyun, anh càng muốn em phải tránh xa những thế lực tâm linh nanh nọc ấy. Song, có khi nào Jaeyun lại không nghĩ được vậy? Có khi nào em ấy đã nghĩ rằng chỉ cần khiến Heeseung yêu mình, thì anh sẽ làm theo bất kì điều gì em ấy muốn? Và việc bỏ ngải này chỉ nhằm mục đích hưởng lợi cho bản thân, còn về tình cảm thì không hề có chuyện Jaeyun thích anh thật lòng? Nghĩ đến đây, tim anh bỗng quặn thắt lại. Heeseung không buồn vì bản thân bị người mình thích lợi dụng, anh chỉ buồn vì Jaeyun có thể đã nghĩ rằng anh chỉ cần thích em ấy thì sẽ làm theo mọi điều mà em muốn. Cũng đúng, nhưng chỉ là đúng đối với thứ tình yêu dối trá bị trói buộc bởi bùa ngải tà ma. Heeseung thích Jaeyun là thật lòng, anh sẽ không bao giờ chấp nhận việc chiều theo ý em dù biết rằng điều ấy mang đến biết bao rủi ro và nguy hiểm. Written by @pppnhan.…
Không phải vô cớ mà Minjeong luôn thích cảm giác đi trên con đường trở về nhà đâu. Em thích cái cảm giác bình yên của mỗi buổi chiều đi học về, sự ấm áp khi nghĩ đến những món ăn mà mẹ sẽ nấu tối nay và có lẽ hơn hết vì ở đó có chị.Lấy ý tưởng từ bài Đường tôi chở em về của buitruonglinh…
Title: Thần chết (do người dịch tự đặt)Written: _schoolboybyebyeTrans: ssylinmylinRelationship: Han Dongmin × Kim Donghyun(*) Bản dịch chưa có sự đồng ý từ tác giả.- Sau khi Donghyun chết, Han Dongmin cố gắng tự tử năm lần.…
"học thuyết sai lệch cảm xúc (misattribution of arousal) cho rằng con người có thể nhầm lẫn nguyên nhân gây ra cảm xúc của mình, đặc biệt là trong những tình huống kích thích mạnhkhi cơ thể phản ứng với các tác nhân gây hồi hộp như sợ hãi, lo lắng hay hưng phấn hay như tim đập nhanh, thở gấp ta có thể gán cảm xúc đó cho một người đang hiện diện gần mình và tưởng rằng đó là cảm giác yêu đương"về mặt lí thuyết theo lí giải của cô em đồng nghiệp subin là như thế, còn lee hyeri chỉ đơn giản nghĩ nàng và em là định mệnh của nhau…
Chỉ là hai người phụ nữ tìm cách để chữa lành nhau.Phần II của truyện "...rồi đi con đường riêng của mình." Hy vọng nó sẽ mang đến một chút gì đó ấm áp, chỉ một chút thôi.…