Oan gia lại gặp nhau rồi !
Anh và cô là thanh mai trúc mã , đi đâu cũng có nhau . Cho đến năm 10 tuổi anh phải đi du học ở Hàn từ đó mọi liên lạc bị cắt đứt hoàn toàn . Heo ngốc tôi sẽ về mà đừng khóc ! Đợi tôi nhé !…
Anh và cô là thanh mai trúc mã , đi đâu cũng có nhau . Cho đến năm 10 tuổi anh phải đi du học ở Hàn từ đó mọi liên lạc bị cắt đứt hoàn toàn . Heo ngốc tôi sẽ về mà đừng khóc ! Đợi tôi nhé !…
Tác giả : Cửu Lộ Phi HươngThể loại: Xuyên Không, Dị Giới, Huyền HuyễnNguồn:SSTruyenTrạng thái: FullTa muốn đến Cửu Châu là cuốn tiểu thuyết mang đậm màu sắc huyền ảo, kỳ bí. Lấy bối cảnh thế giới Cửu Châu, nơi có hai mặt trăng, có tiên, có ma, các loài thú kỳ dị, câu chuyện đầy kịch tính, bất ngờ và tuyệt diệu của Nhan Nhược Nhất được viết nên. Một cô gái loài người hiện đại sẽ ra sao và làm thế nào trong thế giới ma quái xa lạ ấy? Cô gái bé nhỏ và hết sức bình thường này sẽ đối mặt thế nào với vị vương cao ngạo của tộc yêu hồ? Cô gái ấy, với thần lực được thần minh thượng cổ tin tưởng gửi gắm, sẽ làm gì để bảo vệ nó?... Rất nhiều chuyện sẽ diễn ra ở Cửu Châu, rất nhiều người sẽ xuất hiện ở Cửu Châu, nhưng chỉ có một yêu hồ, một mối tình sẽ làm thay đổi trái tim Nhược Nhất.Cửu Châu... Ở đó, có hai mặt trăng, có yêu ma, có tiên nhân, có loài chim như cá mập và bọ chét giống hổ, tất cả đều quái dị tới mức khiến người ta dựng tóc gáy. Ở đó, Nhan Nhược Nhất một cô gái loài người bình thường bỗng trở nên đặc biệt, được thần minh thượng cổ chọn lựa để gửi gắm thần lực.Lần đầu tiên Nhan Nhược Nhất bị đưa tới Cửu Châu là do cô say xỉn, nôn lên người phù thủy Mạc Mặc. Nhược Nhất kịch liệt phản kháng, đòi trở về. Phù thủy chỉ nói: "Quay về? Được thôi, đi chết đi". Lần thứ hai, thần minh thượng cổ tới tận thế giới của Nhược Nhất để đưa cô trở về Cửu Châu, bởi ở đó cô vẫn còn nghiệt duyên chưa dứt...༒༒༒༒༒༒༒Ta chỉ muốn nói là chuyện nà…
Câu chuyện kể về một chàng trai đã gặp được nữa cuộc đời của mình nhưng anh đã buông tay cô ấy và anh chàng đang lên đường tìm lại hạnh phúc đã mất của mình…
Thể loại: Fanfic Khải Nguyên, hiện đại văn, thương trường, huyết thống, ngược tâm x ngược thân. SE. Pairing: Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên, một chút Thiên Tỉ x Chí Hoành và Hàng x Trình.Note: Lần đầu tiên viết về thể loại huynh đệ, có sai sót gì mong mọi người có thể bình luận góp ý. Nội dung trong fic tất cả đều hư cấu, do tôi tạo dựng nên, không có xảy ra ở đời thật. Summary:"Thế gian này tồn tại một loại tình cảm, là tình yêu. Tình yêu có rất nhiều loại, trong đó có một loại tình yêu mà tôi đã vô tình đắm chìm vào nó, khó có thể dứt ra. Chính là yêu đơn phương... Yêu một người không yêu mình, yêu một người không thuộc về mình, yêu người yêu người ta...Một tình cảm cô đơn nhất, tủi thân nhất, đau đớn nhất và tàn nhẫn nhất. Hóa ra ranh giới của tôi và anh, chỉ là một bức tường mỏng, nhưng lại quá cao. Một mình tôi không đủ sức đập phá, càng không thể trèo cao như thế. Cho nên, tự ôm bản thân mình, dựa vào bức tường mỏng manh nhưng quá chắc chắn ấy, âm thầm nghe tiếng tim vỡ vụn. Cứ tưởng như thế đã quá tàn nhẫn với tôi rồi, nhưng về sau này tôi mới hiểu và nhận ra, còn có một điều tàn nhẫn hơn nữa mà ông trời đã ban cho tôi ở kiếp này. Chính là, người tôi yêu thương, vĩnh viễn, không thể nào thuộc về tôi. Cho dù anh có đáp lại tình yêu của tôi đi chăng nữa, thì chúng tôi vẫn bị số mệnh chia cắt. Mối quan hệ bạn thân, tôi không mong muốn. Huynh đệ tốt, ruột thịt, càng không mong muốn. Nhưng... ... tôi có quyền lựa chọn điều mình mong muốn sao?…
thể loại:anh em, xuyên không, sủng Anh và cô yêu nhau, nhưng vì cả hai người là anh em nên cả hai ko thể nói ra. vì một khi nói ra cuộc sống của hai người sẽ thay đổi. Trong một chuyến đi chơi có một chiếc xe tải bị đứt phanh lao về phía cô. vì bảo vệ cô anh ôm cô chắn trước xe tải. cả hai người xuyên đến một thời đại ko có trông sử sách. Cô trở thành công chúa tây quyết hoạt bát thông minh đáng yêu, mọi người yêu quý, là kim cương trong tay vương tây quyết. Anh trở thành vương gia lạnh lùng băng huyết cố xây dựng thế lực của mình mong có thể gặp lại cô và bảo vệ cô Một năm sau hai người gặp nhau. Liệu hai người có thể đến vs nhau ko, họ có thể bỏ qua việc từng cùng huyết thống mà chấp nhận đối phương.mong mọi người theo dõi truyện 😀😀…
" Tên con người như ngươi mà cũng ảo tưởng được bổn cô nương để mắt tới á? Nằm mơ giữa ban ngày " Ả quay phắc đi sau khi nói ra câu nói đấy. Tuy là nói vậy, nhưng trong tim ả đã si mê cậu, đó là điều mà mọi người đều có thể nhận ra" Rồi rồi, tôi xin lỗi cô, là tôi không tốt, là tôi ảo tưởng được cô để mắt tới " Cậu nói với gương mặt vui vẻ nhưng lại thấp thoáng nỗi buồn, hụt hẫng ở nơi đáy mắtBộ đầu tiên tôi viết ở nick này, vẫn còn là tay mới, mong được ủng hộ! ( Truyện không liên quan quá sâu sắc tới yếu tố lịch sử, có thể bị chế tác theo hướng có phần lệch lạc, không áp dụng những gì liên quan đến lịch sử ở truyện cho thực tại ạ) Tác giả : Bùi Tử Linh…
kể về một cô gái tên Nham Bạch Trà, là trẻ mồ côi được nhận nuôi. cô lớn lên làm chuyên viên tâm lý trị liệu tâm lý. sau khi cha mẹ chết, cô gần như cắt đứt liên lạc với hai người anh trai. trong một buổi trị liệu, cô ngất xỉu và được đưa đi cấp cứu. kết quả cô nhận được là cô còn sống đc hai năm. trong lúc này cô gặp lại được bệnh nhân ba năm trước bây giờ là bác sĩ não tên Âu Hoàng Bách, sau hai tuần trị liệu. Bạch trà quyết định không trôn vùi thời gian vô nghĩa tại bệnh viện nữa. cô quyết định bản thân sẽ sống một năm, một năm thật trọn vẹn.…
Tình yêu thời học sinh , đem 12 con người gắn kết lại với nhau . Sợi tơ hồng duyên phận đã được buộc , có muốn cắt đứt cũng không thể.…
Số Niêm Thanh Du quả là bi ai màNgười thương mình cứ thế ra điNgười mình thương phản bội mìnhCó nỗi đau nào đau hơn không!!!Ông trời quả thật có mắtCho cô sống lạiNhưng....Tại sao lại cho cô sống dưới thân phận này Cuộc sống mà!!!!!Ta bất lực Đành cắn răng sống vậySơng cho cắc người thấy sông dưới thân phận này ta vẫn sống rất tốt ta vẫn lên kí đều đều vẫn ăn no và vẫn vui vẻPhải sống thật tốt để dằn mặt các ngườiPhải sống thật tốt sống tốt hơn nữa đễ trả thù các ngườiTrả lại món nợ mà các người nợ taHố ta mới đàoAi nhảy vô chung cho ta vui đi:3Thương mọi người lắm nà:3Vậy nên bình chọn cho ta đi nhaXin độc giả nén đá nhẹ tay😖😖😖😖Thân ái~~~~~~~…
Tống Thiệu Huy như mọi ngày ghé lại tạp hóa mua mấy que kem, nhưng hương vị mát lạnh chưa chạm lưỡi đã nghe thoang thoảng mùi máu tươi từ con hẻm nhỏ.***Trong một chốc, mắt cậu gắn chặt vào mặt đất loang lổ màu đỏ thẫm. Không, không phải. Là bất động thì đúng hơn. Mắt cậu, và cả người cậu, trong một khắc như bất động.Âm thanh rên rỉ ban nãy vừa dứt, vì người đang lê lết trên vũng máu kia cũng vừa tàn lực.Đồng tử, tròng mắt cậu, cả người cậu tự chủ được rồi. Tống Thiệu Huy không chủ ý đưa mắt lên, mắt cậu và hắn chạm nhau. Sắc lạnh, cái sắc lạnh không chỉ đến từ con dao rướm máu hắn đang cầm, mà còn từ đôi mắt đang lăm lăm nhìn cậu.***Tống Thiệu Huy vào cấp ba Tam trung nhỏ, đã học được gần một tháng thì có học sinh chuyển đến.Tên này thoạt nhìn có vẻ trời không sợ, đất không sợ, tưởng chừng chỉ cần là việc hắn muốn thì liền có thể làm được.***"Xuống khỏi giường tôi!""Tôi có thể vì cậu buông bỏ tất cả, nhưng nghịch lý ở chỗ, cậu là tất cả của tôi.""Dương Gia Vỹ, cậu có mặt mũi không hả?""Chứ thứ đẹp ngời ngời đang gắn chặt ngũ quan tinh xảo của tôi còn được gọi là gì?""..."***Rốt cuộc mối lương duyên một mèo một chó một cứng một thích chọc cho cứng này không biết sẽ về đâu, giữa đường tơ duyên tiểu Tống lại bị bắt cóc, khiến Dương Gia Vỹ khốn đốn một phen mang cậu về bỏ vào khung kính, không cho ra ngoài nửa bước.Đã vào hang cọp, quan tâm làm gì bọn cọp con, tốt nhất là bắt gọn con đầu đàn.…
Tác giả: Giáp Đồng Thể loại : Ngôn tình , đô thị coppy nhầm thoả mãn mục đích tự đọc của bản thân @@Đoạn dài 1 : Đồng Trác Khiêm không khỏi càng thêm sâu, hét to một tiếng:"Nói cho tôi nghe xem, cô đang mặc quần áo gì hả?""Hả", Phục Linh sửng sốt, thành thật trả lời:"Quần áo lãnh ở chỗ của tân binh""Mạnh Phục Linh, cô bản lĩnh lắm, cả trại tân binh cũng có thể trà trộn vào"Trà trộn? Mẹ nó cũng quá khinh người đi, liền bĩu môi nói:"Thủ trưởng, tôi không phải là trà trộn vào""Vậy cô nói cho tôi xem một chút, cô buôn bán cũng đủ xa a, ngay cả nơi này cũng không bỏ qua, Mạnh Phục Linh, cô thật tài giỏi"Phục Linh sửng sốt, có chút nghĩ không ra, này là cái gì cùng cái gì?Buôn bán? Ý tưởng trong đầu chợt lóe, gương mặt trong trí nhớ mơ hồ cùng gương mặt này chợt trùng khớp với nhau, hung tợn móc trong túi xách ra hai tờ tiền:"Cái này là của anh?".Khuôn mặt tuấn tú của Đồng thiếu gia tối sầm, có chút ngượng ngùng nói: "Đúng vậy""Bà mẹ nó"Đoạn dài 2 : "Thủ trưởng đại nhân, nếu không thì thế này, tôi tự đi khách sạn thuê phòng "." Két ", xe đột nhiên dừng lại, Phục Linh quay đầu lại, chỉ thấy Đồng thiếu gia đang nhìn mình, gương mặt điển trai giống như con sói, nhìn cô, cứ như muốn nuốt cô vào bụng.Đôi môi bất ngờ bị bao phủ, giọng nói mang theo hơi thở nóng rực của Đồng thiếu gia vang lên bên tai cô." Thuê phòng làm gì, chúng ta ở tại nơi này thực hiện luôn đi ".Dứt lời, lấy thế tấn công sôi trào mãnh liệt, đôi môi liền phủ lên đôi môi cô gái, ra sức gặm cắn.…
Vòng quay luân hồi ?Phạn Diễn thần thụ ?Lời nguyền trăm năm ?Rốt cuộc ai đang đứng sau tất cả những chuyện này?Vì sao chiếc xương sườn số 12 của tôi bị bẻ cong và bị khắc chữ "SINH - 生" còn chiếc xương của cô ấy lại khắc chữ "MÔN -门" ?Loài gà được nuôi bằng thịt người? Bốn mắt môn đồng phải tiêu diệt như thế nào?Vì sao tay trái bà Phùng lúc thì khô như que củi, lúc lại trắng trẻo đầy đặn như phụ nữ 30 tuổi ?Và rất, rất nhiều những hiện tượng khác lạ" Nếu cậu không tiếp tục lái chiếc xe số 14 thì hồn của cậu sẽ thay cậu lái nó"--Truyện sẽ được cập nhật trên facebook cá nhân của mình và cả wattpad nhé, nên bạn bè mình có thể đọc ở facebook cũng được ạ. Cảm ơn mọi người luôn theo dõi và ủng hộ ạ.Mình biết có nhiều bạn đã dịch truyện này, nhưng đa số đang ở dạng convert, truyện mình đăng ở đây là sử dụng vốn tiếng Trung mình học 3 năm Đại học mà có được nên hi vọng các bạn đừng mang đi đâu khi chưa hỏi ý kiến của mình ạ. Cảm ơn <3…
Chuyện nói về tổng tài ngoại tình còn bạo hành vợ nhỏ . Nhưng mà vợ nhỏ của hắn là một cường thụ nên đâu để yên đc :)Dứt khoác ly hôn để tra công ở với cô bồ , vợ nhỏ của hắn quay lại làm tiểu mỹ thụ xinh đẹp ai cx mê :)) Mới viết truyện nên vốn từ tui cx chưa bao ổng lắm mong mọi người góp ý cho Ủng hộ tui nha :3…
cô và cậu cùng quen nhau từ nhỏ....cùng lớn lên...cùng học tập.....cùng chia sẽ......cùng hiểu nhau.....và yêu nhau.....và cưới nhau.....tưởng chừng như mọi thứ tốt đẹp.....nhưng vào ngày làm lễ trong nhà thờ một tai nạn bất ngờ xãy ra làm cô gái mất đi thị lực....liệu hạnh phúc có mỉm cười với họ.....hay là sẽ chấm dứt từ đây....số phận cặp đôi này sẽ ra sao? mời mọi người dọc truyện "anh sẽ là đôi mắt của em".…
Hai người lần đầu gặp nhau khi cả hai vừa tròn bảy tuổi. Lúc đấy Tiểu Ninh thích được làm em nên nằng nặc muốn gọi cậu nhóc đấy là anh.Nhưng vào một đêm mưa tầm tã ấy liền kéo theo một biến cố ập đến với họ khiến cả hai phải xa cách. Nhưng sợi chỉ uyên ương đỏ của họ chưa đứt, mười một năm sau lại vô tình khiến họ gặp nhau một lần nữa ở Thành Giang. " Người ta nói duyên phận như sợi tơ trời, dù đứt đoạn, cuối cùng vẫn nối về chỗ cũ! "--Trần Dật gặp cô ánh mắt liền khựng lại, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. " Tiểu Ninh Nhi khi bé chúng ta có từng gặp nhau không? " " Tiểu Ninh Nhi xin lỗi...xin lỗi vì lúc đó đã để cậu ở một mình ở chỗ đó...xin lỗi rất nhiều! "" Anh yêu em có trời đất chứng dám, nhất quyết một lòng không đổi. Dù em không muốn nhưng chuyện tình này chỉ cần một mình anh là đủ "…
Câu chuyện xoay quanh Thủy, một người phụ nữ điềm đạm, từng bị tổn thương trong quá khứ và Duyên, cô gái trẻ hơn, chân thành, mang đến cho Thủy cảm giác được sống lại. Tình cảm giữa họ nảy nở trong sự dịu dàng, chậm rãi nhưng một hiểu lầm nhỏ khiến hai người hiểu lầm. Thủy chọn im lặng, chọn công việc để trốn chạy khỏi cảm xúc, còn Duyên thì day dứt, muốn giải thích nhưng không cam đản đối diện.…
"-Tôi yêu em không có nghĩa rằng mọi việc làm của em tôi đều chấp nhận dù đó là đúng hay sai,kể cả việc....em hôn tôi sai vị trí"-Anh ta vừa nói xong lại cư nhiên mút lấy môi cô,hôn đến khi cô muốn ngạt thở.Nhưng từng lời nói của anh ta lại khiến cho Hân Vy nhớ mãi,khiến cô nhớ đến day dứt trong lòng.Cứ mỗi lần nhớ đến anh,cô lại bật khóc trong nỗi nghẹn ngào khó tả...."Anh là người thực hiện điều ước của em,vì thế anh sẽ mãi mãi bên cạnh em."Nhưng....mãi mãi là bao lâu?Một năm,hai năm,mười năm...hay đến hết cuộc đời này?Huy Phong chưa bao giờ trả lời câu hỏi đó...'Càng yêu em bao nhiêu tôi càng hận mình bấy nhiêu.Tôi làm sao có thể tổn thương em?Vì điều đó làm tim tôi rất đau.-Huy Phong nâng càm Hân Vy lên để cô nhìn vào đôi mắt đau khổ của anh-.Em có bao giờ thử thấu hiểu cho cảm giác của tôi chưa?"...Hân Vy đã phải đau khổ rất nhiều,cô đã tự hỏi chính cuộc đời này rất nhiều lần.Cớ sao cô lại phải là Trịnh Hân Vy?Tại sao cô lại chính là người mà Huy Phong hận đến tận xương tủy?Nếu như cuộc đời này có thể cho Hân Vy được chọn lại lần nữa giữa yêu anh và yêu người khác,cô nguyện sẽ chọn anh là người đầu tiên.Nếu như...cái quá khứ tàn khốc kia chưa bao giờ tồn tại trên thế gian."Khoảng cách xa nhất không phải là khi chúng ta âm dương cách biệt mà khoảng khắc xa nhất là khi em vốn biết anh đã không còn hận em lại cứ cố chấp hận em thật nhiều".Anh đã nói rằng"Anh sẽ bảo vệ em".Vậy thì cớ sao ngay giây phút này đây anh lại làm tổn thương em?Anh để lại trong tim em một vết thương sâu ngoáy cắt da cắt…
Bị tình đơn phương của Boss hãm hại năm lần bảy lượt nhưng Boss lại xem rằng tôi ích kỉ mà diễn xuất, ác độc đổ lỗi cho nàng Bạch Liên Hoa của anh ta. Tình yêu nào cũng có kì hạn của nó thôi Boss à! Tôi không chịu được nữa, muốn cắt đứt đoạn tình cảm ngu xuẩn đằng đẵng suốt ngần ấy năm để giải thoát cho chính mình, cũng như để anh được toại nguyện cùng cô ấy.…
chút suy nghĩ…