Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
nguồn :? tác giả:?"Thanh Thanh, còn muốn ai chết?"" ngươi!"Liên thanh một miệng thốt ra, tiếp theo giây đã bị phong môi. "Thanh Thanh, bổn vương nếu đã chết, ngươi phải làm quả phụ." "A...Mãn đường cái nam nhân, lão lương còn sợ tìm..." Liên thanh còn lời chưa dứt, đã bị bắt được giường. Đem nàng liếm tịnh ăn đủ sau,Tà Vương nửa nằm cười xem trên giường mắt lé làm.....…
tưởng tượng rằng đang có một câu chuyện tình yêu giữa bạn và nct. một câu chuyện lúc thì ngọt ngào, cay đắng, lúc nồng cháy, lúc tàn lụi, giống như kịch bản vậy. dù hạnh phúc hay không hạnh phúc, bạn cũng không thể nào dứt ra được. ....fic theo font chữ lowercase, tức là không viết hoa. .enjoy <3…
Có những điều thật khó bày tỏ khi nói thành lời, dù người nói là cha là mẹ, dù người được nhắn gửi là đứa con thân yêu. Cuộc sống càng hối hả bộn bề, áp lực của việc học việc làm đè lên tất cả, khoảng cách địa lý và những khoảng cách vô hình do thiết bị công nghệ tạo nên đã khiến thời gian cha mẹ và con cái dành cho nhau càng trở nên hiếm ít. Nên rất nhiều khi, lời xin lỗi, câu cảm ơn, ước nguyện trong lòng hay những day dứt tận cùng thật không dễ thốt ra.Thì đây, cha mẹ viết CHO CON, cho yêu thương chảy mãi.…
Tên: Giữa chúng ta...Tác giả: Tô Ảnh NhiThể loại: lãng mạn, ngược tâmKhoảng cách xa nhất không phải trời, biển hay ngân hà.Cũng không phải điểm đầu và cuối.Khoảng cách xa nhất chính là lúc anh đứng trên sân khấu, cầm mic trên tay. Em đứng bên dưới nhìn lên anh ở ngược chiều ánh sáng, anh nhìn xuống dưới tìm mãi chẳng thấy em. Tìm được rồi cũng chẳng dám nhìn lâu, cũng chẳng dám mỉm cười. Đó chính là khoảng cách xa nhất của hai chúng ta.Đứng trên sân khấu, anh không là người yêu em, em đứng dưới khán đài, chỉ là một khán giả không hơn, giữa hai ta luôn tồn tại những khoảng cách vô hình. Kể cả lúc anh ưu thương nhìn em, em cũng không hề biết về sự tồn tại của anh mà bước qua thật dứt khoát. Kể cả khi em khóc nức nở đánh mắng anh, anh cũng không một lời giải thích, không chống cự, không xin lỗi.Rốt cuộc có thể yêu một idol? Hay vẫn là một hồi dằn vặt bi thương không điểm kết.…
Chuyển từ bộ truyện ngôn tình cùng tên của tác giả Thư nghi . Không ngược quá trình, nhưng ngược kết quả .. " Từng có người yêu tôi như sinh mệnh" lại day dứt , nặng trĩu... đến cuối cùng vẫn chỉ mãi là giá như ...Một lần Kim Taehuyng từng nói "nếu tớ ích kỷ giữ cô ấy ở bên mình. Có phải lúc "lên đường", tớ sẽ không cảm thấy sợ hãi như vậy?"Thích cách mà mỗi một chap có một đoạn thơ Puskin" Tôi yêu em, âm thầm không hy vọngLúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghenTôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắmCầu cho em được người tình như tôi đã yêu em "…
Văn án: "Lợi dụng ta lại như thế nào, không yêu ta lại như thế nào, sai đã đúc thành ta tuyệt không đổi ý." Thanh Ca Thần Quyết, nghịch thiên cải mệnh, hắn phất tay bấm niệm pháp quyết chỉ vì yêu người kia tận xương.Một phương, hắn chính là xuyên việt chi người, vì hắn, hắn tàn sát lục đạo, huyết nhận nhỏ máu, hắn mỉm cười dứt khoát, "Nếu ngươi An Bình, thí cái này thương sinh lại có gì hối hận!"Một phương khác, hắn là vô thượng chí tôn, vốn cho rằng vĩnh thế sẽ không lại yêu, nhưng chưa từng nghĩ luyến hắn nhập tủy.Hắn muốn tàn sát vạn vật, hắn tức cười khẽ đáp ứng, "Nếu ngươi muốn hủy, đâu chỉ cái này tam giới, cho dù là này thiên đạo ta cũng giúp ngươi vừa diệt."Mà khi hắn hồn tiêu thời khắc đó, hắn cũng cam tâm thành ma, chỉ có thể buồn kia ngàn vạn thế giới nhưng trong nháy mắt vết thương...Cuối cùng, vong kia ức số âm hồn, hắn thán, "Ngày này, ta vì ngươi mà che, đất này, ta vì ngươi mà diệt, nhưng mà cái này làm chứng minh ta yêu ngươi!"Áo trắng khát máu hóa đỏ sa, tinh hồng nhỏ điểm khải môi son, tù cầu vạn thế, thương sinh vì mời, cưới ngươi vi phu, ngươi, nhưng nguyện hay không?…
văn án Lộc Hàm không phải anh chàng lạnh lùng dứt khoát, đối mặt với tình yêu, cậu sẽ do dự, thế nhưng, trong cậu ấy lại có những tính cách của phái đẹp khiến tôi ngưỡng mộ. Ngô Thế Huân cũng đâu phải người đàn ông hoàn hảo, nhưng tôi lại thích anh ta từ tận đáy lòng. Vẫn luôn nghĩ rằng, trong thế giới của tình yêu chẳng hề có thành bại đúng sai, trừ phi buông xuôi tình cảm đó, còn không, luôn khó tránh nổi thỏa hiệp và nhượng bộ, thấu hiểu và tha thứ.Chỉ có điều, đã thật sự yêu sâu đậm, đâu thể nói bỏ là bỏ được……
nếu bạn muốn tìm kiếm một câu chuyện ngôn tình lãng mạn thì đây sẽ không phải lựa chọn phù hợp với bạn. Như tiêu đề truyện " I saw the moon" - Tôi đã thấy được mặt trăng? khi nhắc đến mặt trăng bạn liên tưởng đến điều gì? ánh sáng nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất trong đêm tối? hay là sự huyền bí khó có thể đoán biết được, sự tĩnh lặng và cô đơn hay cảm giác bình yên? đây là câu chuyện về một cô gái bình thường nhưng lại phi thường một cách không bình thường. Những sự rung động từ nhẹ nhàng đến mãnh liệt, những mối quan hệ, những nỗi day dứt và nuối tiếc đan xen giữa thanh xuân đã đi qua, hiện tại và tương lai phía trước. thanh xuân của người con gái thật sự chỉ ngắn ngủi vậy thôi sao? và nếu thật thì nên làm thế nào để biến thanh xuân đó trở nên thật ý nghĩa và tươi đẹp, để sau này mỗi khi nhớ lại chúng ta sẽ mỉm cười trong niềm hạnh phúc?…
Bạch Di Dương là thiên kim duy nhất của Bạch gia, sau khi về nước lại vừa hay biết được tập đoàn mà ba mình nửa đời gây dựng sắp sửa phá sản. Người duy nhất giúp được Bạch gia lúc này chính là Thượng Khải Trạch. Tuy nhiên hắn đưa ra điều kiện rằng cô phải gả cho hắn.Đứng trước gia đình và hạnh phúc của bản thân, cô đã chọn gia đình, chấp thuận lấy hắn làm chồng. Sau khi bước chân Thượng gia, Bạch Di Dương cứ ngỡ đời mình đã chấm dứt, bao nhiêu mơ ước về tương lai tươi đẹp vỡ vụn thành trăm mảnh. Ấy vậy mà Thượng Khải Trạch lại xem cô như báu vật, hết sức nâng niu, sủng ái tận trời. Cô vì thế cũng dần dần mở lòng với hắn, cùng hắn trải qua muôn vàn thử thách. Liệu rằng họ sẽ được hạnh phúc bên nhau?…
Hay là chúng mình kết thúc nó để bắt đầu lại đi...Hay là chúng mình quên hết những quá khứ đau thương để bắt đầu một tương lai tương sáng đi...Hay là chúng mình thử nhớ lại những đau thương để bắt đầu cố gắng đi...Hay là nếu không được thì ''tạm'' quên nhau đi để bản thân mỗi người thêm nhẹ nhõm ...Hay là chấm dứt đi để không ai bị tổn thương.......…
Tháng năm im lặng là một bản hồi tưởng dịu dàng và sâu lắng về mối tình đơn phương thời học trò, kể bằng giọng văn nhẹ nhàng, thấm đẫm hoài niệm. Qua ánh nhìn của Tĩnh Du - một cô gái nhiều mộng mơ và thầm lặng, truyện mở ra thế giới nội tâm tinh tế với những cảm xúc đầu đời chân thật, trong trẻo và cũng nhiều day dứt. Những cơn mưa đầu mùa, buổi học nhóm mùa thi, tiếng ve gọi hè, buổi họp lớp năm nào... tất cả đều đan xen thành một bản nhạc buồn ngọt ngào, nhắc nhớ về một thời thanh xuân không thể quay lại.Không cao trào kịch tính, không bi thương dữ dội, Tháng năm im lặng lặng lẽ đi vào lòng người bằng sự giản dị và tình cảm chân thành, như một bức thư tay gửi về quá khứ - nơi có một người đã từng là cả bầu trời.…
Như tiêu đề, các bạn dễ dàng nhận thấy đây là tuyển tập nhiều đoản văn của mình. Đây chỉ là tập hợp những đoản mà mình viết ngẫu hứng và cũng có thể là những văn án, những đoạn ngắn trong những truyện mình đã viết. Một số đoản nếu có khả năng mình sẽ chuyển thành truyện dài. Mỗi chap sẽ là một đoản. Trường hợp mình viết truyện ngắn gồm vài chap ngắn cũng sẽ thêm vào đây và kèm theo tiêu đề để các bạn dễ tìm. Rất mong các bạn ủng hộ sự ngẫu hứng dở hơi này của mình ^^Về thể loại cũng không cố định. Sẽ có sủng, ngược xen kẽ. Mình sẽ đề rõ sủng, ngược ở từng đoản để các bạn lựa đọc nhé!!!…
5 năm trước, Tiểu Tĩnh và Cố Minh Hạo từng có một mối tình thuần khiết. Nhưng khi đó, anh chỉ là chàng trai trẻ chưa gây dựng sự nghiệp, không xứng với gia thế của cô. Dưới áp lực của mẹ, Tiểu Tĩnh buộc phải rời xa anh, đi du học, cắt đứt mọi liên lạc.Ba năm sau, cô trở về nước, chuẩn bị kế thừa công việc từ anh trai trong công ty gia đình. Nhưng một tin tức bất ngờ ập đến: ba cô đã ký kết hôn ước với nhà họ Cố - vốn nay đã là một tập đoàn hùng mạnh. Người đàn ông cô buộc phải kết hôn không ai khác chính là Cố Minh Hạo, mối tình cũ đầy đau khắc.Liệu hôn nhân này chỉ là một bàn cờ thương trường, hay có thể trở thành câu chuyện tình yêu viết tiếp từ dở dang năm xưa?…
Doãn Tư Vãn là sinh viên năm 2 , anh cậu là Doãn Lâm Hạo là sinh viên năm 3 cùng trường có người bạn thân là Khương Ngạo Phong.Một lần , anh trai cậu tức Lâm Hạo đã để quên hộp cơm ở nhà, ba mẹ nhờ Tư Vãn đem cơm đến thì gặp được Ngạo Phong. Cậu có gương mặt khá xinh xắn , làn da trắng trẻo làm nổi bật nốt ruồi nơi khoé mắt.Lần đầu gặp anh còn nhằm cậu là con gái, Ngạo Phong và Lâm Hạo là hai người khá nổi tiếng vì là hotboy của trường, từ khi nhìn thấy em.Tim của Ngạo Phong như trúng tiếng yêu, say đắmNhưng với tính cách ít nói và lạnh của mình, nên anh rất ít bày tỏ tình cảm với em. Tư Vãn ngây thơ, em nói nhiều lắm nhưng rất được lòng mọi người với vẻ thân thiện.Sau vài lần hỏi thăm , cậu biết anh là trẻ mồ côi không có ba mẹ từ nhỏ lớn lên sống một mình ở chung cư vừa đi làm vừa đi học.Một hôm đi uống với mấy đứa bạn , lỡ quá chén nên say bét nhè đi nhầm đến nhà anh ngủ ở giường của Ngạo Phong anh phải đi ra sofa ngủ đến mỏi hết cả cổ. Anh không dám nói nặng với em một lời , em khờ khạo chẳng nhận ra tình cảm của anh mà thân mật với nhiều người khác làm anh ghen đỏ hết cả mặt.Đến khi tình yêu thật sự chớm nở, bị anh trai phát hiện hai đứa phải chia cắt một thời gian dài, Ngạo Phong bị Lâm Hạo đánh đến cả mặt mài bầm tím."Vãn Vãn là em trai tao , mày là bạn thân tao ? mà mày dụ dỗ em tao yêu mày à ?"Anh chỉ biết im lặng mặc cho Lâm Hạo đánh tới tấp, Tư Vãn bật khóc cố ngăn ra bị anh kéo về nhà cắt đứt liên hệ với anh.Khi được chấp thuận, cả hai rất vui vẻ bên nhau, cho đến…
FANFIC: Khải Nguyên chap 2=>Cảnh báo:Mất nguyên thùng máu ráng chịu, tui không có bồi thường à=>Cỏ nào đã lỡ đọc rồi thì hãy lết xác vào bệnh viện phòng số 69 gặp tui để điều trị bệnh phụt máu quá mức cho phép =>Trước khi coi nhớ mang theo nùi giẻ lau mũi =>Ai không biết về ship Khải Nguyên thì đừng có hiểu lầm chỉ là fanfic thôi là fanfic.... ---------------------------------Nguyên Nguyên và Tiểu Khải đang trên sân thượng ngắm trăng.Nguyên Nguyên đụng nhẹ vào tay Tiểu Khải nói:-Ca Ca à! Hôm nay trăng sáng quá ha!Vì thấy Nguyên quá dễ thương và ngốc nghếch nên theo cảm tính Khải liền đẩy mạnh Nguyên vào tường , nắm chặt cổ tay của Nguyên , áp sát đến nỗi môi với môi chỉ còn 1cm là chạm nhau.Dừng lại ở đó,Tiểu Khải hôn lên trán Nguyên trước, tiếp đó là hôn lên mũi, lướt nhẹ lên má và cái chính là 1 nụ hon ngọt ngào từ môi sâu vào lưỡi, nghe được cả tiếng hơi thở của 2 người.Một hồi lâu,Tiểu Khải từ từ rút môi mình ra, Nguyên Nguyên tức giận la lớn:- Anh còn không mau bỏ tay em ra! Bỏ..........Chưa nói dứt câu, Tiểu Khải liền hôn mạnh vào môi Nguyên Nguyên để cậu im cái mỏ nhiều chuyện ấy.Giờ Nguyên Nguyên không dám hó hé vì cậu sợ Khải lại hôn cậu thêm lần nữa, cậu chỉ còn biết đứng yên không dám động đậy.Cuối cùng, Khải cũng buông tay Nguyên, Nguyên Nguyên liền đẩy Tiểu Khải ra bước nhanh xuống cầu thang vừa bực bội vừa thẹn thùng, Tiểu Khải cũng đi theo Nguyên Nguyên kéo áo cậu lại rồi ôm chầm lấy cậu từ sau lưng.Nguyên Nguyên ngoảnh mặt quay qua nhìn Tiểu Khải thì cái tên Vương Lợi Dụng ấy lại hồn nhiên hôn ch…
Ngay sau khi hai người vào nhà, Khâu thị liền vụng trộm đi vòng ra sau chân tường, kề sát lỗ tai bên vách tường nghe lén.Ngu Tư Vũ thấy nàng không chịu thừa nhận, nâng khăn tay che miệng cười khẽ: "Muội muội không cần phải giả ngốc trước mặt ta, thật ra ta đã biết chuyện của muội từ rất lâu trước kia rồi. Nhiều năm nay vẫn luôn ngóng trông muội trở về mà! Tội nghiệp, đi chung với cái nhà như thế, cũng không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ, mau nói cho tỷ tỷ nghe một chút!"Nàng nâng đôi tay thoáng có chút thô ráp còn mang theo nhiều vết sẹo của nữ tử đối diện, nhẹ nhàng vỗ vỗ.Ngu Diệu Kỳ dùng sức rút bàn tay mình ra, mạnh mẽ cười: "Tỷ tỷ nói mê sảng cái gì vậy, ta vẫn luôn được gởi nuôi ở am Thủy Nguyệt mà, làm sao có thể có người nhà nào nữa. Đã lâu rồi ta và mẫu thân chưa gặp mặt nhau, thật sự rất nhanh đã nhớ bà, chắc giờ ta phải trở về làm bạn với bà đã . Hôm sau nếu có thời gian sẽ đến thăm tỷ tỷ nữa." Dứt lời không để ý Ngu Tư Vũ đang cố giữ lại, nhanh chóng rời đi.Chờ nàng đi xa, Khâu thị mới rón ra rón rén từ sau tường đi vòng qua, đẩy cửa phòng ra khuyên nhủ: "Đại tiểu thư, người thật sự là hồ đồ mà! Người đã biết bí mật ấy thì thôi, vì sao lại phải nói thẳng ra trước mặt nàng, sợ nàng không nhớ tới người thì không được hả? Chịu đựng thêm mấy ngày này là có thể lập gia đình, thế nên tuyệt đối đừng gây ra chuyện gì phức tạp nữa.""Lão cẩu ngươi, lại nghe lén ta nói chuyện, sớm muộn gì cũng có ngày ông trời giáng thiên lôi xuống đánh chết ngươi! Ngươi có bản lĩnh thì chạ…
Tác giả : Dâu Tây hay gọi là Du ty . . . Thể loại : Chưa xác định nhưng căn bản là sẽ có ngược và học đường Tác phẩm đầu tay hy vọng mọi người sẽ góp ý tích cực chia sẻ và giúp để để truyện của mị hay hơn tốt hơn nha ! Cảm ơn nhiều . Mọi người không vote cũng được chỉ cần flow mị và góp ý mị là mị mừng , mị vui lắm rồi . / cúi đầu / Cảm ơn nhìu ạ 고 맢 심 니 다* Truyện của mị sẽ cố gắng không ảo . Mị sẽ viết thật nhất có thể . Mị cam đoan là 8/10 chi tiết trong này đều có ngoài đời thật . Mị sẽ không viết truyện vi diệu như IQ là 130 luôn .…
Tấn Giang VIP2015.09.19 kết thúcTrước mắt bị thu tàng sổ:970 văn chương tích phân:17,779,834Văn án:Bá đạo tổng tài bị ngốc manh sách ăn sạch sẽ cố sựXuất trướng: Trần Kiếm Phong, Ngô Lệ, Lưu Uy, Lục Đào, Nhạc Minh Lãng, đẳng ~Lại danh [ thầm mến thành song ]Quét mìn: Thuần ái văn, nhân vật chính công, công sủng thụ, thủ trưởng cấp dưới, lẫn nhau đều là duy nhất, song hướng thầm mến sẽ thành song.Thủ trưởng cấp dưới hoàn toàn không có giao tập bọn họ lại bởi vì một khoản trò chơi chạm đến cùng nhau, đại lão bản bị một vô danh tiểu tốt giây ! sát ! !Cái này gọi là lão bản mặt mũi hướng nào các? Dứt khoát không thể nhẫn nha ! lương tử cứ như vậy kết xuống ...... Quanh co lòng vòng đến sau này hai người điềm điềm mật mật nói chuyện trường luyến ái cùng một chỗ ~~Nội dung nhãn: Đô thị tình duyên tình hữu độc chung nghiệp giới tinh anh hoan hỉ oan giaTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Trần Kiếm Phong, Ngô Lệ ┃ vai phụ: Lục Đào, Nhạc Minh Lãng, Lưu Uy, Lăng Lộ ┃ cái khác: Song hướng thầm mến…