[LCK] Yêu đi sợ à?
❌ Tất cả đều là trí tưởng tượng của tác giả vui lòng không liên hệ với người thật…
❌ Tất cả đều là trí tưởng tượng của tác giả vui lòng không liên hệ với người thật…
ugh, định điên vì tình tới bao giờ đâymột đoạn tình cảm ngu dốt của tôi, hỗn loạn, mê muộià quên, cre ảnh bìa là Pinterest nhaaaaaa…
Cô gái ấy quả thật không mấy được may mắn nhưng đã gặp đc những người bạn, người trân trọng bản thân chính mình đúng thời điểm. Dũng cảm đương đầu trước số phận rồi cô sau khi từ nước ngoài du học trở về với danh phận thế nào đây? Liệu sau khi trở về cô có thể gặp đc những người từng là tất cả đối với cô không?Các độc giả cùng đón xem nhé!😘…
Jungkook nhớ rất nhiều chuyện, nhưng cũng không ít lần quên đi. Ánh mặt trời rực rỡ phủ lên mái tóc màu nâu quế, chiếc áo sơ mi trắng thơm nức mùi nước xả vải và nắng ấm, Taehyung đi trước mắt cậu mà ngỡ xa nhau một quãng đời ngang trái. Tình cảm trong cậu lớn lên từng ngày, tựa que kem mát lạnh mỗi bận tan trường xoa dịu đi nắng gắt, là gió lộng thổi khắp cánh đồng cỏ xanh. Và cái hôn môi vụng trộm của đêm hè năm đó, là nấm mồ chôn vùi dưới tuổi đôi mươi, mãi mong ngàn đời yên giấc.___Tên truyện: Taekook | Giấc Mơ Trưa HèTác giả: dream-of-asphodel (Asphodel)Thể loại: Boylove, đời thường.* NGHIÊM CẤM CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC…
"cái thảo chạy qua nhà chú khôi xin cho bố mấy quả ớt"" thằng dũng có thích cái linh không chú gã""bố ơi chú tuấn bảo bố trông như con mèo ngu ngốc ấy""oaaa! bố ơi thằng an cứ lấy que củi cháy dí vào đít con!!""ơ bố khôi ơi bố vinh lấy tiền lì xì của em đi đánh bài"…
o_O ơ ơ sao tự nhiên dô đâyĐi ra kia chơiỦa nói quài mà sao cái mặt lì dịCái mặt như cái mặt đường he t....(BÍPPPPP)Gồi còn ngồi luôn đây hảThấy cũng nhiệt tình nên cho dô coi xíu đó! Mà nhớ là quăng não ra ngoài nhen OxO…
Tác phẩm đầu tay viết trong thời gian rảnh rỗi của tớ. Tớ muốn mang đến cho người đọc trải nghiệm về chuyện tình nhẹ nhàng cùng nhau bước qua mọi năm tháng của đôi bạn "xe bus" là Hoàng Trần Anh Tú và Hạ An Chi. Hy vọng mọi người sẽ đón nhận!!!…
Lần đầu tiên mang thứ đồ chơi yêu thích ra khỏi nhà, lại còn phải tế nhị giấu món đồ chơi này trước ánh mắt của những thằng bạn khác, thay vì lo lắng T. lại cảm thấy cực kì kích thích khi lần đầu mạo hiểm mang N cùng đi chơi xa với mình theo một cách vô cùng 'khổ dâm'.…
Ai cũng có quá khứ! Nhưng tôi lại không có! Bởi vì sau!Tôi đã quên tất cả! Chỉ nhớ hai từ Bạch Ninh là tên tôi! Bạch Ninh là một từ luôn suất hiện trong đầu, ai hỏi tôi tên gì tôi nói tôi tên Bắc Ninh. Bây giờ tôi có một cuộc sống mới, những người thân mới, tình yêu mới hạnh phúc mới.…
kolejne gówno, ale teraz będzie więcej krwi ❤️…
Âm thanh của tiếng đàn vang lên, từng nốt nhạc như tan vỡ. Lệ rơi nhưng không thể cất lời, dương cầm thay cho tiếng hát...từng nốt âm trầm, cậu ấy tan vỡ rồi…
CLUP THT gồm có 5 TV...!🌷1.K.Hoàng[Pika]✓: là nhóm trưởng tạo ra Clup, thường sẽ livetreams về LOL bla bla..®™2.H.Thắm[Sunyy]✓ : là tv livetreams game Avata music hoặc bla bla..!©™3.T.Hằng[Xu]✓: là tv quay Vloc về team bla bla..!©™4.M.Thư[Lùn]✓ : là tv Vloc về team hoặc bla bla...!©™5.T.Thảo[C.Dẹo]✓ : là tv quay Vloc hoặc bal bala..©™*Trong Gia Đình có sống chung với 3 tv nam..^^1.T.Trung[Trung mama]✓: người giúp chỉnh sửa computer...bla bla..!^^2.T.Phúc[Phúc mama]✓ : như trên...^3.B.Thiên[ Thiên mama]✓ : như trên ...^Và một số diễn viên khác.. | Và sau đây mong các bạn đọc truyện vv^^ |-°_°- hihi…
Tôi tên là shikudo mọi người gọi tôi là loli, tôi có một người bạn tên là shodu chúng tôi học chung từ mẫu giáo nhân tiện hôm nay tôi sẽ kể cho mọi người nghe câu chuyện tình yêu của tôi…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…