-Tuyết trắng Asphodel-
Sắc trắng Asphodel tựa sắc màu nơi mái tóc em.…
Sắc trắng Asphodel tựa sắc màu nơi mái tóc em.…
cũng không có gì nhiều, hay là nhờ người đọc góp ý ,động lực là ngôi sao phía dưới bài…
Đều là thơ ta yêu thích a, thơ Đường, đọc thật hay a.Thơ này do ta sưu tầm, hy vọng mọi người sẽ thích.…
Những mẩu truyện ngắn về các chòm sao xuống dưới hóa thân thành các bé shota cute (trừ MỘT VÀI thành phần ko hợp lý)…
Kawaki Minato, một idol nổi tiếng trên toàn thế giới, có hơn 1000 fan club được lập ra để ủng hộ anh. Không giống em họ mình, Minato là một người điềm tĩnh, nhưng vô cùng lạnh lùng đằng sau vẻ mặt ôn nhu là một con người khác khiến cho Souma trở nên vô cùng sợ hãi mỗi khi giáp mặt. Đồng thời trong giới đầu bếp anh ta có biệt danh là:"tHẦN chết'' hay "Hod''.…
''Nếu thật sự phải cố gắng sống, vì sao ngày ngày lại tự nhủ rằng bản thân phải cố gắng vượt qua nó thật đơn độc, rõ ràng trên con đường ta đi đâu không phải là bức tranh vô vị. Ngày Ngày, cố gắng ngụy biện cho trái tim tổn thương rằng mình có thể nhưng mỗi lần khi mà đêm nhẹ nhàng bao phủ thế giới, ánh đèn sáng lên thật sự rất muôn màu, nó xa hao và lộng lấy đến xiêu lòng. Hãy buông bỏ rào cản bản thân nhìn thế giới với một ánh mắt tràn đầy niềm vui. Trên chặng đường mà ta đi sẽ có rất nhiều người, có thể lướt qua nhanh tróng hoặc sẽ ở lại lâu dài, cuộc đời không vô tận, không ai sống được mãi đói là quy luật tự nhiên. Không thể đòi hỏi, thay vì thu mình lại trong sự mất mát hãy trân trọng hiện tại, trân trọng chính chúng ta.'' Đó là thứ tôi nghe từ bạn thân của mình mỗi ngày.…
WARNING : ĐÂY LÀ Ý KIẾN CÁ NHÂN. Không có ý định nhắm vào bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Tớ vẫn chấp nhận lắng nghe và tranh luận cùng các luồn ý kiến trái chiều nhưng làm ơn hãy tỏ ra mình là người có văn hoá. PEACE.…
t viết cho vui thôi.Vui thì xem,ko vui thì kệ.(à đừng để ý ảnh bìa)…
-Tác giả:LanHoDiep134(chị này viết nhiều truyện ngôn tình rất hay m.n có thể vào đọc a~)-Thể loại:Đam mĩ,hắc bang,sắc,HE-Nhân vật chính:Vương Tuấn Khải-Vương Nguyên(Ai dị ứng với thể loại đam mĩ thì lối ra ở bên kia mình không cản)-Tốc độ:Rùa bò,lê lết-ing(ốc sên gọi bằng cụ)Híu hius~~~-Anh là Tổng Giám đốc tập đoàn Vương thị đúng đầu giới bạch đạo cũng đồng thời là người đứng đầu bang Hắc Ưng trong giới hắc đạo.Anh-Vương Tuấn Khải,27 tuổi,con trai duy nhất của Vương Tuấn Khiêm,tướng mạo phi phàm.Anh có đôi mắt sắc bén như chin ưng,sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng,cao 1m8 thân hình hấp dẫn nhưng khi người ta nhìn vào có một cảm giác lạnh thấu xương,anh không thích tiếp xúc với người khác.Vương Tuấn Khải có hai người bạn tốt đồng thời cũng là thuộc hạ trung thành của anh.Cậu là một trong những sát thủ đứng đầu thế giới trong tổ chức Thần Long.Vương Nguyên năm nay 21 tuổi,mồ côi cha mẹ không có anh em.Cậu cao 1m68,dáng người mảnh mai,cậu có khuôn mặt nhỏ nhắn,làn da trắng mịn kết hợp với đôi chân thon dài và mái tóc ngắn màu hạt dẻ.Sở trường của Vương Nguyên là đua xe,mở khóa,võ thuật,sử dụng các loại vũ khí và là một cao thủ hacker.Cậu có một người bạn tốt xuất thân cùng tổ chức Thần Long tên Lưu Chí Hoành ________________________________Truyện này mình chỉ là người chuyển ver mình không phải tác giả của truyện.Xin nhắc lại mình chỉ là người chuyển ver ,mình chỉ là người chuyển ver(lời quan trọng phải nhắc 3 lần😂)nên các bạn đừng sân si.…
Đây một ngoại truyện dựa trên cốt truyện chính thức của tựa game Arknight, mọi sự kiện xảy ra trong ngoại truyện này đều không ảnh hưởng vào cốt truyện chính thức.Chuyện kể một bác sĩ đã rời bỏ Rhodes Island để trở thành một kẻ lưu lạc...…
Chuyện mang tính đồi trụy kinh dị và ám ảnh , không kém phần gây cấn…
Thể loại: học đường, he, ngược nhưng ngọt sauSố chương: 5 chương; fullTruyện kể lại câu chuyện ty đầy sóng gió nhưng cũng k kém phần lãng mạn.Cô và anh là bạn thân từ cấp 1, lúc nào cũng dính với nhau. Cô- Lục Vĩ Hà yêu anh từ lúc mới trưởng thành. Tuổi 16 đầy ao ước nhưng anh- Lâm Trọng Thành lại có những nỗi khổ của riêng mình mà k chấp nhận tình cảm của cô.~ Mong mọi người đọc truyện vv😘😘~~…
Những lần đối thơ của tôi.-Writer: Ngân Rain và nhiều những người bạn được nhắc đến.Status: On-goingCopyright by Ngan Rain and orther writers. Please don't take away without permission from the authors.…
Lời đầuLà một nhà văn truyền thống, nhiều năm rồi tôi đã không xuất bản sách mạng. Các truyện mạng thường có triệu từ, tác giả truyền thống không theo kịp tốc này xuất bản này, chỉ đành nhìn theo.Tôi rất bất ngờ khi quốc gia phát động cuộc thi viết văn cho các tác giả truyền thống, trong tay đã có sẵn bản nháp, thế thì tôi đành thử chút.Nếu như có bạn đóc nào thích đọc tiểu thuyết trên tạp chí, mong bạn đọc sẽ thấy bút danh này quen thuộc; nếu như không có thì chúng ta hãy coi như lần đầu gặp mặt, mong bạn thích câu chuyện của tôi.Về tác phẩm này, có vẻ mọi người đều dễ bị biển cả thần bí mà rộng lớn cuốn hút: những cuộc mạo hiệm dài, núi kho báu, những nàng tiên cá dưới biển xanh...Nó luôn khơi dậy trí tưởng tượng của trẻ nhỏ và cả người lớn, khiến họ cảm thấy như đang ở một thế giới khác, ở trong một cuộc phiêu lưu vĩ đại và huy hoàng.Tác giả cũng không ngoại lệ. Tôi định viết về những cuộc phiêu lưu kỳ thú của một thiếu niên ở đại dương và đã tham khảo nhiều sách.Cho đến khi tôi hoàn thành một cuốn sách về lịch sử thương mại hàng hải ở Ấn Độ Dương, tôi mới nhận ra rằng dưới góc nhìn của người phương Tây, dường như họ luôn là kẻ tiên phong những nhà thám hiểm, sứ giả của văn minh và tín đồ truyền bá phúc âm.Còn người khác? Nhiều dân tộc bản địa quanh Ấn Độ Dương dường như chỉ tồn tại như công cụ. Đồng bào bị bắt làm nô lệ, đất đai bị xâm chiếm, họ cứ như thế lặng lẽ chìm vào dòng cát bụi của thời gian, chờ bị lãng quên hoàn toàn.Nghe có vẻ khó tin…
Vài lời tâm sự cuối cùng, của một tâm hồn buồn xơ xác.…
Thanh xuân là một vở kịch không diễn tập trước bạn cứ diễn mà không quan tâm đến thứ tự lên sân khấu của bất kì ai---Thanh xuân của tôi là những ngày tháng không ngừng bỏ lỡ, không ngừng liều lĩnh cũng không ngừng tùy hứng nhưng tuyệt đối không biết nói câu hối hận…
Trần Hoàng An biết tình yêu là một thứ rất cảm tính. Kể cả khi còn sống cũng chưa trải qua bao giờ. Chẳng ngờ chết rồi lại gặp được ý chung nhân. Anh thích hắn, nhưng tình cảm ấy chỉ mãi chôn giấu trong tim, hoàn toàn không có ý định lộ ra. Cho đến hôm nay, một câu hỏi bâng quơ, một cái nhìn mong đợi đã khiến anh buông bỏ phòng bị mà nói ra lời trong lòng."Hoàng An, em thật sự không đau nữa sao?""Ừ.""Hoàng An, em đói à? Tôi mua gì đó cho em nhé." "Ừ.""Hoàng An, em lạnh lùng quá.""Ừ.""Hoàng An, em không có chuyện gì để nói với tôi à?""Tôi thích anh có tính là một chuyện không?""Hả?" Phạm Huy Phong cứng đờ người, cái miệng nhanh nhảu lúc này cũng lắp bắp, rặn mãi chẳng nên câu. Cuối cùng hắn trả lời một câu không liên quan: "Tôi nhớ ban nãy em bị chém đầu đâu có rớt não?"Nghe được lời này, anh "Hừ" mũi, bực bội quay đầu bỏ đi."Ủa em nói thật hả?" Bộ não chưa biết gì về tình yêu của hắn cuối cùng đã nảy số. "Tôi thích em mà! Ban nãy miệng tôi tự mở ra nói bừa thôi! Ê cục cưng, bé yêu, Hoàng An ơi..." Giọng điệu cợt nhả ấy lao thẳng vào tai anh, anh đảo mắt một vòng rồi lại bước đi tiếp, mặc cho chú cún con to bự đang bám theo sau anh."Hoàng An... tôi thích em lắm lắm... Em là người tình kiếp trước của tôi, là giọt máu đầu tim của tôi..." "Ừ. Phiền phức.""Em cho phép cái phiền phức này bám theo em hết đời ma nhé?""Ừ."Phạm Huy Phong vui vẻ nhảy đến khoác vai anh, cười như kẻ ngốc. Bề ngoài Trần Hoàng An chưa tỏ rõ thái độ nhưng bên trong lại âm thầm thỏa mãn.Cái đi đến cùng trời cuối đất này của hắn ấu trĩ quá…