Thú nhân chi mao mao khống - Lại Mỗ Nhân
…
Văn án:Một ca trực kéo dài không hồi kết đã cướp đi sinh mệnh của cậu bác sĩ trẻ-người luôn đặt bệnh nhân lên trên bản thân mình. Khi mở mắt ra lần nữa, cậu đã ở trong một thân xác khác, giữa một triều đại cổ xưa, trở thành một "thầy thuốc" vô danh trong phủ quan.Vốn tưởng có thể an ổn cứu người, sống một đời bình lặng... nhưng một đạo thánh chỉ từ hoàng cung đã phá vỡ tất cả.Hôn ước ban xuống.Đối phương là Chiến thần trấn quốc - Sở Trầm Uyên, kẻ được mệnh danh là "đệ nhất sát thần", chiến vô bất thắng, quyền khuynh triều dã. Nhưng cuộc hôn nhân này, chẳng qua chỉ là một cái lồng giam do hoàng đế dựng nên để kiềm chế hắn.Cậu-chỉ là một quân cờ.Sau khi nhập phủ, cậu bị ép làm tiểu thiếp, chịu đủ nhục nhã, bị ghẻ lạnh, xem như không tồn tại. Trong lòng Sở Trầm Uyên sớm đã có người khác, còn hai vị huynh đệ kết nghĩa của hắn-Lục Kinh Hàn và Tạ Vô Dạ-lại càng coi cậu như cỏ rác.Cho đến khi chiến tranh bùng nổ.Cậu bị đưa ra tiền tuyến, trở thành quân y nơi sa trường đẫm máu. Giữa sinh tử mong manh, cậu vẫn kiên định cứu người, từng bước khắc sâu hình bóng vào trái tim kẻ lạnh lùng nhất.Sở Trầm Uyên bắt đầu dao động.Nhưng đó... mới chỉ là khởi đầu.Hai vị huynh đệ từng coi thường cậu, dần dần sinh ra chấp niệm khó nói thành lời.Đại hoàng tử - Mộ Dung Cảnh Dịch, kẻ đứng sau vô số âm mưu triều đình, vốn muốn lợi dụng cậu để hạ bệ Sở Trầm Uyên... lại không ngờ chính mình cũng rơi vào lưới tình.Chưa dừng lại ở đó.Hai hoàng tử của nước láng giềng-Hạ…
Tác phẩm: Nhưng kìa tuyết phủ kín cung đaoTác giả: Thừa CổEditor: Tranh (valinn3127)Độ dài: 205 chươngThể loại: Cổ đại, HE, Cung đình hầu tước, Cường cường, Ngược luyến, HE, Trưởng thành, Ngọt sủng, Tình Cảm, Duyên trời tác hợpGiới thiệu:"Phái thiếp cả đời an xã tắc Chẳng biết nơi nào cần tướng quân." Đường Phất Y bị ép khoác hồng trang, hòa thân Bắc Tiêu, đêm tân hôn chờ đợi nàng lại là thi thể sớm đã lạnh ngắt của lão Hoàng đế.Phản quốc, giết vua, một màn vu tội cực kỳ hoang đường, Đường Phất Y xiềng xích vào ngục, không nghĩ rằng bản thân còn có ngày thấy ánh mặt trời.Hôm ấy ra khỏi ngục là vào cửa ải cuối năm, tuyết lớn bay lả tả, Tô Đạo An ôm một chiếc áo lông chồn, núp sau một tảng đá cách cửa hầm giam không xa vẫy tay với nàng.Vén áo lông chồn lên, bên trong còn có một cành mai đỏ vương chút tuyết vụn.-Mai đỏ kiêu ngạo, chẳng vướng bụi trần, nếu rơi xuống bùn, bị giẫm hai cái, chắc hẳn lại là một quang cảnh khác.Đường Phất Y nghĩ tất cả mọi người đều đáng chịu đau khổ.-Nhưng sau này, trời cao thăm thẳm, đất rộng mênh mang, khi giẫm lên tuyết, nàng lại không tìm được cành mai đỏ năm ấy nữa.-Có người cư ngụ triều đình, có người coi giữ non sông. Xong chuyện phủi áo đi, nhưng kìa tuyết phủ kín cung đao.Kim chỉ nam:Có cua vợ thừa sống thiếu chết.Tuyến tình cảm chậm nhiệt, tuyến trưởng thành thì mạnh.Ngọt ngược đan xen, HE.Bối cảnh giả tưởng, thiết lập riêng rất nhiều.Một câu giới thiệu vắn tắt: Nửa đời cung đình, nửa đời thời loạn.…
Hoa Miên Miên không thể ngờ được rằng có một ngày bản thân lại bị một con mỹ tang thi bức đến đường cùng. Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã xuyên thành nữ phụ ác độc có kết cục bi thảm trong một cuốn sách.Chỉ số thông minh của cô nàng nữ phụ ác độc này thật khiến người ta phải sốt ruột; có chiếc đùi vàng to bự như thế không ôm, lại cứ cố tình đâm đầu vào chỗ nam chính để tìm kiếm cảm giác tồn tại. Vì vậy, Hoa Miên Miên quyết định thay đổi chiến thuật: trên thì ôm chặt lấy người cha quyền khuynh triều dã, dưới thì bám chắc đùi của các vị ca ca mỗi người một bản lĩnh, từ đó một bước bước lên đỉnh cao nhân sinh.Vai ác đại lão lên tiếng:"Miên Nhi, ngươi cách đỉnh cao còn thiếu một bước nữa."Hoa Miên Miên:"???"Vai ác đại lão:"Chinh phục ta!"Hoa Miên Miên:"!!!"Xin lỗi nhé, cô chẳng có chút hứng thú nào với gương mặt giống hệt con mỹ tang thi đã bức tử mình kia cả.【 Tiểu kịch trường 】Dân gian thịnh truyền rằng, Hoàng thượng sủng ái Quý phi nương nương đến tận xương tủy, yêu Quý phi nương nương đến mức hèn mọn.Hoa Miên Miên chỉ khịt mũi coi thường: Gặp dịp thì chơi mà thôi.Thế nhân mắng Quý phi nương nương không biết tốt xấu, cậy sủng mà kiêu, đáng bị đày vào lãnh cung. Hoàng thượng lại xem như gió thoảng bên tai, hàng đêm đều ngủ lại Hoa Ảnh cung. Cặp mắt sâu không lường được của ngài luôn khóa chặt lấy cô, khiến cô không tài nào trốn thoát.Hoa Miên Miên chống tay lên ngực Hoàng thượng, cẩn trọng nói:"Hoàng thượng, ta thấy rất cần thiết phải nhắc nhở ngài một câu, coi chừng di…
Cái này là chứa những pov nè,CapRhy hay RhyCap đều có hết nghen. Ngọt có suy cũng có,lâu lâu sẽ có những truyện ngắn hoặc không:)) Nói chung là tớ có nhiều ý tưởng thì sẽ có truyện ngắn nghen! Không có thật ạ!!!!…
Văn án :Thái tử phi có tam bảo: Ôn nhu, quyến rũ, tướng mạo hảo Hoàng thái tử có tam kiều: Hung hãn, ghen tị, khí lượng tiểu Kiếp này đến truy thê, nhân tẫn hô hắn sủng thê cuồng ma Nề hà thê rất mị, đưa tới ong bướm vô số Xem hoàng thái tử sao sinh pk chư nam thần thượng vị, thành công động phòng hoa chúc Thật sự là đem cả đời chỉ số thông minh đều cấp sử thượng Nội dung nhãn: Chuyên nhất tình âm kém dương sai ngọt văn trùng sinh Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Mạn Phi Yên ┃ phối hợp diễn: Hoa Oanh Nhi, Cao Mạc ┃ cái khác: Ngọt sủng, cung đình, nam thần, truy thê…
Ngỏ: Người yếu đuối nhất thiên hạ này, trong mắt ta chính là nàng. Nàng cần gì có cả giang sơn, lại tịch liêu một mình khi đứng trước nhân tình thế thái của hồng trần.Chỉ một cơn gió lướt ngang, người nắm toàn bộ quyền sinh sát trong thiên hạ như nàng cũng chỉ là một thân ảnh mỏng manh sắp đổ ngã .Rốt cuộc, ta nên thế nào nắm lấy tay nàng để nàng bình ổn an yên qua hết đời này.…
Tác giả:Vân Quang Xuất TụThể loại:diễn sinh,ngôn tình,cổ đại,HE,OE,phim ảnhNgười đăng:SakuralovesoraTruyện được lấy trên wikidichAn Lăng Dung trọng sinh nhất cử nhất động Hoàng đế cảm giác quen thuộcHoàng Đế:"Ngươi như thế nào biết trẫm thích cái gì?"An Lăng Dung:"Có lẽ đời trước đã gặp qua đi"Một lòng nghi ngờ, một cố ýAn Lăng Dung cố ý bắt chước nhất cử nhất động của Thuần Nguyên ở trong lòng Hoàng đế sinh ra nghi hoặcNàng một nữ tử xuất thân nghèo hằn như thế nào biết được bộ dáng trẫm yêu thíchChẵng lẽ nàng là người kiếp trước mình yêu chuyển thế mà đến?Trẫm năm đó thích Thuần Nguyên là vì bộ dáng nàng giống An Lăng Dung kiếp trước sao?An Lăng Dung:"Kì thật lão nương chỉ nghĩ làm cho những người đời trước khinh nhục mình quỳ gối dưới lòng bàn chân kêu nương nương"Vai chính:An Lăng DungVai phụ:Hoa Phi, Bảo Tước, Hoàng Thượng…
cp: Dung Trường Thanh x Diệp Bạch Ylưu ý:truyện chỉ là một mảng suy nghĩ của tác giả không có trong cốt truyện chính,cũng không có trong phim.+nếu không thích có thể lướt đi nơi khác đừng nói những lời khó nghe a.+nếu thích có thể ủng hộ tôi thêm ạ.8/4/2024…
Tác giả: Y Y Dĩ DựcEdit: LNguồn ảnh: WikidichTag: Trước sủng công sau sủng thụ, cổ trangVăn án:Tiêu Dư An xuyên sách, xuyên vào vị quân vương trẻ tuổi đoạn trong cuốn tiểu thuyết ngựa đực văn. Vô cùng thê thảm, bi thương. Tiêu Dư An chỉ có thể nỗ lực để sống sót.Nhưng mà, người qua đường Giấp Ất Bính Đinh kia, các ngươi muốn làm gì nam chính thì làm, nhưng đừng đẩy hắn đến gần ta được không?Tiêu Dư An cảm thấy mình phải sủng ái nam chủ, để hưởng ké ánh sáng nam chính của hắn!Tiêu Dư An: "Đừng có ngược nam chủ, các ngươi muốn chết, nhưng ta vẫn muốn sống tiếp a!"Túm cái quần lại là câu chuyện trước sủng công, sau sủng thụ. Nhẹ nhàng! Hài hước!…
Thư danh: Trọng sinh chi quy về điền viên Tác giả: Tây Đại Tần Thể loại: hiện đại, tương lai xuyên về hiện đại, chủng điền, không gian, điềm văn, sinh tử, HE.Văn án:Làm liên bang gien tối hoàn mỹ Omega, Lance • Xavier vì hắn vị hôn phu, liên bang nguyên soái Abraham trả giá hết thảy, cuối cùng được đến cũng là vô tình phản bội. Mất đi đứa nhỏ, mất đi tuyến thể, trở thành một cái bất nam bất nữ quái vật. Abraham lại cùng hắn thân đệ đệ cử hành long trọng hôn lễ. Lance lấy sinh mệnh vì đại giới, hướng này đối tiện nhân phát ra điên cuồng trả thù, hắn nghĩ đến chính mình sẽ chết đi, ai biết hắn biến thành từ xưa địa cầu một chút u hồn. Trình Tiêu Nhiên, đại học ba năm cấp đệ tử nghèo, cuộc đời chỉ biết là vùi đầu khổ đọc cùng liều mạng làm công, một lần ngoài ý muốn bị xâm phạm, hắn tuyệt vọng phát hiện chính mình cư nhiên mang thai , tinh thần hỏng mất hắn lựa chọn tự sát. Làm Lance trở thành Trình Tiêu Nhiên, hết thảy đều muốn trở nên bất đồng. Gỡ mìn: Lance có được cực kỳ cường đại tinh thần lực cùng cao đẳng chỉ số thông minh, nhưng trở thành Trình Tiêu Nhiên sau tinh thần lực phi thường nhược, chính là ngẫu nhiên thôi miên thôi miên nhân, cũng có được mấy chi chữa trị dịch cùng một cái nguyên bản gửi ky giáp hiện tại nghiêm trọng ngâm nước cúc áo không gian. Này kỳ thật là một cái sinh viên hồi hương gieo hạt điền kiếm tiền mang đứa nhỏ chuyện xưa, có sinh con tình tiết.PS: bà muệ nó, tưởng vớ đc ABO, hóa ra dek phải =((…
Gặp lại nàng lần này ta nhất định sẽ không buông tay...…
Tác giả: Tiểu Ngư QuyểnEditor: Bánh Mì Thịt Nướng, Vũ Sương ViệnNguồn: Reine DunkelnVăn án: Tạ Nguyên sinh ra đã là lá ngọc cành vàng, được nuông chiều từ nhỏ, có thể thoải mái làm bậy khắp nơi mà không người nào dám bày tỏ thái độ gì. Còn Cảnh Hữu Lăng có thể nói là điển hình cho công tử đoan chính, theo khuôn khổ của con cháu thế gia.Hai người này, bát tự không hợp, trời sinh không xứng.Biến cố xảy ra vào ngày thành hôn của nàng và y, Tạ Nguyên bị Cảnh Hữu Lăng rút kiếm đâm chết ở điện Chiêu Dương.Hai mắt nàng dần tan rã, chỉ nhìn thấy Cảnh Hữu Lăng giơ tay lau kiếm, điệu bộ chán ghét.Thật sự vô tình.Tạ Nguyên được sống lại một đời, lần này nàng không muốn dính dáng đến Cảnh Hữu Lăng nửa phần, không ngờ có ngày Thánh thượng cười nói:"A Nguyên được nuông chiều từ nhỏ, Hữu Lăng lại đoan chính hữu lễ, trẫm trước kia thường lo lắng sau này không có người quản A Nguyên. Hiện tại nhìn xem, hai đứa nhỏ này đúng là duyên trời tác hợp."Bọn họ trời sinh nhìn nhau không thuận mắt, huống hồ biên quan có biến, trong triều muốn ổn định còn cần dựa vào Cảnh gia nhà y ở tiền tuyến coi sóc bảo vệ, cho nên y không cần phải ủy khuất.Tạ Nguyên nhớ rõ, năm đó, Cảnh Hữu Lăng cũng bởi vì vậy mà cự tuyệt một cách dứt khoát, không hề có đường cứu vãn.Sau đó, nàng đưa mắt nhìn thiếu niên trường thân ngọc lập đang đứng ở trên cao, biểu tình y lạnh nhạt, trầm mặc một lát, khom người nói:"Thần, tuân chỉ."(Văn án by Bảo Hân)…
Một lần cắm trại thất chân, nàng chuyển kiếp Đại Minh.Một lần chuyển kiếp cuộc sống, nàng tái nhập lịch sử.Một lần trời xui đất khiến, nàng gả cho Chu Lệ.Chu Minh cuộc sống bức họa —— vĩnh nhạc giang sơn, đế vương tình…
Tác phẩm: Không phụ năm xưa Tên Hán Việt: Bất phụ lưu niên - 不负流年Tác giả: Trường Cố - 长顾 Editor: Vãn Lộ Thanh KhêĐộ dài: 112 chương chính văn + 6 phiên ngoạiThể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Cổ đại, 1x1, HE, Xuyên không, Cung đình hầu tước, Thiên chi kiêu tửNhân vật chính: Vinh Cẩn Du x Cố Tư Mẫn.Hệ liệt: Thiên nhai hận cũ, tự mình thê lương người không hỏi.…
Hoa Miên Miên không thể ngờ được rằng có một ngày bản thân lại bị một con mỹ tang thi bức đến đường cùng. Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã xuyên thành nữ phụ ác độc có kết cục bi thảm trong một cuốn sách.Chỉ số thông minh của cô nàng nữ phụ ác độc này thật khiến người ta phải sốt ruột; có chiếc đùi vàng to bự như thế không ôm, lại cứ cố tình đâm đầu vào chỗ nam chính để tìm kiếm cảm giác tồn tại. Vì vậy, Hoa Miên Miên quyết định thay đổi chiến thuật: trên thì ôm chặt lấy người cha quyền khuynh triều dã, dưới thì bám chắc đùi của các vị ca ca mỗi người một bản lĩnh, từ đó một bước bước lên đỉnh cao nhân sinh.Vai ác đại lão lên tiếng:"Miên Nhi, ngươi cách đỉnh cao còn thiếu một bước nữa."Hoa Miên Miên:"???"Vai ác đại lão:"Chinh phục ta!"Hoa Miên Miên:"!!!"Xin lỗi nhé, cô chẳng có chút hứng thú nào với gương mặt giống hệt con mỹ tang thi đã bức tử mình kia cả.【 Tiểu kịch trường 】Dân gian thịnh truyền rằng, Hoàng thượng sủng ái Quý phi nương nương đến tận xương tủy, yêu Quý phi nương nương đến mức hèn mọn.Hoa Miên Miên chỉ khịt mũi coi thường: Gặp dịp thì chơi mà thôi.Thế nhân mắng Quý phi nương nương không biết tốt xấu, cậy sủng mà kiêu, đáng bị đày vào lãnh cung. Hoàng thượng lại xem như gió thoảng bên tai, hàng đêm đều ngủ lại Hoa Ảnh cung. Cặp mắt sâu không lường được của ngài luôn khóa chặt lấy cô, khiến cô không tài nào trốn thoát.Hoa Miên Miên chống tay lên ngực Hoàng thượng, cẩn trọng nói:"Hoàng thượng, ta thấy rất cần thiết phải nhắc nhở ngài một câu, coi chừng di…