Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thích phun tào giả đứng đắn có văn hóa công x thông minh nhu thuận kiên cường thụ.Tiểu công: Tình cảm đều là đồ bỏ, giáo thư dục nhân dương danh lập vạn* mới là vương đạo.Tiểu thụ: Ngươi nói cái gì, ta nghe không rõ.Tiểu công: Tức phụ của ta thiên hạ đệ nhất, ai cũng kém hơn, giáo thư dục nhân*, dương danh lập vạn danh thuỳ thanh sử* vân vân để cho người khác làm là được rồi.Lưu ý: Thế giới này có nam nhân, nữ nhân, ca nhi.…
🍁Tên truyện: Dụ Hoa Trưởng công chúa🍁Tác giả: Hổ Ương🍁Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Nguyên sang, HE🍁Số chương: 78 chương🍁Tình trạng: Hoàn cv🍁Editor: Lạc🍁VĂN ÁNTrần Hoài Tị đã từng là một cầm nô, bị Dụ Hoa Trưởng công chúa đuổi ra khỏi hoàng thành, thanh danh mục nát thấp kém như rác rưởi.Hiện tại, hắn là Nhiếp Chính Vương, một tay thâu tóm triều đình, đối với hoàng thất như hổ rình mồi.Thế nhân nói, Trần Hoài Tị tàn nhẫn độc ác, người thường không tài nào sánh nổi.Ngôi vị hoàng đế đổi chủ, là lẽ đương nhiên.*Dụ Hoa Trưởng công chúa Triệu Đường hôn mê bảy năm.Vừa mở mắt, ấu đế phủ phục trước giường nàng, kể lể triều cương hỗn loạn, gian nịnh đầy đường, muốn nàng chủ trì đại cục*Đã từng ti tiện khuất nhục, si tâm vọng tưởng, độc ngấm tận xương, khiến hắn điên cuồng.Độc này, chỉ mình nàng giải được.Tag: Cường cường, Dốc lòng vì nhân sinhLập ý: Trong lòng có ánh sáng, tự lập tự cường***Lưu ý: Truyện mình edit khá tùy hứng, có lẽ sẽ có sạn. Không có lịch đăng chương và đặc biệt là ra chương siêu siêu chậm. Bạn nào cảm thấy hợp gu thì bứng em nó về cũng được, muốn edit tiếp thì chỉ cần ib mình một tiếng.…
Tên truyện: [柏典]volcanoTác giả: Lotte0223Nguồn: AO3Tóm tắt:Như núi lửaTình yêu tan chảy khi chạm vào tôiĐưa tôi đến tận cùng trái đấtMọi thứ có cháy rụi cũng chẳng saoDù có nhìn lại hàng trăm lần, lựa chọn của tôi cũng chỉ là emBackground music: Volcano - Han…
Không kiến nghị dùng ăn! Không kiến nghị dùng ăn! Không kiến nghị dùng ăn!Nếu còn tưởng tiếp tục nói, tra làm trước tiên ở này đề cái tỉnh...Chú ý: Thỉnh cẩn thận đọc, cẩn thận đọc, cẩn thận....Bổn văn:Tư thiết nhiều như cẩu, bug khắp nơi điVai ác giống chân ái, chính công phông nềnNam chủ bệnh tâm thần, nam xứng còn rất áiThích nhất từ thiên nhiên, tiếp theo cười hồng trầnOOC không người miễn, cốt truyện đại cẩu huyếtNếu có thể tiếp tục, thỉnh nghẹn một hơiLoạn phun không quan hệ, tra làm hảo tính tìnhBổn tra tiểu ma mới, tân không thể tânNhập hố có nguy hiểm, dùng ăn cần cẩn thậnCốt truyện dẫn không khoẻ, làm phiền mau lui lại tánChỉ có một ưu điểm, xấu văn sẽ không hốps:Phật hệ tác giả, thả bay tự mìnhVì ái phát điện, ái sao sao tíchPhải đi muốn lưu, không làm cưỡng cầuNhư có thể tiếp thu kể trên điều lệ, ta khả năng cảm thấy chính mình gặp chân ái. hhhhhBổn văn CP: Đế thiên ( hoa rớt )??? Từ thiên nhiên???Đã khai song tuyến...Tag: Cường cườngDị thế đại lụcXuyên qua thời khôngSảng vănTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lan Lăng ┃ vai phụ: Đế thiên, từ thiên nhiên, nguyên sang nhân vật, nguyên tác nhân vật ┃ cái khác: Tuyệt thế Đường Môn Đấu La đại lụcMột câu tóm tắt: Lôi văn!!! Cẩu huyết!!! Thận nhập!!!Lập ý: Giữ gìn thế giới hoà bình…
Tác giả: Chi U CửuVăn ánLan Sơn Quân là một cô nhi lớn lên ở Hoài Lăng, sống nhờ cơm bách gia, học được nghề giết heo, vốn định mở một lò mổ để kiếm kế sinh nhai. Nào ngờ ông trời lại đưa nàng vào một trò đùa khác.Năm mười sáu tuổi, nàng bất ngờ được đón về Trấn Quốc Công phủ ở Lạc Dương, trở thành đích thứ nữ thất lạc bên ngoài của phủ Quốc Công.Ban đầu, nàng tưởng rằng đây là phúc lành trời ban, là bù đắp cho những ngày tháng cơ cực. Nhưng mười năm sau, nàng mới nhận ra-từ một kẻ thôn dã bước vào kinh thành, hóa ra không phải phúc phận, mà là quả báo vì kiếp trước giết heo quá nhiều.Mười năm nơm nớp lấy lòng, vội vã gả đi, đổi lại chỉ là sự ghẻ lạnh và xem thường. Cuối cùng, nàng bị nhốt trong một viện nhỏ, không thấy ánh mặt trời, ngày ngày chịu đói khát, sống dở chết dở.Nhưng dù vậy, nàng vẫn không cam lòng.Giữa bóng tối tuyệt vọng, thứ duy nhất an ủi nàng là một quyển sách cũ nát.Ánh sáng le lói qua ô cửa sổ chưa từng đóng kín, nàng chậm rãi lê bước đến gần, nâng sách lên đọc--Đó là một cuốn bút ký, ghi chép hành trình của một thiếu niên từ sáu đến mười sáu tuổi. Trong đó có nhiệt huyết, có hoài bão, có ước vọng về một thanh kiếm sắc chờ ngày được rút khỏi vỏ.Mãi đến khi đọc đến tên người viết, nàng mới giật mình--Người ấy, chính là Úc Thanh Ngô.Hắn là kẻ khi ngày nàng đặt chân rời Lạc Dương, thì bước lên đoạn đầu đài.Vì thế, khi có cơ hội sống lại năm mười sáu tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy Úc Thanh Ngô, nàng đã coi hắn như một người bạn …
Trong lòng Cổ Trấn Phượng Hoàng, nơi những mái ngói rêu phong và dòng Đà Giang kể những câu chuyện ngàn năm, Lục Cẩm - người thừa kế của Lục Thị, một gia tộc gìn giữ nghệ thuật thêu truyền thống - đối đầu với Tống Lâm, thiên tài công nghệ của Tống Gia, kẻ luôn tin rằng tương lai nằm trong những con số và thuật toán. Bị ép buộc hợp tác trong dự án phục hồi di sản Phượng Hoàng, hai con người tưởng chừng như nước với lửa buộc phải đối mặt với những định kiến, những tranh cãi nảy lửa, và cả những rung động không ngờ tới. Từ những con hẻm đá cổ kính đến những bức bích họa phai màu, họ dần khám phá ra rằng, giữa lụa là gấm vóc và những dòng code lạnh lùng, có một nhịp điệu chung đang chờ được hòa tấu. Đồng Điệu Trái Ngược là câu chuyện về sự đối lập, sự đồng điệu, và hành trình tìm thấy vẻ đẹp trong những điều tưởng chừng không thể dung hòa.…
Ai nói nhân duyên kiếp này không liên quan tới kiếp trước ? Ai nói yêu mà không đau khổ ? Ai nói tình yêu trải đầy hoa hồng ?Yêu mới có hận , hận mới có yêu Yêu càng nhiều hạn càng sâu ... Đây là lần đầu tiên mình viết mong có gì sai xót mọi người bỏ qua ạ hoặc để lại bình luận mình sẽ cố gắng khắc phục. Cảm ơn mọi người nhìu .-.Truyện của mình cũng đăng ở trên mangantoon. Các bạn nếu tò mò về các chi tiết tiếp theo có thể ghé qua đó đọc. Còn trên này mình sẽ up dần dần ạ!!!!…
-Em gái, anh có một ít bánh mì em cầm lấy ăn đi nhé!Ngước lên nhìn tôi thấy một cậu thiếu niên cao lều khều nở một nụ cười hiền hậu đang cuối xuống đưa bịch bánh mì còn nóng hôi hổi cho tôi. Anh ta sáng sủa như thiên thần vậy... Khác biệt hoàn toàn so với con nhỏ khố rách rưới như tôi nhỉ.-Cảm ơn anh, nhưng anh hãy cất ví tiền cẩn thận đi vì xung quanh nhiều kẻ móc túi lắm đấy-Tôi nở một nụ cười nhẹ hướng mắt về phía túi quần cậu. Cậu ta lúng túng nhét ví tiền ngay ngắn, và cười ngượng ngùng- Ấy chết, cảm ơn emNói xong cậu ta vừa chạy vừa vẫy tay chào tôi.Vậy là hôm nay mẹ con tôi có thể ăn no được một chút rồi.... Giá như tôi có thể gặp lại cậu ta lần nữa...…