Sự Trả Thù Của Hoa Hồng Pháp
Đọc đi bạn sẽ hiểu…
Đọc đi bạn sẽ hiểu…
"chị hãy khóc đi,không cần tỏ ra mạnh mẽ trước em đâu !khóc nốt hôm nay thôi,ngày mai sẽ khác..."…
Hoa đẹp đến mấy cũng sẽ phai tàn cũng giống như chuyện tình của hai ta làm gì có thể đến được với nhau…
...........…
Được ss Linh Biee ( Biee Yobeo) viết an ủi cho một ngày tinh thần xuống dốc vì người nào đó.Thực ra tôi hiểu giữa anh và tôi, không chỉ là một khoảng cách, mà là hàng vạn lần cái khoảng cách ấy nhân lên... Nhưng biết làm sao được? Bởi vì tôi vô tình tự cho phép bản thân dựa dẫm vào anh, coi anh là động lực. Nên lẽ dĩ nhiên tôi sợ, một ngày nào đó, anh lại trở thành người con trai của riêng một ai khác- không phải của chúng tôi, khi mà tôi không thể vô tư mà nói "Yong Junhyung của tôi", tôi sợ phải chấp nhận sự thật anh có một người con gái anh yêu thương nhiều thật nhiều....có khi nhiều hơn anh yêu chúng tôi vậy.Đọc cái note ngắn này, mặc dù độ ảo tưởng level max, nhưng tôi đã phải cười ngoác miệng, vì ước mơ không bị đánh thuế...và ảo tưởng cũng vậy mà :))Cảm ơn ss Linh đã kịp thời cứu rỗi tinh thần em bằng cái fic ngắn này. Một ngày nào đó khi ss không vui em sẽ đền đáp lại =)))Và ai có ý định đọc fic này, mong mọi người sẽ không bị béo lên vì ăn bánh gato.Hoặc nếu không muốn béo, bạn có thể click back dùm mình nhé :) đây là mình nói để đảm bảo tính mạng cho mọi người và cũng là đảm bảo tính mạng cho mình và ss Linh thôi.[Chỉ là để lưu lại một vài khoảnh khắc]…
Truyện kể về cuộc hôn nhân không tình yêu giữa Lam Băng và Hàm Duật. Giới thiệu có vẻ mơ hồ nhỉ? Để biết được kết cục của hai người hai tính cách khác nhau sẽ ra sao các bạn hãy theo dõi câu truyện ngày nhé.…
Thể Loại: Hường Phấn, Lãng mạngTác Gỉa: RinNhân vật: Vương Nguyên +Vương Tuấn Khải (khỏi giới thiệu mọi người cũng biết rồi ha =)):'' Định mệnh đưa em tới bên tôi, rồi lại nhẫn tâm khiến chúng ta chia lìa. Em tàn nhẫn lắm e biết không? Em tới bên tôi, chăm sóc, yêu chiều tôi, khiến tôi dựa dẫm vào em, rồi lại ra đi bỏ tôi lại một mình trong cái thế giới cô độc này. Em là người đầu tiên khiến tôi cười, là người đầu tiên khiến trái tim lạnh giá này tan chảy,em là nắng, là nụ cười, là thanh xuân, là nỗi đau ngọt ngào mà tôi chẳng thể nào quên được. Tôi hối hận,hối hận lắm...hối hận vì lúc em ra đi tôi đã chẳng có đủ dũng khí để nói vs em rằng: tôi yêu em, đồ ngốc...''…
Truyện được reup chưa có sự cho phép của tác giả . Sẽ được gỡ bỏ nếu độc giả hoặc tác giả yêu cầu .===Tác giả : Emily dronteMọi chuyện bắt đầu năm 1801, khi ông Lockwood tới sống tại trang trại Thrushcross, một căn nhà lớn vùng đồng cỏ hoang vắng xứ Yorkshire mà ông thuê từ người chủ đất Heathcliff, một người vốn sống trong một tòa nhà có tên Đồi gió hú. Lockwood qua đêm tại nhà của Heathcliff và trải qua một giấc mộng kinh hoàng khi hồn ma của Catherine Earnshaw cầu xin ông giúp nó vào nhà. Khi quay trở về Thrushcross, Lockwood đã đề nghị bà quản gia Ellen Dean kể lại câu chuyện của Heathcliff và Đồi gió hú.Tiểu thuyết khép lại với chuyến ghé thăm của ông Lockwood tới ba ngôi mộ của Catherine, Heathcliff và Edgar nằm cạnh nhau.=====Chưa beta…
Tình yêu idol…
Đây là những câu chuyện của tuổi thanh xuân, để rồi khi đã trưởng thành ta nhìn lại chặng đường đã qua những cảm xúc hỗn độn lại dội về.........hãy để những kí ức đẹp này lưu lại nơi trang giấy. Mọi người hãy xem có bóng dáng mình trong câu truyện này không nhé ☺☺☺ (Hãy để thanh xuân là nuối tiếc chứ ko hối hận.)Vì là tác phẩm đầu tay nên mọi người giúp đỡ nhiều nha ha☺…
Tình cảm của tôi dành cho anh ấy từ cái nhìn đầu tiên…
viết theo cảm hứng, các chuyện đều dựa theo trí tưởng tượng của riêng mình tôi…
Hơi tục, thanh niên nghiêm túc,merry biếnĐọc đi rồi biết…