Độc thoại
Nói về bản thân và các trải nghiệm về các otp cụa tôyy…
Nguồn: https://tieukylam.wordpress.com/ha-nhat-cong-hue-thu/Tác giả: Nhược thủy tam thiênThể loại: cổ đại, chính đạo hiệp sĩ ôn nhu công x tà giáo thiếu chủ lãnh mạc thụ, sinh tử, ngược chút chút, HETình trạng bản gốc: Hoàn 69 chương chính văn + 2 Phiên ngoạiEdit: HoànChuyển ngữ: QTBiên tập: Kỳ Lam + Tiểu JaeJae…
#ViChoRan#OnRRan#Guke #FakerDeft # Wooseung #Ruhend #NutDeftHyeon Joon à, Cậu có thể tự bảo vệ mình còn MinJi cậu ấy cần tụi mình....Choi Hyeon Joon chúng ta không thể trở về như trước sao?DoHyeon à, JiHoon à chúng ta nên như hiện tại thì hơn! Jang MinJi cô ấy cần hai người hơn tớ!…
Vua Huỷ Diệt và anh người iu từ trên Trời rơi xuống của cậu ấy 💝#J4f…
Fic ngắn của NutHong, vui buồn hài ngược đủ cả…
Bối cảnh: Đêm trước ngày Wilbur nói lời chào tạm biệt tới Tommy, hắn lang thang quanh Las Nevadas với một chai rượu vơi nửa. Còn Quackity đứng trên đỉnh Cây Kim, tay cũng cầm một ly vang đỏ, nhìn theo bóng dáng tên cố Tổng thống L'manburg thảm hại kia. Hình ảnh thằng cha nghiện rượu với cặp sừng cỡ bự chợt lướt qua tâm trí gã.Quackity có thể ghét Wilbur nhưng Quackity ghét mấy kẻ nghiện rượu nhiều hơn. Quackity biết Wilbur uống rượu chỉ là chuyện nhất thời, nhưng linh tính mách bảo gã phải xuống ngăn tên kia lại càng sớm càng tốt. Dù sao hắn cũng đang lang thang trên đất của gã, mà gã đã cấm hắn bước chân tới đây từ lâu."Cái thằng chó đẻ..." Quackity nhanh chóng bước ra khỏi tòa tháp.[NOTE: Chửi tục nhiều, và đây là platonic chứ ko phải romantic nha]…
Nhìn cái bìa hẳn ai cũng đoán ra rồi, vâng, chính là bùng binh giữa ba nữ nhân đó đấy ạ 😀😀😀Nhưng mọi người có thể yên tâm, tuy hơi bùng binh nhưng CP chính vẫn 1x1 nha 😆😆😆…
Chỉ là mơ ước lưu ý : Ý tưởng là của Sheep nhưng lời văn là của AI ,ai không thích đừng đọc .…
viết về 🦈🦁 , có sự thật nhưng hầu hết là delulu đọc cho vui th nhaaa, lần đầu viết nên mong mn hoan hỉWarning: cấm ăn cắp truyện Cấm cắp tên truyện Cấm cuớp idea Cmt thoải mái nha…
tác giả: hptên cũ: Nuôi emPhạm Minh Cảnh (Biệt Dược Đen) × Cường ( Đàn Cá Gỗ)không reup nha 🙏🏻…
Strangers with memories.Still watching, but not talking.We stopped talking. Not feeling.No texts. Just silence.Unfollowed in words, not in heart.…
Hiểu TiếtHiểu Tinh Trần x Tiết Dương * Không thể Nghịch Thiên Kiền Địa Khôn dự tính (ABO)* Thay đổi kịch tình* Giai đoạn trước Tống Hiểu song mủi tên, trung hậu kỳ có Tống Tiết, Dao Tiết (thiên về all Tiết)* Tình trạng: 17 chương. HoànBản chuyển ngữ chưa có sự đồng ý của tác giả…
"Anh hứa bằng danh dự luôn, chỉ chụp để kỷ niệm thôi, không đăng đâu!"Nut Thanat đã thề thốt như thế để dụ dỗ Hong làm nhiếp ảnh gia riêng cho mình trong căn resort biệt lập ở Chiang Mai. Nhưng chỉ 5 phút sau, thông báo Instagram vang lên khiến Hong "xỉu ngang".Đã vậy thì đừng trách Hongshi này ác. Nếu Nut thích khoe cơ bắp, thì Hong sẽ cho cả thế giới thấy bờ vai này quyến rũ đến mức nào!Kết quả? Một người đắc thắng, một người ghen nổ mắt, và một "hình phạt" ngọt ngào ngay trên giường gỗ.…
Nut bế Hong ra khỏi giường, bế thẳng vào nhà bếp. Anh để cậu ngồi trên bàn đá cao, còn mình thì đứng giữa hai chân cậu, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.Hong như một chú khỉ con dính người, tay không rời khỏi vai Nut, mắt cứ dán chặt vào từng động tác của anh."Ăn bánh mì áp chảo nhé? Có thêm trứng ốp la lòng đào em thích nhất này.""Ừm... cho nhiều xúc xích vào.""Tuân lệnh."Nut vừa làm vừa thỉnh thoảng quay lại hôn vào má Hong một cái "chụt" rõ kêu. "Nut!". Hong lại giả vờ nhăn mặt nhưng đôi mắt thì cong tít lại vì hạnh phúc. "Sao?""Đang nấu ăn mà cứ hôn miết.""Thế em đừng đứng gần tao nữa, bế em sang kia ngồi nhá?"Hong lập tức siết chặt anh hơn."Ứ ừ...."…
"Tháng Tư là khởi đầu" Hong từng nói thế. Câu nói ấy giờ đây như một lời thì thầm của quá khứ, vang vọng trong tâm trí Nut, mãi không chịu buông.Nhưng với Nut, tháng Tư lại là một cái kết.Là lời hứa không thể giữ.Là khoảng trống không thể lấp đầy.…
Có những người bước qua đời ta thật khẽ.Không để lại gì rõ ràng - chỉ là vài cái nhìn, một câu nói, một buổi xem phim. Nhưng ta lại nhớ họ mãi.…
kẻ bắt cóc và kẻ bị bắt cóc (không phải là bắt cóc)…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
Tác giả bìa truyện này thuộc quyền sở hữu của tôi(ý là tôi là người vẽ....)Ko ném truyện hay mang ăn ra chỗ khác (dù tôi biết truyện tôi viết như nhuồi)…