[ IZ*ONE ] SERIES MẤT GIÁ 2
Không còn gì để nói, phần 1 chạm mốc 200 Part, khẩu nghiệp 200 lần maximum cái giới hạn rồi. Nghiệppppppppppppppppp tiếp…
Không còn gì để nói, phần 1 chạm mốc 200 Part, khẩu nghiệp 200 lần maximum cái giới hạn rồi. Nghiệppppppppppppppppp tiếp…
Đây là Special Ending .Một đoạn kết cục dựa theo bộ phim Hoa Du Ký của đài tvN về chuyện tình của Tam Tạng (Jin Sun Mi) và Tôn Ngộ Không (Son Oh Gong), do mình nghĩ ra. Nếu đọc xong cho m xin chút cảm nhận dựa trên tâm trạng cũng là fan của bộ phim như mình, mình cảm ơn.…
Truyện này có vài cảnh siêu nhân Moe, super moe, one punch moe nói chung siêu moe. Chuyện tình này đầy nước mắt của hai anh em.... hok bik tả sao nói chung là Em công Anh thụ. Với lại Kio(em trai) hay kêu Segi(anh trai) là Onii-chan á nha…
"Nếu giấc mộng quá đỗi chân thực, thì giấc mộng có phải là mộng không?"__________Theo dõi truyện của tác giả tại wattpad @Ynan11_ver2NỘI DUNG CỦA TRUYỆN KHÔNG ĐẠI DIỆN CHO TAM QUAN CỦA TÁC GIẢ…
"Maybe one day we will meet again, when we are different people. Maybe then we will be better for each other."…
Toàn ảnh trai gái. Có ảnh sexy, có ảnh bậy. Mỗi phần có 8 ảnh, những tấm ảnh có nhiều tấm trong truyện của mik đó…
Đoản HE…
Đây là cốt truyện của big Hoa Đông Chớm Nở, mình chỉ ghi lại nếu các bạn muốn đọc :>.…
Một: là bác gái gả con trai bác cho cháuHai: là cháu mua con trai bác...🍑👑…
Chuyện tình của Xử Nữ và Ma Kết sẽ diễn ra như thế nào?Mời đón đọc !!…
Truyện kể về tình yêu và cuộc sống của hai nhân vật Tiểu Vũ và Phôn.Tiểu Vũ mất cha vì một tai nạn giao thông, chính mẹ cô đã nuôi cô khôn lớn.Còn Phôn đã gặp Tiểu Vũ vào cái ngày ma cô mất đi người cha thân yêu của mình.Hai người họ sau đó không còn lần gặp gỡ nào nữa cho đến khi cả hai đi học ở trời Tây.Tình yêu đến với họ thật nhẹ nhàng. Hai người sẵn sàng hi sinh bất cứ thứ gì vì nhau, cùng nhau vượt mọi khó khăn gian khổ.Nhưng sóng gió vẫn xảy ra, liệu họ có được hạnh phúc vẹn tròn?…
Là một câu chuyện tình vô cùng cảm động, đi sâu vào lòng người đọc.Ngay từ nhỏ tôi đã hướng đến một cuộc sống không tầm thường.Tôi không muốn như người bình thường nhàm chán sống cả đời, nhưng trớ trêu thay, tôi lại sinh ra trong một gia đình bình thường, có một vẻ ngoài bình thường, trí lực bình thường của bình thường, vậy nên, càng thêm khẳng định tôi phải sống bình thường hết cả cuộc đời.Tôi cảm thấy rất không thú vị, luôn mong muốn điều gì đó khác biệt xảy ra, cho dù không được như trong sách cái kiểu xuyên đến thế giới khác, gặp được người ngoài hành tinh hay phát hiện ra vùng đất mới đi chăng nữa, ít nhất cũng nên có chút gì đó không giống với người thường. Nhưng là, tôi sống hai mươi năm qua, không hề xảy ra bất cứ chuyện gì có thể gọi là đặc biệt, bây giờ không, tôi nghĩ, về sau cũng sẽ không. Điểm đặc biệt nhất trong con người tôi, có lẽ chính là khao khát cháy bỏng muốn trở thành đặc biệt nhưng lại chẳng thể đặc biệt nổi.…
Chị yêu em, mãi mãi yêu em…
Em không ngu ngốc, em không cố chấp chỉ là em không có đủ dũng khí mà thôi, có lẽ vậy....--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------( Otp: Scaramouche x Kazuha )( Truyện thiếu logic có phần không thực theo cảm nhận của tác giả )( Trình viết văn tác giả còn kém có gì xin được góp ý )( Nếu có chi tiết không được hay mong mọi người bỏ quá cho ) Cảm ơn…
Căn phòng nhỏ ở rìa rừng luôn mang mùi gỗ cháy cũ kỹ và hơi ẩm của sương đêm. Jeon Wonwoo co người trong chiếc áo choàng đen, lưng dựa vào cửa sổ, mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài - nơi bóng đêm đang nuốt chửng từng cành cây khô gãy, từng mảnh trăng bị che khuất bởi mây đen.Gió lướt qua khe cửa, len vào kẽ áo cậu, mang theo âm thanh rì rầm của những linh hồn không tên. Mỗi đêm đều giống nhau. Vọng lại từ Giới lãng quên, những tiếng gọi thì thầm:"Trả lại... trả lại máu của ta...""Jeon Wonwoo... Ngươi đã phá vỡ giao ước..."Cậu không đáp. Không bao giờ đáp.Cậu đã học được cách sống sót với nỗi sợ. Với những lời nguyền rủa. Với cả chính bản thân mình.Khi mặt trời vừa ló, một bức thư lạ được kẹp dưới cánh cửa.Giấy da ngả vàng, con dấu màu đỏ sẫm mang hình một con rắn quấn quanh trăng lưỡi liềm.Jeon Wonwoo nheo mắt. Đây là dấu của Huyết giới - nơi cậu đã thề sẽ không bao giờ quay lại."Omega mang mùi hương sát khí. Nạn nhân thứ năm đã chết theo cách giống nhau. Chúng tôi cần cậu ."Không có lời chào. Không có tên người gửi. Chỉ là mệnh lệnh lạnh lẽo.Cậu nên vứt nó đi. Nhưng đôi tay lại run lên khi chạm vào bức thư, và trước khi kịp nhận ra, hình ảnh một đôi mắt đỏ như máu vụt qua tâm trí - ánh mắt quen thuộc, như thể từng đâm xuyên tim cậu trong một giấc mơ đã kéo dài cả ngàn năm.Kim Mingyu.…
Hi sinh cả thanh xuân vì người ấy, đến cuối cùng vẫn không thể dứt ra. Tình chưa trọn mà đã vội quên. Kí ức quên rồi liệu còn có thể lấy lại? Tự hỏi bản thân mình vô dụng, tự trách mình vô tình, tự hỏi mình liệu có thật sự dũng cảm. Trước mặt anh, nói dối được hay sao?…
Dư vị của tình yêu thấm vào ngay đầu lưỡi...…
Nói về những thứ chưa biết về các Au sans khác nhau *chỉ dành cho những người thích Sans*…