Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu chuyện về vợ của cụ Nhất sau khi cụ bỏ nhà ra đi, nhưng mà được kể dưới góc nhìn của người vợ. Bỗng một ngày, có một người nhìn y hệt như chồng cô đến trước cửa nhà... và thằng con trai đã nhầm người đàn ông ấy với bố mình và gọi "Phụ thân"...…
Mọi người vui lòng tìm hiểu về HUẤN VĂN trước khi đọc. Không comment xúc phạm hoặc gây hấn. Xin hãy tôn trọng sở thích cá nhân của người khác. Chân thành!Truyện này mình viết đã rất lâu từ 8-9 năm về trước nên văn vẻ có hơi lủng củng và trẻ con, mong mọi người bỏ qua. (con nít mới lớn cấp 2 cấp 3)Truyện huấn văn theo chủ đề học đường. Các mối quan hệ đơn giản như cha con, anh em, có thể có đam mỹ. Cũng không phải nội dung gì quá đặc biệt nhưng mong mọi người sẽ thích.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.…
Bản dịch chính thuộc về Ocean Moon Team bên Wordpress. Mình chỉ là người đăng lại. Các bạn có thể tìm truyện ở Link gốc: https://oceanmoonteam.wordpress.com/2017/01/04/tong-hop-manga-ngan-cua-ec/- Tên: 五番目のピエロ - Pierrot thứ năm; 眠らせ姫からの贈り物 - Món quà từ nàng công chúa ban tặng giấc ngủ; コンチータ食堂へようこそ - Hoan nghênh tới Thực Đường của Conchita- Họa: 壱加 - Ichika- Nguyên tác: 悪ノP - Akuno-P (mothy)- Credit:+ Trans và Edit Nemurase Hime kara no OkuriMono: Doll.+ Trans Gobanme no Pierrot: AHayashi; Edit: Doll.+ Trans Conchita Shokudou e Yokouso: Mariam; Edit: Mar.…
Đó sẽ là một ngày bình thường khác trong một tuần bình thường. Lẽ ra phải đơn giản như vậy. Tuy nhiên, do vài chuyện, ngày ấy không bình thường như thế....Nói cách khác, Yuu overblot. Rắc rối và chữa lành..Bản dịch bởi Ophelia Tác giả: periwenkleFic gốc: https://archiveofourown.org/works/45225145Fic dịch đã có sự đồng thuận của tác giả, tuyệt đối không đạo nhái hay repost dưới mọi hình thức.…
Ngày mưa năm ấy... Cũng lớp học ấy...Cũng dưới cơn mưa mùa đông ấy...Anh tỏ tình với em...Cơn mưa lúc ấy... Sao ngọt thế?Lúc nàyCũng lớp học ấy...Cũng dưới cơn mưa mùa đông ấy...Tại sao lại mặn chát như vậy...Là mưa thay đổi hay người thay lòng...?…
Một thế giới xa lạ nơi mà những con người đặc biệt với khả năng của những sắc màu gọi là Hoạ Sắc. Kuro, người bị hắt hủi bởi chính món quà trời cho, một màu sắc độc nhất nhưng lại là màu sắc đáng sợ nhất trong mắt người khác. Đây là cuộc hành trình đặc biệt nơi Kuro chứng minh màu sắc của mình và lĩnh hội được bản chất đặc biệt của Hoạ Sắc.…
"Anh này, hay là anh có thể ngoái lại nhìn em một lần. Và nếu anh có muốn em trở thành dấu chấm trong câu chuyện của anh, thì chỉ cần cười với em." - Lá thư Jungkook gửi Taehyung.…
Tôi simp Bakugo.WARNING:- OOC.- Bakugo ngáo vl.- Tổng hợp oneshots tui tự sáng tác. Không theo mạch truyện.- Bakugo ngáo vcl.- dcm k có sếch đâu =))))- Tui tự nhận cách viết của tui có thể nhiều người không thẩm được, nhưng tui vẫn muốn viết, để có thể thấy bản thân tiến bộ hơn qua từng hành trình. Nếu mọi người thấy mấy chap đầu nó dở vãi cả l thì skip qua đi nhé. Thân ái.…
☆ Tên tiếng Trung: 别哭.☆ Tên Hán Việt: Biệt khóc.☆ Tác giả: Khúc Tiểu Khúc / 曲小蛐.☆ Nguồn: Wikidich.☆ Editor: Văn Văn 🌸☆ Tình trạng bản cv: Hoàn thành.☆ Tình trạng bản edit: Đang tiến hành. ☆ Độ dài: 108 chương.☆ Bookcover by VictorBlade_79 (Free_Team)☆ Ngày đào hố: 1/7/2020. ☆ Ngày lấp hố: ?/?/?.☆ Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng, song khiết, hào môn thế gia, nhẹ nhàng, đô thị tình duyên, thiên chi kiêu tử, cận thủy lâu dài, duyên trời tác hợp, tiểu bạch, kim bài đề cử 🏅, 1v1, nữ chủ.⚠ Lưu ý:❎ Truyện edit chưa được sự cho phép của tác giả, yêu cầu không re-up, không chuyển ver!!! ❎‼️Truyện chỉ được đăng duy nhất tại tài khoản wattpad cùng wordpress: chatteriehome33.‼️…
" Kì lạ nhỉ, cái cách mà những người như tớ, rời bỏ chốn quê hương bình yên mà mình sẵn có, tìm đến một nơi hối hả thể này để sống, cố gắng hết mức để hoà nhập được với nó, để cho guồng quay của nó cuốn mình đi lúc nào không hay. Nhưng rồi khi đã ở trong đó, mình lại luôn tìm đến những nơi như này để được tận hưởng sự bình yên mà con người mình vốn thuộc về. GIống như là tớ đang tự chạy trốn khỏi cái bóng của tớ vậy, dù tớ có đi đâu thì nó luôn ở sau chỉ một bước. "…
Gã nghe bản thân mình thì thầm một vài âm tiết nhỏ đến mức có lẽ nó mắc nghẹn trong cổ họng, để đày xuống lòng ngực cùng chất cồn vừa uống. Mà vài tiếng đó nghe như "Osc"."Em xin lỗi, lần cuối cùng em nhớ anh thôi"Cậu thở dài, mí mắt rệu rã khẽ nhắm lại, tận hưởng khoảnh khắc hai hơi thở hoà quyện rồi tan vào nhau.Làm ơn nói gì đi chứ?…