Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
fic này viết ra là để kỉ niệm ộp lên 10k tim trên tik tok nhalên... full pỏn cháy quần 🌚cân nhắc trước : ngọt, ngược, rape, đồ chơi, out door play, nhốt play :))... nói chung là đủ thể loại nhaTổng hợp các idea và one shot…
Bên cạnh khu đô thị sầm uất nhất nước, nơi tụ hội những ngôi trường danh tiếng, những cơ sở vật chất phát triển và những doanh nghiệp đứng đầu đất nước, là một khu xóm yên bình với những tán cây cổ thụ nằm dọc theo bờ sông Nguyệt nổi tiếng. Tại đây, có một ngôi nhà cổ kính mang đậm phong cách Nhật Bản mang tên Nhà trọ 1310.Kế thừa khu nhà lớn ấy là một người đàn ông trung niên ở tuổi tứ tuần.Để thu hút khách trọ, ông ấy đã làm poster, quảng cáo trên internet với những ưu đãi hấp dẫn nhưng... vẫn chưa có khách hàng đầu tiên. Hẳn là vì vị trí của nhà trọ này nằm trong khu xóm nhỏ, quá xa với trung tâm thành phố.Thế nhưng vào một ngày nọ, có hai vị khách vô tình phát hiện ra nhà trọ này. Từ đấy về sau, Nhà trọ 1310 đột nhiên vô cùng đắt khách. Bốn ngày trôi qua liên tiếp, Nhà trọ đã hết phòng trống.Cuộc sống của những học sinh, sinh viên, công dân làm công ăn lương nhà nước xa nhà sẽ trở nên ấm áp hơn khi họ cùng nhau quây quần tại căn nhà trọ này.Và cuối cùng, chủ căn nhà trọ chợt nhận ra được lý do vì sao tổ tiên mình lại luôn luôn duy trì truyền thống kinh doanh quán trọ này.Còn chờ gì nữa, hãy nhấp vào đọc để biết rõ hơn câu chuyện xảy ra như thế nào, và nếu bạn thấy hay, hãy vote ủng hộ tôi nhé!P/S: Mọi nội dung và thiết kế nhân vật đều là của tác giả. Nếu có trường hợp giống một nhân vật nào đấy hoặc câu chuyện nào đấy, thì đó là sự trùng hợp. Tất cả các địa điểm, tổ chức, nhân vật, thế giới quan trong truyện đều là hư cấu, không có thật.Thanks for reading!…
Leo nhìn hắn, tức giận hoàn toàn phát không ra, chỉ có thể suy sụp mà ngồi ở ghế trên, "Ngươi liền như vậy tin tưởng ta?"Tin tưởng?Bá tước chưa từng có nghĩ tới cái này từ cũng có thể dùng ở một nhân loại trên người, nhưng là chính mình đối với người này, có phải hay không thật sự có "Tin tưởng" loại này tình cảm đâu?Vô điều kiện tín nhiệm, thật sự có thể xuất hiện ở nhân loại trên người sao?Bá tước trầm mặc.Leo đợi không được đáp án, vọng thêm phỏng đoán lên, "Vẫn là ngươi căn bản không để bụng?"Để ý?......Leo lại ở màu tím trong mắt thấy được đau xót, ở kim sắc trong mắt thấy được lưu luyến, nguyên lai bí mật đều ở trong ánh mắt, lại như thế nào liều mạng che dấu, đôi mắt lại là sẽ không gạt người.Tag: Đô thị tình duyênDị quốc kỳ duyênBên cạnh tình caTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Leo, D bá tước ┃ vai phụ: ┃ cái khác: Khủng bố sủng vật cửa hàng…
Ai cũng có một thời cấp ba. Đó là lúc chúng ta kết thúc tuổi còn trẻ con, tâm hồn và nhân cách phát triển, chuẩn bị để làm một con người có ích cho xã hội. Đó là lúc người ta biết yêu một ai đó, có nhiều cảm xúc của hai người khác giới với nhau. Tôi cũng là một đứa con gái ở tuổi mới lớn, tôi thích một người, nhưng đó không phải là một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ. Tình yêu đâu phải chỉ có màu hường phấn thôi đâu, nó có cả màu xám xịt của sự buồn bã, màu cam của hy vọng hay màu nắng sáng của bình minh. Dù đó không phải là một cuộc tình đẹp đẽ, tôi vẫn trân trọng nó.Ba năm yêu nhau, tôi cảm thấy cực kì mãn nguyện, dù mọi thứ đều chỉ kết thúc trong giọt nước mắt và cuốn nhật kí này.Đây là câu chuyện tình yêu buồn do tác giả Star viết lại, dựa trên một status buồn trên facebook mà tác giả đã vô tình lướt qua khá lâu về trước, mong mọi người chú ý bản quyền.…
Tên truyện: Tuyệt Đối Nồng Nhiệt Tác giả: Thiên Bình TọaDịch: QT và một vài công cụ hỗ trợ.Editor: Mr__Loner - Tảo Beta: RêuThể loại: Đam mỹ, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thân, gương vỡ lại lành, mạt thế, 1x1, HE, Vai chính: Tô Trạch, Lam Ngạo VănYêu nghiệt nữ vương công × chính trực băng sơn thụ (Lam Ngạo Văn x Tô Trạch)Vai phụ: Lôi Triết, Hạ Á, Đồ Nam, Lâu Chiến, Tiếu Mạch, Lam Thượng Vũ, Mạch An NhoVăn án:Cách biệt ba năm, tình thâm bất thọ..- Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, xin ĐỪNG CHUYỂN VER HOẶC REPOST! - Bản dịch không chính xác 100%- Nhấn mạnh đây là thể loại ĐAM MỸ, nếu không thích có thể nhẹ nhàng click back và không để lại dấu vết nha OvO…
Thầm yêu một người, vừa đáng mừng nhưng cũng vừa đáng buồn, đáng mừng là vì sẽ mãi mãi không bị từ chối, đáng buồn là vì cũng sẽ không bao giờ được chấp nhận. Trong tình yêu, cũng như trong sự tham lam, lạc thú là vấn đề cần đến sự chính xác tuyệt đối. Tình yêu sẽ tồn tại được chỉ với một chút hy vọng nhỏ nhoi, nhưng sẽ không thể nếu thiếu nó. Tình yêu là con đường nằm giữa hai mê lộ song song là đau thương và hạnh phúc. Và dẫu hạnh phúc là thứ con người ta luôn tìm kiếm, không phải lúc nào họ cũng dễ dàng rẽ qua con đường ngập tràn màu hồng ấy. Quyết định bước chân lên con đường tình yêu đồng nghĩa với việc mạo hiểm những năm tháng thanh xuân ngắn ngủi. Có người chấp nhận từ bỏ những ngày xanh của mình chỉ để chìm đắm trong ngã rẽ đau thương mà họ đã từng lựa chọn. Tại sao vậy? Tại sao họ lại chọn những nỗi buồn? Họ không thích được hạnh phúc sao? Hay nỗi đau cũng có một sự ngọt ngào và êm ái mà những người chưa từng thử qua sẽ không bao giờ biết được?…
Truyện thuộc quyền sở hữu Wattpad: Xia_shuiVui lòng không reup.Bối cảnh thế giới:Lục giới phân tranh, gồm các tộc: Yêu tinh, Nhân tộc, Long tộc, Ma tộc, Thần tộc, và Ảnh tộc (tộc bóng tối bị phong ấn).12 cung hoàng đạo là 12 ngôi sao bảo hộ, đại diện cho định mệnh của mỗi tộc nhân được chọn.Mỗi cung chỉ có một người kế thừa chân chính, mang sức mạnh định mệnh gọi là Tinh Hồn.…
Tình đơn phương thật sự rất đẹp nhưng quả thực nó cũng rất đau đớn như những mảnh vỡ pha lê vậy.Người ngoài nhìn vào sẽ thấy nó rất đẹp, những mảnh vỡ pha lê trong suốt, lung linh và thậm chí cả người trong cuộc cũng thế nhưng chỉ họ mới biết cảm giác đau đớn khi mà chạm tay vào từng mảnh vỡ, dù biết bản thân sẽ bị tổn thương nhưng vẫn ngốc nghếch nhặt từng mảnh một rồi nâng niu chúng. Đến khi ta đã vứt bỏ chúng thì tay ta vẫn còn những vết thương như để nhắc ta rằng không nên cố nâng niu một thứ đã làm ta tổn thương một lần nào nữa.…