Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể loại: cửa hàng tiện lợi, ngọt, theo đuổi, he.Tình trạng: Đang cập nhật.Couple: Nghiêm Hạo Tường và Hạ Tuấn Lâm.Văn Án: Hạ Tuấn Lâm là tiểu thiếu gia của Hạ gia, được yêu thương chiều chuộng nhất nhà. Một ngày đẹp trời gặp được anh nhân viên cực kì đẹp trai làm việc tại cửa hàng tiện lợi gần nhà. Đem lòng yêu thích anh nhân viên nọ ngay từ cái nhìn đầu tiên,Hạ Tuấn Lâm quyết tâm theo đuổi người thương.Câu chuyện tình yêu của họ sẽ đi về đâu?Hãy đọc truyện để biết thêm chi tiết.ĐÂY LÀ CHẤT XÁM CỦA MÌNH. VUI LÒNG KHÔNG ĐEM ĐI NƠI KHÁC.KHÔNG GÁN GHÉP LÊN NGƯỜI THẬT.CẢM ƠN!…
Người ta thường đổ lỗi cho hoàn cảnh, thích làm nạn nhân trong mọi hoàn cảnh bất lợi cho mình. Không quyết liệt để giữ hạnh phúc cho bản thân mình... Nhưng cuộc đời chúng ta là do bản thân ta quyết định mà chính ta là người đóng vai chính. Nên "yêu thôi hay yêu mãi mãi đa số là do chúng ta quyết định."…
Tình yêu thật đơn giản...Sưu tầm, tuyển dịch ANH BA - HỒNG HẠNH THÙY LINHNXB quân đội nhân dânHà Nội - 2009P/s: đây là quyển sách mình yêu thích nhất, (dường như nó hết xuất bản rồi) nên mình muốn gửi đến cho các bạn quyển sách nàyHãy cùng mình đọc và cảm nhận nhé(Nói thật lòng là đọc tới đâu mình khóc tới đó a~~~ mong mọi người cùng đọc và cùng.... khóc với mình nha -~-(///v///)-~-…
Hán Việt: Chỉ khái đường tươngTác giả: Thời ChẩmTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 10 chươngThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Đoản văn, Đô thị, Duyên trời tác hợpNguồn convert: wikidth…
Nguyễn Hạ An - cô gái sinh ra trong một gia đình khá giả, tính cách hòa đồng nhưng học hành chỉ ở mức "hơi khá". Ai mà ngờ được, trái tim cô lại bị lay động bởi một người tưởng như chẳng liên quan gì đến mình - Đặng Gia Huy - cậu bạn học bá lạnh lùng, ít nói và có phần xa cách.Cuộc gặp đầu tiên giữa họ là trên con phố nhỏ, nơi Gia Huy giúp một bà cụ qua đường. Gặp gỡ lần hai là khi Hạ An chuyển đến xóm trọ kế bên nhà Gia Huy - nơi ba mẹ hai bên vốn đã là bạn thân từ trước. Cứ ngỡ duyên chỉ đến vậy, ai ngờ lần thứ ba lại là... cùng trường, cùng lớp!Hạ An dần bước vào cuộc sống của Gia Huy, phát hiện ra sau vẻ ngoài là một học sinh gương mẫu, lại thuộc kiểu người cáo già đội lớp cừu non, anh vẫn là một người âm thầm quan tâm mọi thứ xung quanh. Tình cảm giữa họ lớn dần theo năm tháng học trò ngây ngô, trong trẻo...Nhưng đúng lúc tình cảm đang chớm nở, Gia Huy đột ngột biến mất không một lời từ biệt.Vài năm sau, họ gặp lại. Nhưng Hạ An của ngày xưa nay đã không còn như trước - cô trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn... và chẳng còn tin vào anh nữa.Liệu Gia Huy có thể một lần nữa bước vào trái tim cô gái năm ấy? Liệu tình yêu đầu có thể viết tiếp chương mới...?"Cậu có tin vào định mệnh không?""Trước đó thì không ... Nhưng từ khi gặp cậu, thì mình đã tin là nó có thật rồi"…
Cuốn sách này đơn giản chỉ là những câu chuyện giản đơn."Hai kẻ lạ cô đơnNhốt tâm hồn mình lạiNgỡ chẳng còn tồn tạiTri kỉ ở trên đời.Bỗng một hôm đẹp trờiMuốn được nghe, chia sẻNgồi bên nhau khe khẽ,Họ trải lòng mình ra...Như một cơn gió nhẹ thổi trong buổi trưa hè. Sự dịu dàng và sâu sắc của Minh Mẫn hòa quyện với chất văn lãng đãng trữ tình của Du Phong tạo nên một cơn say trong lòng bạn đọc. Hai con người tưởng chừng như xa lạ ấy lại bí mật chuẩn bị một màn bắt tay để mang đến cho bạn những khoảnh khắc và trải nghiệm đầy xúc cảm hứa hẹn nhiều bất ngờ.Một ngày nữa lại trôi. Nên em đừng buồn nữa. Chuyện hôm qua đã là chuyện hôm kia mất rồi.Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều, quá khứ đi rồi đừng nên ngoảnh lại, hãy nhìn về phía trước, hướng về những điều tươi đẹp trong tương lai. Nghĩ về quá khứ mà bản thân cảm thấy nhẹ nhàng không hề vấn vương hối hận, vậy là đủ rồi.…
Đây không hẳn là một câu chuyện , đây có thể xem là ý kiến cũng như nhìn nhận khách quan của mình về một sự việc hay một câu chuyện nào đó hay tâm trạng câu chuyện của chính tác giả trong cuộc sống hằng ngày . Và từ đó nó giúp mình trưởng thành hơn rất nhiều . Mình mong các ận cũng vậy…
Tôi và cậu ấy là thanh mai trúc mã với nhau cứ nghĩ chúng tôi là định mệnh với nhau Có lẽ cuộc sống trêu đùa chúng tôi nên vào năm tôi 18 tuổi cái tuổi rạo rực thanh xuân ấy chính tôi đã là người đặt dấu chấm hết cho cuộc tình này Tôi mắc bệnh hiểm nghèo nên 3 tháng sau đó tôi cũng đã đi xa Nhưng tôi có lẽ đc ưu ái được cho thêm một lần "SỐNG" nữa Tôi quyết tâm học thật giỏi theo ngành IT để có thể kiếm thật nhiều tiền Nhưng không ngờ giáo sư của tôi lại là cậu ấy…
Đối với nhiều người, có lẽ tuổi 17 là cái tuổi đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của mỗi người. Đó là cái tuổi mà ta biết yêu, ghét, giận, hờn và nhiều thứ khác nữa. Và đối với tôi - một cô gái ít nói bình thường , ít nói thì tuổi 17 cũng đẹp như vậy đó :)…