[Huấn Văn] Từ Partner Đến Kẻ Cuồng Si
Lâm Nhiệt Thành buồn chán cái thế giới này, thứ duy nhất thúc đẩy cậu ta tiếp tục sống và cố gắng chính là bị ai đó đánh thật mạnh vào mông.…
Lâm Nhiệt Thành buồn chán cái thế giới này, thứ duy nhất thúc đẩy cậu ta tiếp tục sống và cố gắng chính là bị ai đó đánh thật mạnh vào mông.…
Câu chuyện của họ rất đẹp.Đẹp đến mức khiến tâm trí ta ngất ngây.Đẹp đến mức khiến trái tim ta đổ lệ._____Nếu bạn khám phá, sẽ có điều bất ngờ trong một số chương truyện. Có thể là những khung cảnh đặc biệt bạn vô tình bỏ qua. Hoặc sẽ là những viễn cảnh mà một trong số họ có lẽ không bao giờ biết đến.𝗖𝗼𝘃𝗲𝗿:𝙞𝙢𝙖𝙜𝙚𝙧𝙮 - AoT Levi's backstory "No Regrets" 𝙩𝙮𝙥𝙤𝙜𝙧𝙖𝙥𝙝𝙮 - CanvaLưu ý: Y/n x Levi vậy thôi nhưng nó là Au x Levi á hyhy😘, nên sẽ có một vài đặc điểm không giống với người đọc nha.Lưu ý: tất cả hình ảnh minh hoạ trong truyện đều chưa có sự cho phép sử dụng của artist. Nếu có ai biết nguồn artist, xin hãy nhắc nhở mình, mình sẽ liên hệ đến artist để xin bản quyền sử dụng minh hoạ, xin chân thành cảm ơn.❥ ᴄʜᴀʀ x ꜰᴇᴍ!ʀᴇᴀᴅᴇʀ (ᴀᴄᴛᴜᴀʟʟʏ ᴀᴜᴛʜᴏʀxʟᴇᴠɪ:)))☠︎︎ sᴇʟꜰ ʜᴀʀᴍ, sᴜɪᴄɪᴅᴀʟ ᴄᴏɴᴛᴇɴᴛ♏︎ ʀ➀❻𖦹 ᴛᴘᴘ/ꜰᴘᴘ…
Hãy yêu như những đứa trẻ, vì tình yêu của chúng thật thuần khiết…
"Trong thế giới của Tô Thanh Diệp, mọi thứ đều phải nằm đúng quỹ đạo: một lớp trưởng gương mẫu, một bảng điểm không tì vết và một trái tim cao ngạo chưa từng lỗi nhịp vì bất kỳ ai. Với cô, tình yêu ngoài đời thực vốn chẳng thể vượt qua cái bóng của những nam chính tiểu thuyết. Nhưng bản nhạc thanh xuân vốn không chỉ toàn những nốt nhạc êm đềm. Sự xuất hiện của 'người ấy' từ Thượng Hải đã trở thành một biến số nằm ngoài mọi tiêu chuẩn sàn mà cô từng đặt ra, liệu nắng Bắc Hải có đủ nồng nàn để viết nên một cái kết viên mãn cho câu chuyện của chính mình?"…
Truyện này mình viết nhằm mục đích để mình đọc offline dễ hơn thôi, chưa xin ai cảNguồn: truyenfull.vn…
Em là tia sáng chiếu rọi mọi thứ nơi anh Em là tất cả đối với anh…
Năm Chu Kiều Dĩnh 15 tuổi, điểm tựa duy nhất là chị gái cũng phải xa cô đi học Đại học. Giữa căn nhà tăm tối tràn ngập những trận đòn vô cớ của người bố nát rượu, cô tưởng chừng thế giới của mình đã sụp đổ hoàn toàn.Cho đến khi Trương Cảnh Trạch xuất hiện-chàng trai thành thị mang theo tia nắng ấm áp, lặng lẽ dịu dàng che chở cho cô dưới ánh đèn đường hiu hắt."Nếu gia đình không thể cho cậu một mái che, tôi nguyện làm chiếc ô cùng cậu đi qua những ngày mưa bão."…
Là một điểm mốc nằm trên con đường thương buôn đầy phồn hoa, thành phố biên giới Isra xinh đẹp và thịnh vượng phát triển nhờ vào vị trí thuận lợi cho thương lái khắp nơi ghé qua dừng chân. Thành phố đặc biệt nổi danh nhờ vào hình dáng giống như một chiếc vương miện danh dự của Nhà Vua. Và Viên ngọc đẹp nhất, toả sáng nhất của thành phố chính là nhà hát Agira, hay còn được mọi người gọi là Nhà hát Thiên Đường. Tuy nhiên bên trong thành phố xinh đẹp này lại không hề yên bình, mọi rắc rối bắt đầu khi chàng vũ công xinh đẹp tên Kay gặp lại người bạn thanh mai trúc mã Charlie ở ngay chính nhà hát Agira. Bên trong mỗi người lại che giấu những bí mật riêng, để rồi họ kéo nhau cùng dấn thân vào một cuộc hành trình khám phá nhiều bí mật đằng sau sự xa hoa xinh đẹp tại Agira nói riêng, và Isra nói chung.Liệu họ có khám phá ra được những bí ẩn đen tối, những âm mưu phản nghịch và xâm chiếm tại nơi phù phiếm này? Liệu họ có vượt qua được ranh giới định kiến, và hiểu rõ được tình cảm của trái tim mình? Là tình bạn hay tình yêu?…
Tên gốc: 夫君今天也沒有認出我Tác giả: Tiểu Kiêm Gia (小蒹葭)Tổng cộng 56 chương + 2 chương phiên ngoạiTag: Cổ xuyên kim, hiện đại, thanh xuân vườn trường, hơi hài hước.Truyện cập nhật sớm nhất tại http://nmkl.siteVăn án:Hứa Vân Tuế kiếp trước vì gia đình phu quân tạo phản thất bại mà vào ngục, ở trong ngục không bao lâu thì tiêu đời.Sau khi chết, Hứa Vân Tuế đến một thế giới xa lạ. Ở đây cậu là một học sinh, cần phải đọc sách, có một gia đình rất tồi tệ, mẫu thân cộng thêm ca ca trong nhà đang âm mưu bán cậu đi. Qua lễ Quốc khánh sau khi nhập học, Hứa Vân Tuế còn đang chìm trong cơn ác mộng mình sắp bị cha mẹ bán đi, thì tình cờ thấy được phu quân kiếp trước của mình.Hứa Vân Tuế kích động vô cùng, chạy tung tăng qua đó, mắt lấp lánh ánh sao, giọng nói kiềm chế lại mang theo chút nghẹn ngào gọi: "Phu quân, em rất nhớ anh!"Nam sinh trung học Kỷ Xuyên: ?Kỷ Xuyên bỗng nhiên có một người vợ, vợ tính cách mềm mỏng, diện mạo xinh đẹp, tư tưởng bảo thủ lại còn lụy tình, thành tích cũng nát. Hơn nữa người vợ này còn là từ cổ đại tới, kiểu xuyên không thật sự ấy.Kỷ Xuyên giữ kín bí mật, đồng thời nói cho người vợ này biết anh không phải Kỷ Xuyên của cổ đại.Anh nói xong, Hứa Vân Tuế đều sắp khóc tới nơi, còn cố nhịn nói: "Anh không cần phải nói vòng vo, em sẽ cách anh thật xa."Sau đó, quay lưng về phía anh lau nước mắt.Kỷ Xuyên: ...Xem như bạn bè để đối xử với nhau cũng được.Về sauVợ càng lúc càng thơm, nhưng Kỷ Xuyên biết, anh chỉ là một kẻ thế thân ...Thụ mềm mại đáng yêu ngoan ngoãn ×…
Giữa những vòng xoay không ngừng của tuổi trẻ, chúng ta đã từng yêu nhau thật lòng, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể là người dưng đi qua đời nhau trong một chiều mưa vĩnh viễn.…
Chỉ là một phút ngẫu hứng viết ra...…
Tác phẩm: Dạ Nguyệt Thiên ThuTác giả: SennanguyenThể loại: Huấn văn, gia đình, huynh đệ, phụ tửTình trạng: Chưa hoàn thànhNgày hoàn tất: 08/08/2020 ------"Anh hai, cảm ơn anh.""Cảm ơn cái gì? Chúng ta là anh em không cần khách sáo.""Không phải, cảm ơn anh vì là anh trai của em.""Ngốc! Chưa gì đã muốn vứt thằng anh này rồi?""Em không có ý đó." Bạch Thiên vội vàng giải thích nhưng chỉ nhận được cái xoa đầu ôn nhu của anh trai. Lại nhìn đến nụ cười ấy Bạch Thiên cảm thấy thật nhẹ lòng.Đúng vậy Hắc Dạ chính là ánh sáng, là ánh trăng vĩnh hằng luôn soi sáng cho nó trong đêm tối hiu quạnh. Đem chút ấm áp, yêu thương ấy che chở cho nó cả bầu trời phía trước, một chút than thở trách móc cũng không có. Cứ thế cố chấp, kiên cường lấy thân thể ấy bảo hộ nó sau lưng. Có lẽ cả đời này Bạch Thiên đều không thể trả nổi sự yêu thương đó."Em là em trai anh, bảo hộ em chính là nghĩa vụ của anh. Nên đừng bao giờ vì những điều đó mà nói xin lỗi và cảm ơn với anh."-----Truyện được đăng tải trên wapptad và wordpress…
Pháo hoa thư tình: Ái ngươi, là ta đã làm tốt nhất sựXuyên thành ác độc nữ xứng, cần thiết khi dễ tương lai là đại lão nam chủ.Bất đắc dĩ, ta mắng nam chủ: "Ngươi tính nào khối bánh quy nhỏ!"Ta đánh nam chủ, nhẹ nhàng nhéo hắn khuôn mặt.Nam chủ phát đạt khi, ta chân chó xin tha.Ai ngờ hắn bế lên ta: "Có thể khi dễ, bất quá muốn đổi cái địa phương."*Tác giả: betour…
© ᴘʜᴀᴍᴛᴜᴛɪɴʜ© ᴅᴏɴ'ᴛ ᴄᴏᴘʏ & ʀᴇᴜᴘ…
Dưới gốc anh đào nhuộm đầy ánh nắng, những trái tim cô đơn gặp được nhau.…
Đoản thôi, máu thèm ngược dâng lên, coi cũng được.…
Một anh chàng 35 tuổi tìm con để nuôi vì không muốn lấy vợ, nhưng anh lại vớ phải đứa trẻ này...…
Đây là Lưu Hải Khoan x Uông Trác Thành, đời thường đời thường đời thường ( điều quan trọng phải nói 3 lần ;)) ) của hai cậu, không có Vân Mộng và Cô Tô ở đây!…
Nguyễn Hà Nhật Minh là nam sinh vô cùng nổi tiếng ở cái đất Hà Nội, chuyên gia phá quy tắc của trường. Số người yêu cũ nhiều đến mức không thể nhớ hết, nhiều lần gây rắc rối cho mọi người, được xem là một tay chơi với hoàn cảnh không lo cơm áo gạo tiền. Nhưng ngược lại học lực của cậu chưa từng bị ai đánh bại trong suốt những năm đi học, ngoại hình cao ráo với khuôn mặt điển trai kèm theo là chút lưu manh khó đoán ấy vậy lại khiến cho nhiều nữ sinh phải đổ gục.Vũ Lê Mỹ Linh cũng là một học bá có tiếng được nhiều người ngưỡng mộ, tính cách trầm ổn, ngoan ngoãn được lòng mọi người, chưa từng một thầy cô nào phải bận lòng vì học lực. Hoàn cảnh sống bình thường, mẹ mất sớm nhưng bù lại cô cũng có một người mẹ kế rất yêu thương và chăm sóc tận tình. Ngoại hình xinh đẹp nhưng sống khép kín nên khó ai có thể tiếp cận được.Hai con người, một thành phố, một trường học, một lớp học nhưng tính cách lại đối nghịch với nhau tưởng rằng họ chỉ là những người bạn cùng lớp bình thường nhưng chẳng ai ngờ được hai con người ấy lại trở thành một phần quan trọng nhất của nhau.Chỉ vì một lần chứng kiến Nhật Minh trượt ván trong công viên, dưới ánh mắt trời dịu nhẹ ấy, sự đẹp trai ấy tăng lên gấp bội khiến Mỹ Linh như bị hút mất hồn đem trái tim trao đi cho một người ngỡ rằng sẽ mãi không bao giờ với tới đượcBước vào cửa hàng tiện lợi, Nhật Minh không nhanh không chậm đi lại lấy chai nước ngọt rồi mang lại quầy tính tiền:"Cậu cũng làm thêm ở đây sao, tính tiền cho tôi đi""Không có…