Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
HE, có chút ngược, hường phấn, ngôn tình, giới giải trí. Cô là một sinh viên bình thường, gương mặt có chút bầu bĩnh, đáng yêu không hợp với độ tuổi trưởng thành này. Cô hát rất hay, chính là những bài cô hát đều có chút điên điên giống như chính cô và đương nhiên, ước mơ của cô là làm một ca sĩ nổi tiếng. Thế nhưng gia đình ngăn cắm, cô phải học bên trường đại học Anh,...con đường du học dài đằng đẳng. .................... Truyện tình tiết chậm rãi, slow motion ._. và hư cấu…
Cô là một đứa trẻ mồ côi bị mẹ bỏ rơi trước cổng chùa và bị bệnh về não từ nhỏ nên cô hơi khờ một tí. Vào một hôm có cặp vợ chồng ,người vợ đang bồng đứa bé trai khoảng chừng 2,3 tháng trên tay đi lên chùa để cầu bình an và vô tình nghe được câu chuyện của cô nên rất xúc động. Người chồng nghe vậy nên xin nhận đứa bé làm con nuôi và cậu lớn hơn cô khoảng chừng hai tháng nên trong nhà cậu là anh…
Gã là côn đồ có tiếng nơi em ở, ai cũng biết danh gã. Gã biết em, biết rõ về em. Tại sao ư? Chỉ vì sáng sớm của 1 ngày nọ gã nhìn thấy em mặc một bộ pijama(đồ ngủ) ra ngoài ban công tưới cây. Gã thì đứng dưới, núp trong hẻm mà lén nhìn em. Vẻ đẹp ấy tựa thiên thần, làm gã si mê điên đảo. Gã bắt đầu tìm hiểu về em, dò la tin tức về em. Em thích cái gì, ghét gì, dị ứng gì gã đều biết cả. Có chút giống stalker nhỉ?…
(câu chuyện này hoàn toàn là tưởng tượng. Nhân vật và địa điểm trong truyện điều là hư cấu) ĐÔNG ĐÔ - THIỆU KÍNH HIẾN HOÀNG HẬU Đông đô kí sử : Thiệu Kính Hiến Hoàng Hậu khai sinh tên Dương Vân Nga ( sau đổi thành Dương Kính Hiến ) ( 1230 - 1310 ) bà thuộc dòng dõi Vương quan trong triều. 14 tuổi theo mẹ là bà Nguyễn Vân Anh nhập cung để tuyển tú. Dương Vân Nga lúc ấy xinh đẹp , mĩ miều lại giỏi đàn ca múa hát lên được Nhất Phi Ngọc Diệp chọn tuyển vào cung. Cuộc đời Vân Nga cứ thuận buồm xuôi gió. Bà lên làm Hoàng Hậu năm 24 tuổi , và mất năm 80 tuổi.…
Cơn mưa kéo đến rửa trôi hết những nỗi buồn, nổi bất hạnh sự phiền lòng của mỗi con người. Hạ Nguyệt cô gái thích mưa cô luôn dồn nỗi lòng mình vào mỗi cơn mưa và coi nó như một phong cảnh để rửa tội và truốt giận, khác với Hà Minh Hàn con người ít nói diệu dàng nhưng đầy sự nuối tiếc oán hận. Minh Hàn đến với Hạ Nguyệt như một cơn mưa rào thoát ẩn thoát hiện rồi cũng biến mất. Tôn Lâm lại là cơn mưa nặng hạt kéo dài cả một ngày và rửa trôi đi mọi cô đơn vất vả trong lòng Hạ Nguyệt. Là một người cả đời Hạ Nguyệt không bao giờ quên được......…
"Thành phố này cũng chỉ giống như một cô gái mà thôi.Sẽ có lúc ảm đạm và nghiệt ngã,nhưng chắc chắn sẽ có những điều tuyệt vời.Chỉ là,chúng ta có dành thời gian ngắm nhìn thành phố dưới con mắt của một người đang yêu hay không.""Càng lớn lên càng thấy mình đơn giản và cũ kỹ.Như cái cách mình yêu những chiếc lá xanh khẽ lay nhẹ sau lưng,yêu những chú mèo nằm phơi mình lười nhác trên mái tôn trước mặt,yêu vị thơm dịu ngọt của ly chanh sả leng keng đá,yêu hai chú chó nhỏ nằm cuộn tròn dưới chân bàn..."…
Tác giả: Tượng Bát ỨcThể loại: Đam mỹ, Đoản văn, Cường cường, Ảo tưởng không gian, Dị năng, Jujutsu KaisenCoupe: Ryoumen Sukuna x Fushiguro MegumiNguồn: wikidich.comEdit: Toto-channnTình trạng bản gốc: Hoàn(34c)Tình trạng bản dịch: Đang lếtNote:Tui không giỏi văn cũng không biết tiếng Trung nên sẽ có rất nhiều sai sót, bản dịch có lẽ chỉ tầm 50-60%.Đây bản dịch chui chưa có sự đồng ý của tác giả.Không được chuyển ver hay reup đâu!…
Tô Hiểu Nguyệt, ở hiện đại là một cô nàng đại lười (tự nhận mình là Tô Đại Lười), trong một đêm nóng bức nàng vô tình xuyên không nhập vào thân thể của nữ nhi độc nhất nhà Đỗ tể tường (lý do rất củ chuối) Đỗ Hiểu Nguyệt, bị thái hậu chỉ định tiến cung làm phi, sau này vô tình trở thành Hoàng hậu.rnChỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tô Hiểu Nguyệt dù ở thời đại nào cũng lười như trước.Hậu cung sâu như biển, lười nữ có thể an toàn sinh tồn hay không? Với những sóng gió trong cung làm thế nào để nàng có thể duy trì một cuộc sống an nhàn, thanh bình.rnSống trong hoàng cung như cá gặp nước,tại sao như vậy? Chúng ta hãy cùng xem nang đã làm gì mà có thể nhàn nhã, lười nhác, đắc ý mà sinh sống.rn[ tình cảnh 1 ]rn"Theo lý thuyết, tỷ tỷ so với bọn muội nhỏ hơn 5 tuổi, tỷ tỷ phải gọi bọn muội là tỷ tỷ, chỉ vì tỷ tỷ là hoàng hậu nên...", một quý phi khiêu khích, nũng nịu yếu ớt nói.rn"Vậy sau này ta gọi người là tỷ tỷ đi", thật là chỉ là danh xưng, kêu người một tiếng tỷ tỷ cũng không mất tí thịt nào, chỉ vì việc này mà đến khiêu khích ta, các nàng thật là không có việc gì làm nên đến gây sự, không biết nhân gia đang muốn ngủ hả?rn[ tình cảnh 2 ]rn"Hoàng hậu, nàng là quốc gia chi mẫu, tại sao tính tình lại như vậy?", hoàng đế nhìn hoàng hậu vừa đánh đổ chén rượu trong bữa tiệc hỏi.rn"Xin Hoàng thượng gián tội", Đỗ Hiểu Nguyệt cuối nhìn đống mảnh vụn nhưng không tỏ vẻ hoảng sợ nói, "Thần thiếp làm bể ly quốc cống phẩm, thần thiếp tự nguyện bế môn sám hối một tháng."rnMột tháng, có thể…