duongkieu | thử ghẹo lần nữa xem? [cv]
trai thẳng x cún sữa…
trai thẳng x cún sữa…
"Em theo cậu từ lúc còn nhỏ, mai này lớn rồi... cậu có còn thương em như xưa không?"Từ một cậu bé mồ côi tám tuổi, Trần Anh Khoa được phú ông Nguyễn đưa về nhà nuôi nấng, cho học chữ và theo hầu bên cạnh cậu cả Nguyễn Huỳnh Sơn - con trai độc nhất trong nhà. Hai đứa nhỏ, một người áo lụa con quan, một kẻ chân đất quê nghèo, thế mà gắn bó với nhau từ thuở còn bi bô.Huỳnh Sơn hơn Khoa hai tuổi, luôn miệng ghẹo trêu nhưng lại cưng chiều đến mức không ai chạm vào Khoa được. Từ thơ ấu ngây thơ, thiếu thời biết hờn dỗi, cho đến những ngày trưởng thành, tình cảm giữa "cậu cả" và "em Khoa" dần đổi màu.Dưới mái nhà phú ông Nguyễn, trong bao năm tháng từ làng Muồi đến khi bước chân ra Sài thành, họ lớn lên cùng nhau. Từ những trò nghịch ngợm vô tư đến cái siết tay lặng lẽ khi đã khôn lớn, cuối cùng... tình thương ấy sẽ hóa thành tình yêu, hay vẫn mãi chỉ dừng ở hai tiếng "cậu - em"?cre id : tui 🥰…
TUYẾT RƠI ĐẦY NAM SƠN(Lạc tuyết mãn nam sơn)Tác giả: Minh Khai Dạ HợpConvert: Bến TTVChuyển ngữ: Tũn CòiĐộ dài: 59 chương + 6 phiên ngoạiThể loại: Hiện đại, thầy trò, tình yêu đô thị, ấm áp, không ngược. HENhân vật chính: Tô Nam, Trần Tri Ngộ (Phó giáo sư đại học, hơn nữ chính mười tuổi.)hình chính 1 Văn án:Rượu ấm ngập đèn vàng, tuyết phủ đầy núi nam.Anh dùng sự từng trải và thời gian, bao dung tất cả những dại khờ, nông nổi của cô.(*Rượu ấm - Thanh rượu: là một loại rượu gạo của Nhật, thường được hâm nóng khi uống.Nam Sơn còn gọi là Kỳ Liên Sơn, nghĩa là 'dãy núi phía nam' khi nhìn từ hành lang Hà Tây của Con đường tơ lụa)Editor: 'Lúc nhỏ, đọc Tam Mao, cô ấy nói, mỗi một lần nhớ anh, bầu trời rơi xuống một hạt cát, từ đó hóa thành sa mạc Sahara.... Còn em. Em nhớ anh, Nam Sơn quanh năm tuyết rơi đầy.'Lần đầu cùng anh gặp gỡ,Anh nói: 'Mùa này, bụi mù tơ liễu, cũng không có gì để xem. Đến vào mùa đông, cảnh tuyết không tệ.'Rồi mùa đông, đưa cô lên Nam Sơn,Anh nói: 'Đợi lãnh giấy chứng nhận rồi, em mau sớm lăn đi cho anh! Ở trước mặt anh chướng mắt!'Trước ngày cô đi, cầm tay cô áp vào ngực mình, thanh âm trầm thấp,Anh nói: 'Đường ở nơi này, em thỏa sức bay.Chẳng qua đợi em thêm một ít thời gian. Chẳng qua dùng tuổi tác trải kiếp phù hoa của anh, vặn kim tháng ngày chậm lại một ít.'***…
Tác giả: Nhĩ Đông Thố TửCr: truyenfull.vnHồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ mà mọi người đều biết, người của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, hai người cắt đứt liên lạc, đến khi gặp lại nhau lần nữa là khi ở trong đơn vị đồn trú của anh, cô vô tình trở thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội bọn họ. Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng phụ trách phòng ăn tên Bếp Số Sáu không.Anh cười nhạt: "Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách đặc biệt à?"Cô phớt lờ, truy hỏi đến cùng: "Vậy vì sao gọi là Bếp Số Sáu?"Lúc này, giọng anh càng khó chịu: "Sao cô nói nhảm nhiều thế?"Vu Hảo cảm thấy có lẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa. Cho đến một lần khắp người dính đầy 'máu, anh bước đến từ đối diện, Vu Hảo kinh hãi đi lên kéo tay anh xem xét, Lục Hoài Chinh đau đớn gập người, tưởng mình đã động đến vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y. Nhưng lại phát hiện anh ôm cánh tay dựa vào bàn cười không ngừng. Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái: "Xin lỗi, chỉ vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên mới lừa em."…
Chương Ngọc là một thầy giáo vô cùng tài năng và kiệt xuất, thế nhưng anh lại bị mù cả hai mắt. Chương Ngọc mang một phong thái thâm trầm và lạnh nhạt. Anh không chấp nhận bất kì sự giúp đỡ nào vì không muốn nhận sự thương hại của ai cả. Nhưng với Liễu Địch, cô giúp đỡ anh xuất phát từ lòng tôn kính và ngưỡng mộ - giống như bảo vệ một "tư tưởng cao quý" không bị "người đời bôi nhọ."Vậy nên dần dần Chương Ngọc đã hoàn toàn tin tưởng và chấp nhận sự giúp đỡ của cô. Vì đã nhận lời sẽ không hỏi và bàn luận bất cứ điều gì liên quan đến Chương Ngọc, nên Liễu Địch chỉ lặng lẽ làm tốt mọi việc và chăm sóc anh vô cùng chu đáo. Việc mà Liễu Địch thích nhất đó là tiễn anh ra bến xe. Năm tháng cứ thế trôi qua, con đường đi đến bến xe dần dần chứa đầy những kỉ niệm nhỏ bé của hai thầy trò qua 4 mùa xuân, hạ, thu, đông.Tất cả đều là những khoảnh khắc đẹp đẽ đáng nhớ... Trải qua nhiều biến cố, từ bài viết "Người thầy của tôi" của Liễu Địch, ngày nghỉ mùa đông Liễu Địch "lỡ" quên mất Chương Ngọc ở trường đến kì thi cuối cấp của Liễu Địch... tình cảm của cô dành cho thầy Chương lớn dần lúc nào không hay. Nhưng chỉ đến khi Liễu Địch rời xa ngôi trường cấp 3, rời xa Chương Ngọc đến với ngôi trường Bắc Đại... vô tình bắt gặp một bến xe buýt cô mới ý thức được tình cảm trong cô dành cho người thầy của mình. Còn về phía Chương Ngọc, anh đã luôn yêu Liễu Địch trong sự đau khổ và kìm nén. Đến cuối cùng, anh đã bất chấp tất cả để bảo vệ cô gái bé nhỏ của mình...…
Tên tác phẩm : Bảy Năm Vẫn Ngoảnh Về Phương BắcTác giả : Ân TầmNam nữ chính : Lục Bắc Thần & Cố SơDịch giả : Tô Ngọc Hà…
(CP: Luật sư x nghệ sĩ piano)♪ Giới thiệu ♪Từ Minh Hạo sống suôn sẻ tới năm hai mươi bốn tuổi thì đột nhiên gặp tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh dậy, trí nhớ của cậu lại trôi về năm mười tám tuổi.Nghe nói bây giờ mình là một nghệ sĩ biểu diễn khá nổi tiếng, Từ Minh Hạo tự dưng được pass qua hẳn 6 năm tập luyện hô to rằng "ôi mình lời thật đấy". Lời hơn nữa là- Cậu kết hôn rồi, đối tượng kết hôn còn là người mà khi niên thiếu mình muốn nhưng không có được.Niềm vui qua đi, cậu lại cảm thấy buồn bực. Kim Mẫn Khuê lạnh hơn cả núi băng, năm đó Từ Minh Hạo rầm rộ theo đuổi anh làm cả trường biết hết. Có một lần cậu tự tay đánh bóng một viên đá "Ánh trăng xanh" tặng anh. Kim Mẫn Khuê liếc cái tay được băng bó thành đòn bánh tét của Từ Minh Hạo, chỉ nói hai chữ: "Tránh ra."Kim Mẫn Khuê không biết rằng, cậu chủ nhỏ nhà họ Từ sống nửa đời ngỗ ngược phóng túng, không hề biết "kiên trì bền bỉ" là như thế nào, duy chỉ cố chấp với hai chuyện-- Một là đàn piano, hai là Kim Mẫn Khuê.Từ Minh Hạo cũng không biết rằng, năm ấy sau khi cậu nản lòng rồi bỏ đi, năm phút sau Kim Mẫn Khuê đã đi vòng về, khom lưng nhặt viên đá ánh trăng xanh bị vùi trong bùn đất kia, vẩy sạch bụi bẩn rồi bỏ vào túi."Thế sau khi cưới nhau, tụi mình có... hôn nhau chưa?""Ừm.""Thỉnh thoảng à?""Không, hằng ngày."___________________________Tác giả viết hiện thực và quá khứ đan xen. Chương N là hiện tại, P là quá khứ…
nếu cuộc đời này không dịu dàng với em...về đây anh sẽ cho em tất cả.[20/5/2023]…
2 tuần hẹn hò? 2 tuần sống chung?…
fanfictiondrama: Tình yêu tuổi tác không quan trọng…
Một câu chuyện dịu dàng về hành trình làm mẹ, làm cha, và làm tổ ấm - nơi mỗi ngày đều là phép màu.-> Lưu ý: Đây là một tác phẩm fanfiction phi lợi nhuận, lấy cảm hứng từ nhân vật Kim Taehyung (BTS). Nội dung hoàn toàn là tưởng tượng. Lần đầu tiên mình lên ý tưởng làm truyện nên có gì sai sót mọi người góp ý trong comment mỗi chap.Mong mọi người ủng hộ truyện này ạ.Mình xin cảm ơn…
💕Tên truyện: [Hiện đại - Showbiz] Nghiện💕Tác giả: Kim Họa💕Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, nguyên sang, nhẹ nhàng, tình cảm, ngọt sủng, chữa lành, chức nghiệp tinh anh, HE.💕Editor: Tô Lục💕Beta: Linh Nhi💕Tình trạng bản raw: 100 chương 💕Ngày lập hố: 30/04/2021⚠️Lưu ý:1. Hai bên chữa lành cho nhau.2. Nam chính có bệnh rối loạn nhân cách nhưng không nặng, trời sinh đã có khiếm khuyết trong tâm lý, luôn muốn chiếm nữ chính làm của riêng mình.3. Nữ chính rất giống tiên, tác giả siêu ngọt.Tag: Nghiệp giới tinh anh - Ngọt văn🍁Giới thiệu trong một câu: Tiểu tiên nữ tinh quái VS Ông trùm giới kinh doanh cấm dục.🍁Một câu tóm tắt: Dạy anh không dám quên.🍁Ý chính: Một câu chuyện đôi lứa chữa lành lẫn nhau.🌺Truyện được Châu Về Hợp Phố tổng hợp và giới thiệu từ top 20 Tấn Giang tháng 4/2021🌺❣️Cảm ơn Phố đã giới thiệu bộ truyện mà hợp gu với team như vậy ạ😉🌷Mọi người có thể vào phần Văn Án để đọc thêm nhé🌷🍓Nhóm sẽ đăng 10 chương cuối + Ngoại truyện ở trên wordpress nhé🍓🍓Cách 10 chương thì sẽ có pass một chương, đảm bảo pass siêu dễ🍓…
Warning: mỗi chương đều là cảnh H và sự ngọt ngào mà hai bạn trẻ dành cho nhau.…
Lee Jihoon hù hoạ học sinh giỏi một câu, bảo là nếu cậu ta còn phách lối như vậy sẽ cho cậu ta một bài học, ai ngờ cậu ta đáp: "Vậy nhờ cậu chỉ giáo."Tâm cơ chung tình học bá Kwon x Miệng hỗn thương bồ đội trưởng Lee Tag: thanh xuân vườn trường, gương vỡ lại lành.…
"Thanat trầm lặng như mùa đông kéo dài cả năm.Pichetpong lại là cậu nắng nhỏ, tay cầm que kem, miệng cười tươi, bước vào cuộc đời Nut như thể cậu chưa từng sợ lạnh."Một câu chuyện học đường giữa nắng và băng, giữa ly americano đắng và viên kem vani socola tan chảy.Khi người dương quang chủ động bước tới, liệu người đóng băng có kịp nhận ra - mình cũng biết yêu?…
Tác giả : Miins_gwzi ( là mị 😁)Tên truyện : Bác sĩ Tiêu, tôi thích anh!!Số chương:48+2 phiên ngoạiThể loại : lãng mạn có sinh tử vănVương Nhất Bác X Tiêu Chiến(Diễn viên X Bác sĩ) ❌❌Tình tiết do tác giả tự nghĩ ra không liên quan tới đời thật❌❌Văn ánVương Nhất Bác- ngôi sao hàng đầu Cbiz vì muốn theo đuổi lại người yêu cũ của anh mà tự hạ mình ngỏ ý đi thử vai trong dự án có cô là nữ chính.Tiêu Chiến là mỹ nam xuất sắc trong ngành y là một người vừa có tài hoa vừa có gương động lòng người. Hai người bất ngờ gặp nhau, một lần, hai lần,...rồi họ có tình cảm với đối phương ______Đôi lời ạ______Đây là lần đầu tiên mình viết truyện cho nên ngôn từ còn chưa đúng mong mn bỏ qua ạ. Mình sẽ nỗ lực cải thiện hơn nữa ạ. Mong mn ủng hộ truyện của mình ạ🤗🤗…
Từ Tri Tuế dành cả thanh xuân để yêu Kỳ Nhiên. Ai cũng biết chuyện này... duy chỉ có Kỳ Nhiên là không biết.Năm lớp mười hai ấy, khi Từ Tri Tuế còn chưa kịp thổ lộ tình cảm ấp ủ bấy lâu nay thì Kỳ Nhiên đã ra nước ngoài du học. Anh không để lại gì dù chỉ là một lời nhắn ngắn ngủi.Vì vậy, Từ Tri Tuế đã thiêu rụi tất cả những thứ có liên quan đến anh rồi đóng kín cánh cửa thanh xuân của mình lại.Mấy năm sau khi họ gặp lại nhau, anh là cậu chủ của tập đoàn Thịnh Viễn mang theo dáng vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng cùng với phong thái bảnh bao tự tin đã biến anh thành người đàn ông trong mộng của vô số quý cô.Trong buổi họp lớp, bạn thân đi hóng chuyện về rủ rỉ bên tai Từ Tri Tuế: "Cậu vẫn còn thích người kia à?"Từ Tri Tuế của bây giờ không còn tâm tư của năm đó nữa. Cô chỉ liếc nhìn Kỳ Nhiên một cái rồi rầu rĩ lắc đầu: "Không thích nữa."Giọng nói mềm mại ấy lọt vào tai người đàn ông. Anh cụp mắt xuống, bàn tay siết ly rượu chặt đến nỗi run lên.Đêm khuya, khi Từ Tri Tuế vừa về đến nhà, lúc cô đang chuẩn bị lấy chìa khoá ra mở cửa thì bất chợt ngửi thấy mùi rượu mát lạnh.Người đàn ông ôm chầm lấy cô từ phía sau. Nụ hôn gần như mất khống chế ập xuống. Đôi môi mỏng lành lạnh khẽ cọ qua dái tai cô quyến luyến không rời: "Nhưng phải làm sao bây giờ? Tôi vẫn còn thích em."[Tôi oán bản thân đã dối lòng quên đi nhưng lại không thể ngăn mình ngừng nhớ lại.][Nhớ em rất lâu, lâu đến như thế! Chỉ cần ngẩng đầu một cái là tôi lại thấy má lúm đồng tiền của em.]…
"Em đừng cười kiểu đó với người khác nữa."Đức Duy khựng lại, bàn tay đang cầm cốc trà sữa hơi run."Kiểu gì cơ?"Quang Anh không trả lời ngay. Ánh đèn phòng hậu trường hắt lên gương mặt Duy - yên tĩnh, sáng, và quá mức dịu dàng."Cái kiểu cười khiến người ta tưởng em có ý gì đó." - Giọng Quang Anh trầm, đều, không nhanh không chậm - "Trong khi... em chỉ hay cười như thế với anh."Duy cắn nhẹ môi, đôi mắt lảng tránh."Anh để ý kỹ thật đấy.""Với em thì anh luôn để ý."Quang Anh bước lại gần. Rất gần. Cái khoảng cách khiến tim Duy đánh trống trong lồng ngực."Từ bây giờ," - cậu nói chậm rãi - "đừng mang ánh mắt đó, nụ cười đó... cho ai khác nữa. Được không?"Duy im lặng.Một lúc sau, cậu nhỏ giọng, gần như là thì thầm."Vậy... anh tính làm gì với ánh mắt đó?"…
Tiệm Mây Nhỏ - Nắng Vừa Đủ Trên Cổ Tay Em"> Vân Nhi, 22 tuổi, là cậu chủ của "Tiệm Mây Nhỏ" - một tiệm hoa kiêm bánh ngọt và trà nằm giữa con phố có nắng.Mái tóc cậu trắng như mây sớm. Làn da mỏng manh, nhạy cảm với ánh mặt trời, khiến cậu luôn phải tránh nắng mỗi khi trời chuyển mùa.Cậu sống một mình cùng bé mèo tên Cá, trong căn nhà nhỏ mà bà ngoại để lại trước khi mất nơi cậu từng được yêu thương và dạy cách làm bánh bằng đôi tay ấm nhất đời.Cậu dịu dàng, ít nói, sống bình thản... cho đến ngày ánh nắng làm cổ tay cậu đỏ rát, nhưng cậu vẫn cố chịu.Dì 8 Gấm - hàng xóm kiêm "bà mối tự phong" - thấy da cậu bị dị ứng với ánh nắng vậy là kéo cậu đến phòng khám mới mở trong thị trấn.Nơi đó có Trần Kha - bác sĩ đa khoa nên cũng biết về da liễu 27 tuổi, nói chuyện thì hỗn mà tay lại mát như thuốc bôi lên vết thương.Lần đầu gặp nhau, là ánh mắt đụng ánh mắt.Là cổ tay đỏ của Vân Nhi nằm trong lòng bàn tay bác sĩ Trần -và từ đó, có thứ gì đó đã không còn nguyên vẹn.Một người quen chịu đựng. Một người không giỏi dịu dàng.Họ sống trong một thị trấn nhỏ, giữa tiệm bánh, phòng khám và những buổi chiều nắng nghiêng.Không cưới, không con, không ồn ào.Chỉ có một ngôi nhà đủ yên, một người biết cách ôm khi cần,và một cái tên luôn nằm bên nhau khi mở cửa tiệm:…