Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tình yêu thời còn trẻ tuổi chỉ vì một chút hiểu nhầm rất nhỏ mà buông tay. Mười năm xót xa, những vết thương và nỗi đau khắc cốt ghi tâm được giấu sâu tận đáy lòng, một mình rơi lệ. Nếu không có ngày trùng phùng đó, còn ai có thể hiểu rõ, trong thế giới hoa nhiều như gấm này, em và anh chưa bao giờ phân ly.Một câu chuyện tình yêu trong làng giải trí, hai người yêu nhau sâu sắc cách xa mười năm, trong thế giới đầy ánh sáng đó, liệu có thể bắt đầu lại từ đầu? Quyết tâm giữ lời ước nguyện cho đến chết nhưng lại từ chối tình yêu, câu chuyện mười năm trước như thế nào, ai đúng ai sai, rốt cuộc hai người phải làm gì?- Ver Taekook…
• được rủ rê nên thử sức text fic một lần nữa T^T⚠ có nhiều yếu tố kinh dị, trưởng thành, không dành cho người yếu tim hay trẻ em dưới 18 tuổi⚠ nhân vật không phải của mình, nhưng cốt truyện là của mình, mình có thể xây dựng hình tượng nhân vật theo hướng mình muốn⚠ mình lấy cảm hứng từ một sự kiện có thật, vụ án "Junko Furata" ở bên Nhật nếu bạn nào muốn tìm hiểu° enjoy ~~~# completed #17/02/2018…
Ở đây chỉ có otp của mình, bạn đọc KHÔNG TOXIC. Nếu bạn không thích otp của mình hay các anh trai có truyện thì làm phiền lướt chứ đừng ở lại, mình không tiếp. Đây chỉ là Fanfic nên chỉ có tên là thật, còn lại đều là giả nên đừng bất ngờ khi thấy mọi tình tiết hay tính cách khác so với đời thực. ****************Đông lạnh, chúng ta đã có nhau ! Thu tan, chúng ta mất nhau vĩnh viễn...****************@Dorisa…
Tôi vẫn thường cho rằng, Nguyễn Thái Sơn là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ, có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử. Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích góp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Trần Phong Hào, đứng sau đồng nghiệp là một con lười èo uột. Nhưng tôi thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi, sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Nguyễn Thái Sơn.Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/189480045-h%C3%ACnh-nh%C6%B0-em-y%C3%AAu-anhTác giả: @downpour0721Tình trạng: hoànCouple gốc: OnglierCouple chuyển ver: SolnicTình trạng: đã hoàn thành…
📍jsolnicky tài phiệt x diễn viên điện ảnh𝕵𝖊 𝖙'𝖆𝖎𝖒𝖊có nghĩa là anh yêu em trong tiếng phápnguyễn thái sơn yêu trần phong hào và gã thích dùng tiếng pháp để thổ lộ tình cảm với anh. gã luôn dành những thứ tốt nhất cho anh, bao bọc lấy anh bằng tình yêu của mình. _______________________________________________ ⚠️ warning : bad language, ooc, có H ❗️ vì quá yêu hai bạn gà bông này nên đã có sự ra đời của fic, mong mọi người đón nhận.…
Để có thể ở bên cậu ấy, tôi giấu nghẹn tình cảm của mình suốt bảy nămTác giả: Bán Nguyệt Bán TiêuThể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Ngôi thứ nhất góc nhìn của công, Ngọt sủng, Tình đầu ý hợp, Song hướng thầm mến, 1×1, HEChuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không đem đi nơi khác…
YÊU 1 - ĐAU 10Tôi là Trần Phong Hào. Tôi đem lòng yêu một ánh sao.Nguyễn Thái Sơn, cái tên ấy từ lâu đã khắc sâu trong tâm trí tôi, như một bản nhạc buồn mà tôi không thể nào ngừng nghe. Em là ánh sao mà tôi ngước nhìn suốt những tháng năm tuổi trẻ, một ngọn đèn dẫn lối cho tôi trong những ngày chông chênh nhất. Nhưng trớ trêu thay, dù tôi có vươn tay đến đâu, cũng chẳng thể chạm vào em.Tôi yêu em bằng tất cả những gì mình có. Yêu từ những điều nhỏ bé nhất một nụ cười, một ánh mắt, một câu nói vu vơ của em. Yêu đến mức, chỉ cần em quay đầu nhìn tôi một giây thôi, tôi cũng cảm thấy cả thế giới này trở nên ấm áp. Nhưng tình yêu ấy, dù tôi có cố gắng bao nhiêu, cũng chỉ là một cơn sóng lặng lẽ xô vào bờ, hết lần này đến lần khác, không bao giờ được đáp lại.Ban đầu, tôi nghĩ rằng chỉ cần chờ đợi, chỉ cần luôn ở bên cạnh em, một ngày nào đó, tôi sẽ có được vị trí trong tim em. Nhưng rồi tôi nhận ra, tôi không phải là người em tìm kiếm. Tôi chỉ là một ai đó, một sự tồn tại lặng lẽ bên lề cuộc đời em, một người có cũng được, không có cũng chẳng sao.Tình yêu của tôi cứ thế chồng chất theo thời gian.Tôi yêu em một.Tôi đau mười.Tôi đã thử quên, thử rời đi, nhưng mỗi khi em vô tình lướt qua tôi, mọi thứ lại vỡ òa. Hóa ra, tôi vẫn yêu em, vẫn không thể dứt bỏ. Nhưng có lẽ, một ngày nào đó, khi trái tim này không còn đủ sức để đau thêm nữa, tôi sẽ học cách buông tay.Vì một tình yêu không được đáp lại, dù sâu đậm đến đâu, cũng chỉ là một vết thương chẳng bao giờ liền sẹo.…