||Allnegav|| Memories
Thoả mãn cơn thèm otp của tôiđta bot…
Thoả mãn cơn thèm otp của tôiđta bot…
điểm yếu duy nhất của tôi là em…
Cả 2 gặp nhau lần đầu ở 2 ngày 1 đêm, Hùng lần đầu gặp mọi người nên hơi hướng nội còn Hiếu lần đầu tiên thấy Hùng thì rất ấn tượng về anh và âm nhạc của anh. Nên đã tìm hiểu về anh. Không lâu sau 2 người gặp lại nhau ở Anh trai say hi. Liệu tình yêu của họ có bắt đầu từ đây không…
Only JsolNicky…
dễ thương ma?…
Sao bảo ghét mà?…
Giọt lệ rơi xuống từ khóe mắt của ánh dương vào lúc 21:00 - 19/01 được kể lại bởi @nooluoi_Giọt lệ vừa rơi: Nếu thời gian có thể dịu dàng hơn với em - notsugar09Giọt lệ sắp rơi: Noctice me - nooluoi_Thuộc về project Slezy Solnsta: Lee 'Gumayusi' Minhyung & Mun 'Oner' Hyunjun.…
Một ngày đẹp trời nọ, Lee Chan vô tình làm anh người yêu của mình dỗi mất tiêu.Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của mình (mà họ là của nhau). Truyện cũng chỉ là trí tưởng tượng của mình nên mong mọi người hãy đọc nó với tâm thế thoải mái nhất!Sp music: The reasons of my smiles (BSS).…
Truyện không nghiêm túc, có bùng binh ( có hint chơi chơi thôi chứ không hẳn là vậy), khùng điên và cả 4 người đều bị ovt nặng =))))))…
Giới thiệu: Thị trấn này tựa như một thiên đường dâm dục, không đạo đức không pháp luật, khắp nơi đều có nhân vật chính trong phim AV, đâu đâu cũng có cảnh chịch nhau.⦿ Cảnh báo: Truyện chỉ có s3x và s3x nam nữ, tập thể, NP, H tục, 21+Note: Truyện có nhiều phần, từng phần là có nội dung khác nhau, không có cốt truyện chính, không có couple chính. Nói dễ hiểu là tập truyện với nhiều phiên ngoại song song với nhau.Tác giả: _ph.lineTruyện reup lại chỉ mang mục đích có thể đọc offline. Nếu tác giả không thích mình sẽ gỡ ngay…
Ta gặp nhau là duyên phận, đến với nhau cũng là duyên.AllxAll Cp nào cũng có phần 🫶 Chíp bông chíp bông không có plot sâu xa. ❤Do thấy được sự đáng yêu của những anh trai, dù trình văn vở kém cỏi nhưng vẫn thích đu càng các anh, viết những oneshot nhẹ nhàng tình cảm để thỏa mãn bản thân...…
; anh luôn tỏ ra vui vẻ; với câu chuyện em đang cười; và dù nhạt nhẽo anh luôn phải đảm bảo ; là cái độ hài hước cũng trên hạng mười.…
Trường trung học Phan Đăng Lưu có hai truyền thuyết sống. Một kẻ là "Bạo Quân" Nguyễn Thái Sơn, mạnh mẽ, ngang tàng, một câu nói có thể khiến cả đám đàn em răm rắp nghe theo. Một người là "Thiếu Gia Lạnh Lùng" Trần Phong Hào điềm tĩnh, sắc bén, không bao giờ tham gia ẩu đả nhưng lại chưa từng thua một trận nào.Hai con người, hai phong cách, tưởng như chẳng liên quan, nhưng lại đứng ở hai đầu chiến tuyến. Một người cai trị bằng sức mạnh, một kẻ giữ vững vị thế bằng sự nhạy bén và trí tuệ.Bất cứ ai trong trường cũng biết: "Thái Sơn và Phong Hào - nước sông không phạm nước giếng." Nhưng khi một biến cố xảy ra, đẩy cả hai vào thế đối đầu trực diện, mọi nguyên tắc bị phá vỡ.Thái Sơn cười lạnh:"Cậu nghĩ cậu có thể chơi trò cao thượng với tôi sao?"Phong Hào bình thản nhếch môi:"Tôi không chơi, nhưng tôi cũng không bao giờ thua."Giữa những âm mưu, những trận chiến ngầm và cả những khoảnh khắc rung động lặng lẽ, liệu kết cục của cuộc đối đầu này là thắng thua rõ ràng, hay sẽ có một sự thay đổi không ai ngờ tới?…
Thái Sơn đứng trước cửa căn biệt thự của mình, ánh mắt tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.Trên nền gạch trắng tinh, một người đàn ông hơn hắn bốn tuổi đang ngồi xổm, hí hoáy vẽ bậy bằng... tương cà chua."Anh đang làm gì đấy?" Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng.Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, long lanh như viên bi thủy tinh, miệng nở nụ cười hồn nhiên:"Anh vẽ con chó đó! Em thấy giống không? Nó tên là Bánh Mì!"Thái Sơn nhìn đống loằn ngoằn đỏ đỏ trên sàn, trán giật giật.Chó? Cái thứ kia mà là chó á?!"Anh..." Hắn bóp trán. "Anh có biết mình đang làm gì không?""Biết chứ!" Phong Hào gật đầu rất nghiêm túc. "Anh đang sáng tạo nghệ thuật! Em không hiểu đâu!"Không, hắn không hiểu thật.Ba ngày trước, hắn còn là một tổng tài lạnh lùng, giỏi giang, ghét nhất mấy tên ngốc nghếch gây rắc rối.Giờ thì sao? Hắn đang sống chung với một "ông anh" ba mươi tuổi, vô tư vô lo như đứa trẻ năm tuổi mà còn là do chính hắn đâm xe trúng.Hắn thở dài, tự hỏi liệu có khi nào mình nên đâm luôn lần nữa để sửa lỗi không.…
câu chuyện theo đuổi anh tú của minh hiéuuu…
Đây là one shot của mấy otp mà tớ ship và nữung otp mà mấy bạn ship Sẽ có chap có H chap không mà chap có H chắc ít :))))Truyện không có thật, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
vì em cáu là anh tàn đời anh đó...…
Phong Hào yêu Thái Sơn, nhưng tình yêu ấy chưa bao giờ được đáp lại. Mỗi ngày, cậu mang đồ ăn cho anh, những bữa ăn đơn giản nhưng chứa đựng tất cả tình cảm chân thành. Mỗi dịp lễ, cậu lại chuẩn bị quà, hy vọng sẽ khiến Thái Sơn mỉm cười, nhưng những món quà ấy luôn bị vứt vào sọt rác, chẳng bao giờ có cơ hội chạm vào trái tim anh.Khi nhớ anh, Phong Hào viết những lá thư, gửi đi những lời yêu thương không bao giờ nhận lại. Cậu biết rõ, những dòng chữ ấy sẽ chẳng bao giờ tới được tay Thái Sơn. Nhưng cậu vẫn làm, vì trong cơn đau đớn âm thầm, tình yêu ấy vẫn tồn tại, không cần được đáp trả, chỉ cần được yêu.…
câu chuyện không có thật, không có thật, không có thật đừng bê em nó đi đâu cả 🙇♀️…
Mỗi chap cx ko liên quan đến nhau lắm đâu. Viết để phục vụ bản thân vì quá đói truyện😭…