Phì thủy bất lưu ngoại nhân điền ( giang hồ, phụ tử, niên thượng)
…
Thanh xuân là những kỉ niệm đắt giá, tươi đẹp nhất của đời người mà không một ai nỡ vô tình lạc quên. Và điều tuyệt vời nhất khi trong thanh xuân của bạn luôn có một người mà bạn sẽ nhớ đến cả khóe miệng của cậu ấy khi mỉn cười, nhớ cả âm điệu trong giọng nói khi cậu ấy nói chuyện, thậm chí nhớ cả mùi bột giặt trên quần áo cậu ta. Chỉ vì cậu ấy, giấc mơ của chúng ta sáng rực và mạnh mẽ.. "Vì em là mặt trời, anh nguyện suốt đười làm hướng dương" là câu chuyện xoay quanh về tình yêu của Huyền Trang và Lâm Mặc NgônHuyền Trang- cô gái khoa Văn với tâm hồn mơ mộng, xuất thân từ một gia đình bình thường nhưng vô cùng hạnh phúc. Sở hữu nét mặt đáng yêu cùng vẻ đẹp trong trẻo thân thiện với tính cách thiện lương, vui tươi luôn lạc quan trong cuộc sống, có chút bướng bỉnh, thông minh, hay tò mò về thế giới xung quanh và anh chàng nam chính sinh viên ưu tú khoa quản trị kinh doanh với vẻ ngoài lạnh lùng đẹp trai Lâm Mặc Ngôn cùng thân thế giàu có nhưng lại sống trong quan hệ gia đình lục đục khiến Lâm Mặc Ngôn có chút khép mìnhHuyền Trang và Lâm Mặc Ngôn sau bao lần định mệnh tình cờ đụng độ với tình huống trớ trêu dở khóc dở cười, từ oan gia trở thành cặp đôi khiến nhiều người ghen tỵNhóm bạn chơi với Huyền Trang có Trương Hạo Nhiên- anh bạn có gương mặt điển trai lãng tử, sinh viên ưu tú khoa Luật. Huyền Trang và Hạo Nhiên quen nhau trong tiết học Tâm lý của thầy Tô rồi họ kết giao bằng hữu và từ đó Hạo Nhiên dần có tình cảm với cô nàng. Huyền Trang cùng lúc được cả Lâm Mặc Ngôn và Trương Hạo Nhiên đ…
Hành trình mang ánh sáng trở lại sau năm trăm năm. Liệu con trai nhà họ Ngạo có làm được ?…
HE , lãng mạn…
Fic gốc : JungKookie À!! Lại Đây Với Anh!!Link của fic gốc : http://my.w.tt/UiNb/gkQo3f6sCENguồn : @WonPi_HHs994…
Thanh xuân - khoảng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời mỗi người. Ở cái độ tuổi ấy, chúng ta luôn sống hết mình, sống theo cái cách riêng của ta mà không bao giờ ngại người khác nghĩ gì về mình. Cái khoảng thời gian mà chúng ta có những rung động đầu đời, trong sáng và hồn nhiên đến lạ. Ta luôn ao ước về những chuyện tình đẹp như mơ, luôn thấy cuộc đời thật đẹp thật đáng yêu biết bao. Và cô gái 17 tuổi Gia Linh cũng có được một cuộc tình thật đẹp với một người nào đó... Để biết đó là ai thì hãy cùng tôi theo dõi câu chuyện tình của họ nào ♡ʕ≧ᴥ≦ʔ…
fic đầu tay mong mn ủng hộkết có thể là he, se hoặc tệ hơn là be=)))…
Mẩu chịt ngắn…
Ngược ngược và ngược…
Hawakata Hinome_ một cô gái sinh viên năm cuối cấp 3_ bị mắc một căn bệnh nan y chưa có vị y sĩ nào tìm ra phương thuốc hiệu nghiệm. Suốt 12 năm mắc bệnh, cô luôn phải nhận sự xa lánh từ mọi người, và cũng vì thế mà cô bắt đầu lấy đó làm điều hiển nhiên mà cũng tự động xa lánh người khác. Nỗi cô đơn buồn tủi ấy có ai mà chịu được, dù cho năm lên lớp 8, cuối cùng cô cũng có được người bạn đầu tiên, vậy nhưng, tất cả chỉ như trò đùa của thần linh mà thôi...Cho tới một ngày..._______________[Title] Giấc Mộng Ngọt Ngào 。。。[Author] Kagami Kiiro_ Đồng sáng tác: Alicizalia.[Status] On-going.[Note] ~~~● Đây là một fanfic tớ viết về manga || Im-Great Priest Imhotep ||● Nội dung fanfic không trùng lặp đến nội dung của tác giả Morishita Makoto.● Couple: ○ Imhotep x Hinome. ○ Djoser x Hinome.● Không re-up khi chưa có sự cho phép của tớ và Alicizalia-san.________________"Xin lỗi cậu vì tôi đã đến trễ, Hinome..."Cô gái mở to mắt, xung quanh cô là một thế giới hoàn toàn bị bao phủ bởi gió và cát, cùng những kim tự tháp cổ mang dáng dấp oai nghiêm..."Đây là đâu...?""Đây chính là Ai Cập cổ đại...""Tại sao... À, ra vậy. Thì ra... mình đã chết rồi..."Giữa ánh mặt trời chói lòa ấy, cô gái chỉ bi quan ngồi lầm lì một góc, còn cậu con trai trước mặt đứng yên như trời trồng, không thể cất thêm một lời gì..._________________Eru_ Alicizalia.…
Mối tinh đầu năm cấp 3 có lẽ là mối tình đầy lưu luyến và đẹp đẽ nhất trong kí ức của nhiều người.…
"Nỗi buồn in trong timCòn đâu bao kỷ niệmCứ thế anh rời điĐể em cạn nước mắt"Ai thương ai nhớ ai ?Trong lòng này đã thấu , cớ sao , cớ sao , cớ sao xa nhau... Sau ngày định mệnh đó, tôi đã từng thề "không bao giờ đặt chân đến sân bay dù là nửa bước". "Thương nhau mình để đó , vì bước không thể xa hơn nữa" nhưng rồi mỗi khi nhìn lên bầu trời thấy "chiếc máy bay nào đó" cũng đủ khơi gợi lại bao kỷ niệm xưa, giờ chỉ mình tôi cùng nỗi đau âm ỉ bởi những tổn thương ai đó để lại sâu tận hồn tôi.Mỗi lần tâm tư khắc khoải tôi lại muốn thét lên: "thà người đừng đến hôm đó, thà người đừng nói lời yêu, thà người đừng chia tay như vậy..." thì có lẽ giờ đây đôi ta đã chung ngã, hạnh phúc cùng nhau.Dẫu hạnh phúc có mong manh như bồ công anh bay trong gió, em cũng xin nguyện trở lại ngày xưa để níu giữ chút kỷ niệm êm đềm cho đôi ta. Nhưng... Đúng người , sai thời điểm kết quả đau đớn đến tột cùng!…
Truyện mình cop lại cho mình cũng như mọi người cùng đọc, không phải mình viết!❋ Tác giả: Phạm Hổ❋ Thể loại: Truyện đồng thoại, Thiếu nhi…