Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: hejingxian83246* toàn văn miễn phí ( siêu lớn tiếng! )* tư thiết như núi, thư kịch hỗn hợp, toàn viên tồn tại, hai người đã ở bên nhau, sông ngầm đang ở dần dần đi hướng bờ đối diện, là ảnh gia đình vô logic bánh ngọt* xương hà chiến tổn hại…
"Ngay từ đầu, người anh yêu, vẫn luôn là em."--- • ---Pairings: Park WooJin x Lee DaeHwiCategory: Hiện đại, teenfic, OOC, HEStatus: On-goingDisclaimer: Các nhân vật không thuộc người viết, không áp dụng vào người thật và không có mục đích lợi nhuận.Note: Xin đừng đem đi đâu, hay chuyển ver, đạo nhái dưới bất kỳ hình thức nào.P/S: nổi hứng viết cho vui thôi ạ, nên tình tiết sẽ đi rất nhanh nha.…
Truyện sẽ về hành trình sống sót của 18 học sinh đang cố gắng vật lộn với điều kiện khắc nghiệt. Dù cho có khó khăn đến mấy họ cũng đều cùng nhau chịu đựng đó là những điều họ đã nói.Liệu bọn họ có thể sống sót mà không thiếu đi 1 ai không hay cả đám sẽ chết cùng với nhau?Cùng xem nhé.Giờ thì...Start game!!Warning:My Au!!!…
TG : bun Thể loại : Thức Tỉnh , Harem, chầm chậm, bệnh tật , thầm thương , fanfic Chú ý - Có thể Drop bất cứ lúc nào - có Ooc - có Occ - Nhân vật thuộc quyền sở hữu của tôi…
"Thanh xuân của mỗi người thường có một người để nhớ, còn với Lê Đức Toàn, thanh xuân của anh chỉ gói gọn trong một cái tên: Ngô Trần Bảo Hân."Mười một tuổi, trong góc lớp 6A2 ồn ào, Đức Toàn lần đầu tiên nhìn thấy Bảo Hân. Cô bé ấy mảnh khảnh, rụt rè, là mục tiêu cho những trò đùa con nít. Còn Toàn, cậu nhóc bàn cuối, chỉ biết âm thầm dõi theo và bảo vệ em bằng những hành động lặng lẽ không tên: một cây bút mới đặt trên bàn, một lần che chắn trước những lời trêu chọc ác ý. Suốt những năm tháng học trò, cậu nhóc nhút nhát ấy chưa từng đủ dũng khí để thổ lộ, chỉ lặng lẽ gói ghém tình cảm đầu đời vào những trang vở cũ.Bảy năm trôi qua. Những đứa trẻ năm nào nay đã trưởng thành. Bảo Hân bước vào công ty nơi Đức Toàn đang giữ chức vụ quản lý dự án. Người con trai từng là cậu bạn trầm lặng ngày ấy, giờ đây đã trở thành một người đàn ông điềm đạm, lịch lãm và thâm tình. Anh không còn là cậu nhóc đứng phía sau nhìn em bị tổn thương; anh giờ đây là người đứng trước, dùng sự dịu dàng của mình để che chở em khỏi những sóng gió khắc nghiệt của chốn công sở."Tình đầu ngọt ngào" không phải là một bộ phim ngôn tình đầy rẫy những drama kịch tính hay sự cưỡng ép bá đạo. Đó là hành trình của hai tâm hồn đã từng bỏ lỡ nhau ở tuổi mười sáu, để rồi khi tái ngộ ở tuổi đôi mươi, họ nhận ra mình vẫn là mảnh ghép vừa vặn nhất của đời nhau. Ban đầu là sự ngại ngùng của một cô gái chưa quên được ký ức xưa, kế đến là sự kiên trì, tinh tế của người đàn ông đã dành cả t…
Lớp trưởng: Winner lạnh lùng ,học giỏi, boy ngầu ít nói chuyện bạn thân là Mon Nhỏ cứng đầu: V.Thi lạnh lùng, bướng bỉnh, hk giỏi bạn thân là GinaMon: bn thân Nơ hiền lành tốt bụng Gina: bn thân Thi tính giống Thi nhưng hiền hơn chútT-up: anh2 Nơ hiền lành Hailey: chị 2 Thi hiền lành Những người còn lại thì là bn của nhau hết nha 😁😁😁…
Vào một ngày hè, sau khi kết thúc chương trình cấp tiểu học, cô nhóc cầm que kem nhấm nháp, tưởng là hương vị mát mẻ nhưng đấy lại là sự chán nản. Tạt lon, trốn tìm, bịt mắt bắt dê đều đã được cô cùng với bạn đồng trang lứa chơi đến ngán ngẩm.Đang miên man suy nghĩ tìm ra trò gì mới hơn để rủ chúng bạn bỗng một cái vỗ vai làm cô hoảng hồn, xém chút rơi que kem hờ hững trên tay.Giọng nói quen thuộc:_Đi chơi Bi, có trò này vui lắm!!! - Là Trúc, bạn thân từ lúc tấm bé của Bi. Bình thường đi học Bi tên là Hân nhưng nghe tên Bi lấy làm dễ thương nên ai hỏi cô cũng giới thiệu mình là Bi.Nửa tin nửa ngờ vì có trò nào mà cô chưa từng tham gia, có gì mà hào hứng đến thế chứ, cô miễn cưỡng đi theo lời mời gọi.Trúc cọc cạch đạp lấy đạp để, cô thì lắc lư theo tốc độ của Trúc đủ biết được độ hấp dẫn của trò chơi mới này. Hai phút sau, Bi quả thực được mở mang tầm mắt.Lần đầu cô thấy một nơi mà hội tụ đông đủ con trai con gái từ lớn tới nhỏ, đặc biệt mỗi người đều ngồi đối diện với một cái màn hình…
Truyện THỢ XĂM ÂM DƯƠNGTác giả Mặc Đại Tiên Sinh***Team dịch/edit Song TruyệnVăn án:Hình xăm âm dương, sinh tử phú quý, bình an vô sự. Tôi là truyền nhân của xăm âm dương, nói thẳng ra, xăm âm dương là một loại hình xăm rất đặc biệt, khi xăm lên da có tác dụng trừ tà, hóa giải xui xẻo, tăng tài vận và bình an rất hiệu quả, v.v...Lẽ ra ở thành phố hiện đại, nghề thủ công này rất dể kiếm tiền. Nhưng có điều trước khi sư phụ tôi qua đời, ông ấy đã cấm tôi dùng xăm âm dương để kiếm tiền, nếu không tôi sẽ gặp phải một số chuyện bản thân không nên gặp. Tôi luôn nghe lời sư phụ, nhưng gần đây tôi gặp biến cố, rất cần đến tiền. Có một cô gái bán hoa tên là Mễ Mễ ở gần đó đến nhờ tôi xăm âm dương... Bị cám dỗ bởi nhan sắc và tiền bạc, tôi đã làm trái lại lời dặn của sư phụ tôi trước lúc ra đi.Kể từ đó, xung quanh tôi đã xảy ra rất nhiều điều kỳ lạ ...…
【 giới thiệu vắn tắt 】 Điên nữ tam phu: "Tiểu thư, không cần!"Đây là thảm án phát sinh tiền cuối cùng kêu cứu, đáng tiếc, lại không có thể ngăn cản thảm án phát sinh.Nàng hung hăng đem nhất bình hoa hướng kêu cứu nha hoàn phương hướng phao đi."Cạch —— "Bình hoa ở nha hoàn bên chân không đủ nhất mét khoảng cách tứ phân ngũ liệt.Hô, nha hoàn nhẹ nhàng lau đi cái trán hãn, hảo mạo hiểm.Nàng tắc lộ ra vui vẻ vô cùng đáng yêu miệng cười, vươn non mịn hai tay mãnh chụp: "Ha ha, tuyệt quá tuyệt quá!"Nha hoàn phiên mắt trợn trắng, thực hỏng mất quay đầu rời đi.Bên trong chỉ còn lại có nàng một người, vỗ tay chậm rãi đình chỉ, nàng khẽ mở cửa sổ, nhìn nha hoàn đi xa, sau đó buông giấy cửa sổ, cúi đầu nhìn chằm chằm kia đôi mảnh nhỏ, đau lòng a nhếch miệng: đáng tiếc , tuy rằng chính là cái hai bậc cảnh thái lam.…
"Tại sao tôi lại mắc bệnh này? ""Tại sao tôi lại nhớ anh nhiều như vậy? ""Jihoon à, chỉ làm tiểu thụ của mình em thôi được không?" KHÔNG MANG Ý TƯỞNG CỦA MÌNH ĐI NƠI KHÁC KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý…
Cô gái bị người yêu cắm sừng có ý định tự tử ai ngờ lại xuyên không tới tương lai. Thân chủ của cô lại là một con người vô dụng, liệu cô sẽ thay đổi ra sao hãy cùng đọc chuyện nhé…