Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tags:
102 Truyện
Tìm về chính em trong anh

Tìm về chính em trong anh

64 1 3

Cuộc sống luôn sẽ có nhiều điều để chúng ta hối tiếc nên Mộc Hân chỉ đang cố để không vương vấn cả một đời mà thôi...chàng trai thời niên thiếu của tôi...ước mơ thanh xuân và mãi sau này của tôi...đừng quên tớ được không?...chờ tớ đuổi kịp cậu được không?Cô gặp anh năm cô 11 tuổi, mặc dù học cùng một lớp nhưng mãi đến năm cô 13 tuổi anh và cô mới bắt đầu nói chuyện, thực ra chỉ do sắp lại chỗ ngồi, anh ngồi gần cô nên luôn bắt cô dọn vệ sinh lớp thay anh, ghi bài thay anh, mua đồ ăn sáng cho anh, làm việc này cho anh, làm việc kia cho anh...Cứ ngỡ mọi chuyện vẫn sẽ như vậy, nhưng 2 năm sau họ phải đối mặt kỳ thi chuyển cấp, biết rằng sẽ không được học cùng nhau vì anh quá xuất sắc còn năng lực của cô không thể theo kịp anh nữa. Nhưng thật lòng cô chưa bao giờ nghĩ anh sẽ rời tỉnh T sang tỉnh X, chưa một lần anh nhắc đến điều này, còn không cho cô nói một câu chào tạm biệt...thì ra mùa hè năm lớp 9 là mùa hè chia tay trường cấp 2, chia tay lớp học vô vị và cũng chia tay anh...thì ra 2 năm qua anh đã khắc sâu vào tâm trí cô mất rồi...một lần chia tay là một lần khắc cốt ghi tâm 10 năm gặp lại."Anh cứ theo đuổi hoài bão của mình và em cũng vậy, nhưng đến một ngày em không đuổi kịp anh nữa có thể quay về với em hay không?"P/s: em lần đầu viết truyện rất mong được mn góp ý để em tiến bộ. Em xin cảm ơn 😖😖😖…

Âm sắc của thiên vị

Âm sắc của thiên vị

85 0 24

Trong ngôi nhà ba tầng nằm cuối con dốc, sự thiên vị không ồn ào, không phô trương. Nó lặng lẽ như lớp bụi mỏng phủ lên đồ đạc - nhìn qua tưởng chẳng có gì, nhưng tích lại đủ lâu sẽ khiến người ta nghẹn thở.Lan lớn lên trong thứ không khí ấy.Cha mẹ không hề ghét cô, chỉ là... họ nhìn Lâm lâu hơn một nhịp, khen Lâm sớm hơn một câu, nhớ từng thành tích nhỏ của Lâm nhưng lại hay quên sự cố gắng của cô. Những điều ấy, tách riêng thì nhẹ, ghép lại thì nặng như đá đặt lên ngực.Lâm không phải người xấu. Cậu chỉ vô tình được đứng đúng chỗ sáng. Mỗi lần thấy Lan lùi bước khi mình tiến lại, cậu đều hoang mang: mình đã làm gì sai? Nhưng sự ưu ái vô thức của người lớn bao năm qua đã tạo ra một khoảng cách mà cả hai đều không biết bắt đầu từ đâu để bước qua.Rồi Loan trở về.Cô như người ngoài đi lạc vào một căn nhà quen mà lạ: lời nói của ai cũng nhẹ, nhưng ánh mắt lại đục ngầu những điều chưa bao giờ nói ra. Thiên vị trong gia đình này không quá mức, không đến mức bóp nghẹt ai, nhưng nó âm ỉ, len vào giữa từng mối quan hệ, khiến mọi cảm xúc đều trở thành gai nhọn.Loan không muốn đứng giữa, càng không muốn trở thành người hòa giải. Nhưng chỉ cần nhìn hai đứa em - một đứa cố tỏ ra mạnh mẽ, một đứa luôn giữ khoảng cách - cô biết chuyện này rồi sẽ phải có người mở lời.Bởi lẽ, nếu không ai lên tiếng, những điều nhỏ nhặt ấy sẽ cứ thế chất thành núi, và những đứa trẻ trong căn nhà cuối con dốc này sẽ mãi đứng ở ba hướng khác nhau, không ai tìm được đường quay về nhau nữa.…