Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lớn lên trong chán nản, tưởng rằng đời này Hạ An sẽ chỉ nhìn đời trôi qua mãi. - "Chỉ cần cậu hạnh phúc, không phải tớ cũng không sao"- "Tớ chọn cậu, Mục Dã, vì cậu luôn là nhà"Chẳng biết được tương lai ra sao, chỉ biết cuộc đời ngắn ngủi, gặp được nhau giữa hàng tỉ người không thể nói là ngẫu nhiên, mà có thể nói là cuộc đời cho một món quà vô giá. Giao thừa này có em, là có em cho nhiều ngày sau nữa, chẳng cần biết một mai thế nào, giao thừa này, thời khắc này, ta có nhau.…
Truyện với cái tên nhảm nhí, nội dung thì đỡ hơn 1 tí :3Đại loại là một anh A và một anh B hết đánh nhau, ở chung với nhau, thành bạn bè, rồi lại quay ngược quá trình. Tình yêu? Có thể, nhưng với hai bố dở hơi dở hám này thì có thành không cũng là một vấn đề.Truyện viết trước khi đi ngủ, viết cuốn chiếu, có người đọc chắc là kì tích ha :D…
Sưu tầm các văn bản thơ, tìm hiểu những kiến thức cơ bản (tác giả, tác phẩm,...) giúp chúng ta hiểu hơn về tác phẩm và lối hành văn của tác giả. Đồng thời, giúp phục vụ cho việc học - ôn tập các tác phẩm văn học nhằm mục đích ôn thi các kì thi, kiểm tra (kiểm tra đánh giá định kì học kì I và II, ôn thi vào 10, ôn thi tốt nghiệp,...)Nếu có sai sót trong mỗi tác phẩm, các bạn có thể bình luận ngay đó để mình tìm hiểu lại và sữa chửa nhen!!!!…
Mười năm bảo hộ, Trình Duy là bầu trời của Trình An. Nhưng dưới mái nhà họ Trình, anh em cũng là thầy trò. Giảng đường uy nghiêm, Trình Duy một thước đo lòng người. Phòng sách lặng im, Trình An quỳ gối hối lỗi lầm. Cùng cha khác mẹ, tình thâm xen lẫn những lằn roi. Anh dạy em bằng kỷ luật thép để thành nhân. Em trưởng thành từ nỗi đau và sự bao dung. Nói dối, trốn học, bướng bỉnh đều bị uốn nắn. Thước gỗ giáng xuống, lòng anh đau, mắt em đỏ. Sau cơn giông bão, chỉ còn lại bình an.…
Tên truyện: Xuân nơi sân nhỏ (小院春深)Tác giả: Y Thanh Nhược (衣青箬)Số chương: 86 chươngEdit: phongthienvanedit theo sở thích cá nhân ai không thích có thể out…
_______________________________________Takemichi- cậu trai trẻ với mái tóc vàng nắng và đôi mắt xanh như đại dương rộng lớn , cậu trầm ngâm bước chậm trên con đường bị nuốt chửng trong bóng tối chỉ duy nhất có ánh đèn đường lất phất chiếu xuống . Sau khi cậu cứu được những người đồng đội của mình và cả...Mikey- Tổng trưởng băng Tokyo Manji hay còn được gọi bằng cái tên Touman , cậu cảm thấy nhẹ nhõm vì bây giờ không còn ai phải chết cả , không một sinh mạng nào rời đi nhưng cậu phải trả một cái giá vì hành vi quay ngược thời gian của mình , phá vỡ luật lệ sinh tử - đó là mọi người đều quên mất cậu , không một ai biết cái tên Hanagaki Takemichi cả...không một ai . Cậu cảm thấy việc bản thân bị cho vào hư vô chẳng ai biết là thật sự rất may mắn , đáng lẽ ra cậu đã phải chết rồi nhưng ông trời thương xót , chỉ có thể bán cho cậu hình phạt nhẹ nhất . Takemichi thở dài nhưng chợt bị vật gì cản nên loạn choạng ngã xuống , cậu cau có đứng dậy quay phắt ra nhìn thứ ngán đường mình , bất ngờ thay vật cản đường lại là một cuốn sách dày cùng với màu bìa đỏ sẫm và dòng chữ màu vàng nhũ bị nhoè đi vì cũ . Cậu nhẹ nhàng cầm cuốn sách ấy lên , cố gắng nhìn được dòng chữ ." Cuốn sách lạ thật , chắc mang về đọc thử chắc không sao nhỉ " Nói xong cậu liền ôm nó vào lòng , dòng chữ sáng lên , không biết vì tác động nào mà những chữ cái sáng lên rồi hiện ra dòng chữ " How to Survival Apocalypse " _________________________________________…
Mộc An Ngưng cảm thấy mình không phải là một người thú vị.Nhưng lại để ý một nam sinh, đến nỗi sẽ quên ăn quên ngủ.Nam sinh kia như trăng trên cao, mà bản thân là như hồ dưới đất, mặt hồ vĩnh viễn không thể giữ được ánh trăng.Kỳ lạ chính là, dù biết là vậy, nhưng ánh mắt vẫn sẽ dừng lại trên người cậu ấy.Rồi tâm tư bị cậu ấy nhận ra.Mộc Ngưng An hồi hộp lại lo sợ, trở thành rùa rụt đầu dám có ý mà không chịu tỏ, chỉ dám viết nhật ký rồi đọc lại một mình.Sau này, một ngày nọ, khi đọc lại nhật ký ngày xưa của bản thân, Mộc An Ngưng cảm thấy bản thân ngày xưa rất không được.Cô không thể nào vô sỉ và không cần mặt như vậy."Anh là bảo bối, là vầng trăng, là ánh sáng của đời em.""Em đọc cho anh nghe nào."Chống lại ánh mắt nhiệt tình và nóng bỏng của chồng mình, Mộc An Ngưng không muốn mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn phải mở miệng.Câu chuyện về một cô gái trầm tính, thích ghi nhật ký những lời ngọt ngào muốn nói với nam thần của mình, và nam thần dùng tình cảm chân thành của mình để giúp cô gái nhỏ mở cửa trái tim.…
Tên: Một chút yêuTác giả: AriaThể loại: Thanh xuân vườn trường, ngôn tình lãng mạn, hài hướcNgày bắt đầu: 30/4Ngày kết thúc: Một buổi chiều tháng 11, khi những cơn gió đầu mùa vừa kịp chạm ngõ, Giang Tư Nguyệt đã gặp Hứa Minh Phong theo cách không ai ngờ tới - một ánh mắt lướt qua, nhưng lại đủ để ở lại rất lâu trong ký ức của cả hai.Họ bắt đầu bằng những lần vô tình đi ngang, những tin nhắn chẳng đầu chẳng cuối, và một mối quan hệ không tên - gần hơn bạn bè, nhưng lại chưa từng vội vàng gọi thành yêu.Thanh xuân của họ không ồn ào, chỉ là những ngày mưa chung một chiếc ô, những lần lặng lẽ đứng cạnh nhau, và những rung động rất nhỏ... cứ thế lớn dần theo năm tháng.Có những cảm xúc không cần nói thành lời,chỉ cần một người hiểu,một người vẫn luôn ở đó.Và giữa vô vàn người lướt qua trong cuộc đời,họ đã vô tình chọn nhìn về phía nhau -để rồi từ một ánh mắt rất khẽ hôm nào,trở thành một người... mà sau này, dù nghĩ đến cũng thấy lòng mình dịu lại.…