yêu tôi đi, nam phụ phản diện!
truyện xàm, văn dở…
truyện xàm, văn dở…
Có những nơi khi đặt chân tới, người ta không còn biết mình đang sống trong thực tại hay đang đi lạc giữa một giấc mơ. Giấc mơ ấy được dệt nên bởi những mái nhà sàn cao thấp xen kẽ, bởi những vạt hoa đào nở muộn trên sườn núi và tiếng khèn ngân lên giữa chiều mây ngày Hạn Khuống"...Rừng rừng hoa với chim ca vui tưng bừngSuối nước trong xanh soi bóng em và bóng anh..."…
Khi đồng hồ điểm đúng mười hai giờ, bên cạnh những ô cửa sổ sẽ là những phông lì xì đỏ rực được quý nhân gửi tặng đến mọi người. Món quà tinh thần vào mười hai giờ đêm ngày 28 ngày 29 Tết Âm Lịch xin được gửi trao đến bạn như một lời chào đầu năm.To Touch the Spring - lời chúc được gói ghém trong những con chữ được trau chuốt tỉ mỉ, hi vọng sẽ là một món quà tinh thần được gửi đến để niềm vui của bạn được trở nên trọn vẹn nhất.Đó là sự tâm huyết của người gieo chữ "TrnNhung320". Song song đó là tinh thần nhiệt huyết của người giữ chất thơ của tác phẩm "thoiquenxau và gwendolie". ---"Có những người, dù xa bao năm, chỉ cần một lần gặp lại... mọi điều lại trở về như chưa từng đổi thay."---Đây là một chiếc fanfic cho project "Lunar New Year" của Choker cfs mở. Tác phẩm mang tính chất giải trí, hít ke otp sau những giờ học tập và làm việc mệt mỏi. Không toxic, blame tuyển thủ, nghiêm cấm các hành vi thô tục dưới mọi hình thức. Nếu bạn thấy hay, hãy cho mình một sao để làm động lực cho những tác phẩm sau nhé. Có góp ý xin hãy ghi dưới phần bình luận mình sẽ rút kinh nghiệm và cải thiện thêm về sau này.---Pairing: Jeong Jihoon (Chovy) × Lee Sanghyeok (Faker).Thể loại: Sảng văn, Hurt/Comfort (nhẹ), Romance, Angst, Emotional Introspection, Unspoken Feelings, Slow Burn, Yearning, Quiet Love.Độ dài: Oneshot ~15.000 chữNhiều năm sau, khi tuyết lại rơi trên mái nhà cũ ở Seoul, họ gặp lại nhau. Không phải trên sân khấu rực sáng, hay giữa tiếng hò reo của hàng vạn người hâm mộ, mà là trong một buổi chiều bình thường, mùi trà và tiếng gió …
Bích Nguyệt và Nhan Phong gặp gỡ và kề vai sát cánh vượt qua rất nhiều khó khăn chống lại ý trời bảo vệ tứ hải bát hoang yên bình .......…
Translator: xlzShortfic 18+ về các couple TNT, đọc được truyện nào hay thì bế về dịch🫰🏻Các bản dịch có/ chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi bất cứ đâu…
lần đầu viết truyện nha , có j sai sót thì cho tui xin ý kiến với (='ω'=)…
Sau những ngày dài mắc kẹt trong guồng quay công việc cũ, Công quyết định rời đi, không phải vì đã có kế hoạch rõ ràng, mà đơn giản là cậu không còn muốn tiếp tục sống một cuộc đời lặp lại. Một chuyến đi đến Quy Nhơn, tưởng chừng chỉ là cách để "trốn chạy" tạm thời, lại vô tình trở thành bước ngoặt.Giữa nắng gió miền biển, Công gặp Bách - một người lạ mang trong mình những vết xước chẳng dễ gọi tên. Họ gặp nhau như hai đường thẳng lệch nhịp, nhưng rồi lại song hành một cách tự nhiên đến lạ.Một tuần ở Quy Nhơn, không hứa hẹn, không ràng buộc. Chỉ có những buổi sáng đón bình minh trên biển, những chiều lộng gió trên cung đường ven núi, và những đêm dài kể cho nhau nghe về những điều chưa từng nói.Giữa khoảng lặng của thành phố biển, thứ tình cảm tưởng chừng mong manh ấy lại âm thầm lớn lên, nhẹ nhàng, nhưng đủ sâu để khiến cả hai phải đối diện với chính mình.…
Sau khi chia tay với bạn trai cảnh sát tôi biến thành hồn ma ám cậu ta. Hình như tôi chết rồi thì phải, tôi không biết lí do mình chết, còn xác tôi ở đâu?!! Đầu trâu mặt ngựa bảo rằng, nếu không thực hiện được nguyện vọng của tôi thì tôi không thể đầu thai. "Đã thế thì làm phiền bạn trai cũ giúp tớ siêu thoát nhé!"Đôi ba Câu chuyện về hồn ma tìm kiếm lý do mình chớt👻👻CongB!TOP × Mason!BOTTag: ngôi kể thứ nhất, Đồng Niên, Văn xuôi, hiện đại, hài hước, boylove, cảnh sát × vong…
"Em... em đang làm sai đúng không?""Không." Anh hôn lên đầu ngón tay cậu. "Em làm anh muốn phát điên."---Chàng rapper nổi tiếng và cậu trợ lý bé nhỏ :)))) một cái plot ngẫu hứng, mời thưởng thức!➖➖➖🕯️Vui lòng không mang truyện ra khỏi đây!!!🕯️Mọi chi tiết đều là trí tưởng tượng của tác giả, không có thật, tất cả chỉ mang tính chất giải trí thôi nha!!!…
Truyện chỉ là tưởng tượng của tác giả không áp dụng lên người thật…
Đây là một bộ truyện kể về tình cảm giữa một người con trai và một người con gái. Họ bị chia cắt bởi dịch bệnh, bạo loạn... rồi đều trở thành nạn nhân xấu số.Hai người cùng xuyên về một thời không, được sống lại trong hoàn cảnh đầy xa lạ, chỉ là sao thế này?Tiêu Dư An: "cho dù thiên hạ có vô vàn lời thị phi, ta vẫn yêu ngươi"Trần Lục: "Ta không phải vốn sinh ra đã thích nam nhân, chỉ là vô tình người ta thích lại là nam nhân..."…
Mình thích thì mình anti, đừng có xía vào kẻo nhân cách 2 của tớ giết bạn đấy.…
"Khi gương soi phản chiếu một linh hồn không thuộc về thế giới này, điều gì sẽ thật sự sảy ra??" VIẾT CHƠI THÔI NHA"Hai cô gái cùng tên Đường Lam Hy, sinh cùng ngày nhưng sống ở hai thế giới hoàn toàn trái ngược. Một người là kẻ trộm thiên tài trong bóng tối, sống giữa nhung lụa, danh vọng và thù hận. Một người là nữ sinh yếu đuối, bị bạo lực học đường và gia đình ruồng bỏ, sống trong tăm tối tuyệt vọng. Khi một chiếc gương kỳ lạ hoán đổi linh hồn họ, cả hai buộc phải sống cuộc đời của nhau - và từ đó, một hành trình trả thù, khám phá bí mật đa vũ trụ, lật mặt những kẻ độc ác và giành lại chính mình bắt đầu. Liệu họ có thể quay trở lại? Hay sẽ chọn làm lại cuộc đời... trong thân xác không thuộc về mình?"…
ko phù hợp với 1 số bn nên căn nhắc…
dạy chị tiếng nhật đi minari-ừ,đọc 'aishiteru' em nghe nào…
Tống Á Hiên luôn nghĩ, thế giới này vốn chẳng có chỗ dành cho mình. Mẹ kế cười dịu dàng trước mặt, sau lưng lại tàn nhẫn gieo rắc những lời dối trá. Người em cùng cha khác mẹ lúc nào cũng đóng vai đứa trẻ ngoan hiền, khéo léo cướp đi mọi thứ cậu từng có.Trung học số 1 Trùng Khánh, lớp 1-ban A - nơi ấy có Lưu Diệu Văn, một người lạnh lùng như tuyết đầu đông, ánh mắt sâu như đêm dài, thành tích học tập đứng đầu suốt ba năm liền. Mọi người nói cậu ấy cao ngạo, khó gần. Chỉ riêng Tống Á Hiên biết, đằng sau sự lạnh lùng kia là trái tim dịu dàng biết chừng nào.Thật ra, gió xuân đã đến từ lâu, len lỏi trong từng ánh mắt lơ đãng lướt qua nhau nơi hành lang lớp học, trong vài lần va chạm tay áo khi cùng viết bảng, trong sự quan tâm âm thầm của học bá Lưu. Chỉ là... gió xuân vô tình quá, không hiểu nổi nỗi lòng của người thầm lặng đứng dưới hoa, cũng chẳng giúp họ thốt ra được lời nào.…