ATSH | Musicque School
Musicque School - ngôi trường nổi tiếng vì luôn đứng đầu trong các cuộc thi toàn quốc, nơi tụ hợp 30 con người tài năng với âm nhạc đỉnh caoWarning : Fic chứa ngôn ngữ tục tĩu, chửi thề…
Musicque School - ngôi trường nổi tiếng vì luôn đứng đầu trong các cuộc thi toàn quốc, nơi tụ hợp 30 con người tài năng với âm nhạc đỉnh caoWarning : Fic chứa ngôn ngữ tục tĩu, chửi thề…
vậy thì theo em, hạnh phúc là gì ?…
"bộ nhớ ấy bao nhiêu điều thật quýchỉ muốn giữ trong lòng chớ bay đi"@andré🍀…
ngọt ngọt chát chát…
Giữa dòng người, có đôi khi con tim sẽ đập quá chậm so với tốc độ chạy của não bộ.;;Không đưa sản phẩm ra khỏi wattpad, nghệ sĩ vô tình thấy vui lòng quay xe.;;DooGem ; DuongKieu ; HieuAn ; RhyCap ; SolNicWarning: 18+, OOC, tình tiết giả tưởng (chắc thế)Không chỉ là tình yêu.…
"sigma"…
jsol vừa đá một người yêu cũ trên mạng thì cậu fall in love với một "em bé yêu"…
Đổi lại chứ mê Gal quá huhu…
"Tưởng là xóm nhưng chả là chung cư.."…
tổ hợp mấy anh trai đã sĩ còn phố…
Một chiếc list be bé tổng hợp đoản - oneshort - shortfic về F4 OTP (rps) đáng yêu au đu trong ATSH1, cùng một số OTP cameo khác.CP: DomicMasterD - Trần Đăng Dương×Lê Quang Hùng.• RhyCap (Rhyder×Captain Boy) - Nguyễn Quang Anh×Hoàng Đức Duy..Cameo dễ thương: BanKid, HiếuHuy, LuânTus, JsolNicky, NgânTrung, DooGem, NusKieu, IsaacNegav.- Sẽ có nhiều fic lấy ý tưởng từ bài hát.- Nhân vật không thuộc về au, nhưng trong fic của au là do au định đoạt.- Toàn bộ fic đều là trí tưởng tượng của au, là pov giả tưởng, không áp vào đời thực, hãy đu OTP văn minh và vui vẻ.- Không mang những đứa con của au đi khi chưa có sự cho phép.- Không cmt toxic, khiếm nhã, cue nhân vật/cp khác không liên quan vào fic với mọi hình thức.…
Mỗi chương là một mảnh cảm xúc, lấy cảm hứng từ chính những bản nhạc của các anhThái Sơn メ Phong HàoMinh Hiếu メ Thành AnTrường Sinh メ Anh TúTrung Thành メ Đức PhúcĐăng Dương メ Thanh PhápHải Đăng メ Hoàng HùngQuang Anh メ Đức DuyKim Long メ Anh QuânThượng Long メ Bảo KhangCông Dương メ Quang Hùng…
"Giỡn quài ba""Tao không đùa"…
Nhân vật chính đạt đến đỉnh cao của Game mình đang chơi thì nó đột nhiên đóng cửa vì đã lỗi thời.Để tìm thứ vui khác, nhân vật chính quyết định mua một chiếc VR về. Nhưng còn chưa kịp chơi đã bị đưa luôn sang thế giới khác trong cơ thể tưởng chừng chỉ là ảo của mình.Nhưng chỉ đơn giản như vậy thôi?Bộ truyện này fail lòi ra!…
30 người trong 1 lớp thầy Xìn có vẻ mệt với lớp 12a3 lắm…
Phong Hào yêu Thái Sơn, nhưng tình yêu ấy chưa bao giờ được đáp lại. Mỗi ngày, cậu mang đồ ăn cho anh, những bữa ăn đơn giản nhưng chứa đựng tất cả tình cảm chân thành. Mỗi dịp lễ, cậu lại chuẩn bị quà, hy vọng sẽ khiến Thái Sơn mỉm cười, nhưng những món quà ấy luôn bị vứt vào sọt rác, chẳng bao giờ có cơ hội chạm vào trái tim anh.Khi nhớ anh, Phong Hào viết những lá thư, gửi đi những lời yêu thương không bao giờ nhận lại. Cậu biết rõ, những dòng chữ ấy sẽ chẳng bao giờ tới được tay Thái Sơn. Nhưng cậu vẫn làm, vì trong cơn đau đớn âm thầm, tình yêu ấy vẫn tồn tại, không cần được đáp trả, chỉ cần được yêu.…
Chờ đợi vì cái gì?------------------------Tác giả: Peu D'Amour- Truyện chỉ được viết và chỉ được đăng tải trên Wattpad.- Không mang đến chính chủ, truyện đầu tay nên hơi nhiều sạn (chưa beta).…
Đi săn cùng bé Ann…
Em bé Út khờ nhõng nhẽo Đặng Thành An mê anh đội trưởng đẹp trai gia trưởng Trần Minh Hiếu và pha tự vả đến từ anh Hiếu giấu tên🐰: An đã đụng gì Hiếu chưa mà Hiếu này kia với An!🐶: Negav là nội tâm của em.Nghiêm cấm đem fic cho chính chủ coi đặc biệt là Judy vì nghe nói ảnh hay nằm vùng mấy cái này lắm🤡An còn thương Hiếu Hiếu đàng hoàng với An đi!…
"Anh Hùng" là từ mà bất kỳ đứa trẻ con nào cũng thích."Chính nghĩa" là thứ có thể nhét vào bất cứ điều gì thuận tiện cho bản thân. "Bảo vệ kẻ yếu" sau cùng cũng chỉ là hành động ra vẻ thượng đẳng trước người khác. Thế nhưng, con người ta lại thấy thích thú với những điều như vậy. Lý do bởi vì những từ ngữ hoa mỹ ấy cực kỳ đẹp đẽ, nó khiến cho tâm hồn người ta bùng lên những ngọn lửa nhiệt huyết dữ dội. Tuy nhiên, những thứ đẹp đẽ đó làm sao mà tồn tại ở ngoài đời thực. Mọi chuyện chỉ là những mộng tưởng đẹp đẽ, những ảo ảnh và khát vọng về một thế giới tuyệt vời như vậy. Chính vì như vậy, tôi mới muốn viết nên một câu chuyện như vậy ở ngoài đời thật, bằng cách trở thành bóng tối. Mọi chuyện chẳng khác nào một vở kịch, còn tôi là đạo diễn, kiêm biên kịch, liệu diễn biến có đúng được như dự tính khi có quá nhiều người ứng cử cho cái vai phản diện?…