deulcha ; occhi da sogno
đôi mắt mộng mơ xinh đẹp, tôi yêu em.…
đôi mắt mộng mơ xinh đẹp, tôi yêu em.…
Hasegawa Akiho là một cô gái 18 tuổi bình thường trừ việc cô có niềm đam mê sở hữu tất cả các pokemon trên Nhật Bản. Cô vốn ở thị trấn Asahi huyện Mie tỉnh Mie vùng Kinki, nhận Pokemon khởi đầu từ 8 năm trước. 8 năm trời ròng rã cô thu phục rất nhiều pokemon. Tạm gác lại ước mơ thu phục tất cả pokemon, cô mang theo tất cả pokemon của mình quay về Asahi....Lưu ý : Truyện dựa trên thế giới Pokemon nhưng không liên hệ đến nhân vật nào trong anime Pokemon. Dù nhân vật người Nhật, bối cảnh ở Nhật, nhưng tên Pokemon tôi viết tên tiếng Anh =)). Akiho là người Mie gốc Tokyo :). Sân bay xuất hiện ở chương đầu là tự nghĩ ra vì tác giả không tìm được thông tin về sân bay ở Mie.…
[HĐ-Edit] Anh Khống Chế Mọi Thứ Của Em - Vân Vô TâmTên gốc: 你的一切由我控制 | Ta khống chế mọi thứ của người Hán Việt: Nhĩ đích nhất thiết do ngã khống chếTác giả: Vân Vô TâmĐộ dài: 29 chươngThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Nhẹ Nhàng, Hắc ám, SM, Đô thị tình duyên, Duyên trời tác hợp, Cường thủ hào đoạt, 1v1, Thị giác nữ chủNguồn: Reine Dunkein & mangosagoEditor: MihoGiới thiệu:Từ cách ăn mặc là do anh khống chế, anh khống chế cả hành động, anh khống chế cả thân thể, anh khống chế cả dục vọng, anh khống chế cả tư tưởng. Mọi thứ của em, đều do anh khống chế.Người đàn ông dịu dàng nham hiểm có tính khống chế điên cuồng X Cô gái nhỏ ngây thơ đáng yêu ngoan ngoãn thành thật ***Note từ tui: Truyện SM, gu lạ, cân nhắc thật kỹ trước khi đọc. Truyện không đại diện cho tam quan của tác giả hay editor, làm vì sở thích. Đây cũng là một bản dịch THÔ, xin hãy cân nhắc trước khi đọc. Truyện được edit chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không copy đi nơi khác. Có sai sót ở đâu, sai chính tả hay chưa mượt thì comment để tui sửa và rút kinh nghiệm nhé~ Cảm ơn rất nhìuuuu. Mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Kim Taehyung là tên bạn thân của bạn. Đến một ngày nó trườn mặt ra và phun ra trước mặt bạn một câu:' Mày ơi, tao muốn cua trai!' thì bạn sẽ làm gì?…
Cô là một cô gái bình thường đến không thể bình thường hơn.Anh lại là một công tử, một thiên tài dù là đi đến đâu cũng vẫn tỏa sáng.Cô đã từng yêu anh, yêu cuồng nhiệt, yêu ngây dại.Thế nhưng, sau bao nhiêu giọt nước mắt và máu, cô quyết định rời bỏ anh.Sau 7 năm, họ gặp lại.Anh trưởng thành hơn trước nhiều.Cô lại phát ra hào quang đến mức anh không thể tin được.Liệu họ có thể lại nắm tay nhau trên đường đời?Liệu sau bao nhiêu năm, quan hệ giữa cô và anh...có phải tình yêu?Tất cả sẽ được hé lộ trong truyện.P/s: có một nhân vật rất quan trọng trong tình cảm của anh và cô.Đây là truyện đầu tay nên có gì sai sót m.n cứ comment góp ý cho Hạ nha.…
Sẽ viết nếu lên hứng, có một số đã viết từ lâu, đăng tùy cảm xúc.Văn rất ... làm ơn đừng đọc 😂…
Tác phẩm: Thái Âm Tinh Quân Rải Đào HoaTác giả: Hoa Tâm Thiếu Chủ ( Rùa nhỏ hoa tâm)Thể loại: Đam mỹ, huyền huyễn, hàiCP: Ôn nhu thâm tình S ngầm công x Đào hoa vô tâm vô phế thụVăn ánMột tên thượng thần không biết đã sống đến bao nhiêu tuổi, chỉ biết đi trêu chọc nam nhân, uống rượu hưởng lạc, rảnh rỗi sinh nông nổi đi lịch cả chục cái kiếp ở trần gian, quấy đến tơ hồng rối tinh rối mù, nhân quả luân hồi cũng đảo lộn. Ngọc đế cười cười hai tiếng ném hắn xuống trần gian tự mình giải quyết hậu quả Lam Âm mở ra chiết phiến bằng ngọc khẽ phe phẩy, nụ cười ôn hoà nói:" Mẹ ta nói công hay thụ không quan trọng, vui vẻ là được rồi"…
Tên gốc: Nếu như ngươi lớn lên không xinh đẹp. Tác giả: Phát Đạt Đích Lệ Tuyến. Tình trạng truyện: 85 chương / ? chương. Editor: Thố.Tình trạng bản edit: Đang cố gắng. Văn án:[Vào trong sẽ rõ.]Lịch update: Thứ 2 và thứ 7 hàng tuần.…
Thì là Takemichi lỡ xảy chân chết lần nữa nên lại được đưa về thôi =)). Cơ mà sao mọi thứ lại dễ dàng vậy?Dễ ooc nha mấy má ♡♡ (●□●)…
Tôi cố với tay nắm chặt chút dư vị yếu ớt của ngày tàn. Vài gợn nắng chiều muộn vỡ vụn trong lòng bàn tay, rải nhẹ mình theo gió rồi vùi sâu vào nền đen bao la thăm thẳm. Giật mình mở lòng bàn tay - vẫn là trống rỗng, vẫn là hoang hoải, nhưng cũng vẫn là chẳng đành buông...…
chuyện về một đám người á đông trong khu nhà trọ Mùa Xuân phố Esberswalder.©producex101only…
T đăng lên để thỏa mãn sở thích với tranh ảnh cổ trang (^°^)Cũng là chia sẻ sở thích này nữa ;))))Nguồn chủ yếu từ pinterest.Mọi người lấy ảnh tự nhiên nha!https://pin.it/thohfskkji6o7r…
Masa - một "thánh vật" sống trong ngôi đền hẻo lánh, vì biết được bí mật kinh hoàng ẩn dấu trong giáo hội, cậu quyết tâm lên kế hoạch chạy trốn. Nhờ sự giúp đỡ của ZK - tổ chức quân sự bí ẩn, Masa trốn thoát thành công, nhưng bản thân cậu cũng vô tình trở thành miếng mồi ngon béo bỡ rơi vào vòng xoáy quay cuồng không hồi kết trước sự truy đuổi ráo riết của các tay sai tín đồ, đứng sau hậu thuẫn là thế lực ngầm sở hữu thị trường thương mại lớn nhất Châu Á - Fin Paycharl. Kết thúc cuộc trốn chạy "chớp nhoáng" làm chấn động nội bộ Fin. Masa chạm trán gã đàn ông tên Kwon - người là nguyên nhân khơi nguồn cho ý chí thoát khỏi lồng giam của cậu. Cuối cùng sự thầt hé mở ra điều mà không ai ngờ tới: toàn bộ những người có liên quan đến cuộc chạy trốn có quy mô trước đó lại chính là con rối trong kế hoạch lật tẩy sự thật thảm khốc mà Masa đã toan tính bấy lâu. Và lần đào thoát đó chính là khởi đầu cho một kế hoạch trả thù được tính toán tỉ mỉ. Masa - một kẻ được đánh giá là "món bảo vật yếu đuối mong manh của thánh thần" ngấm ngầm thắp lên mồi đuốc phản công mạnh mẻ, khoảnh khắc ngọn lửa sáng rực trong ánh mắt, sẽ không còn gì để vương vấn quay đầu lại nữa.…
Thịnh Thế Điềm Hôn : Lão bà quyến rũ thật mê người là phần 2 của bộ Thịnh Thế Điềm Hôn : Cô vợ nhỏ đừng hòng bỏ trốn. Phần này câu truyện xoay quanh chủ yếu về nhân vật Hoắc Vân Hàn - em trai song sinh của Hoắc Vân Nghị. Tuy hai anh em giống nhau như một giọt nước nhưng tính nết hai người lại vô cùng khác nhau. Hoắc Vân Nghị thì trầm tính, lạnh lùng, thường xuyên có những suy đoán khó lường và đi theo sự nghiệp của Hoắc Vân Trì. Khác với anh trai Hoắc Vân Hàn tính tình cởi mở, kiêu ngạo,nhanh nhẹn, hoạt bát lại có chút khó tính tinh nghịch, là chuyên gia gây sự với các tập đoàn lớn, là chủ quán bar StarNight.Với tính cách hoạt bát của Hoắc Vân Hàn thì khiến cho bao nhiêu cô gái theo đuổi, đa số các cô gái theo đuổi hắn cũng toàn là tiểu thư cực phẩm nhưng cô gái khiến hắn phải bận tâm đến lại chính là tiểu thư nhà Hạ gia - Hạ Tinh Vu.Hạ Tinh Vu lớn hơn hắn 4 tuổi. Lần đầu gặp nhau đã đụng độ trở thành oan gia, sau nhiều lần tranh chấp với nhau mà Hoắc Vân Hàn động lòng với cô nàng. Hai anh em nhà Hoắc gia giống nhau như đúc nên khó tránh khỏi những sự nhầm lẫn hài hước, đáng yêu của cô nàng Hạ Tinh Vu. Câu nói thương hiệu của Hoắc Vân Hàn : " Lão bà, em thật quyến rũ. Chỉ nhìn em thôi liền khiến cho anh trở nên hư hỏng"Hay là : "Đến đây...dạy dỗ anh đi"Mời các bạn cùng đến với Thịnh Thế Điềm Hôn 2 : Lão bà quyến rũ thật mê người…
an artbook…
Sưu tầm…
Tác giả: Tiện Vũ HạnhThể loại: Đô Thị, Đam MỹNguồn:thanhthuancapricorn.wordpress.com,jwkzyk.wordpress.comTrạng thái: FullThể loại: hiện đại đô thị, nhất thụ đa công (1×6), mỹ công, đại thúc thụ, niên hạ, HEĐộ dài: 176 chương + 3 PN (Hoàn)Văn án:Có một vị đại thúc đã ba mươi tuổi rổi mà người vợ lại bỏ đi theo người khác.Đã vậy người cha già lại giận quá sinh ra bệnh.Mắt thấy trong nhà sắp không còn gì để trả tiền thuốc menY nghĩ đến một con đường khácThật vất vả mới có người giới thiệu y vào một công việc lương cao trong một trường học nổi tiếngKhông ngờ vừa vào không lâu liền có vấn đềKhông chỉ bảo vệ biến thành bảo mẫuCòn bị một đám mỹ thiếu niên dùng các loại cách giày vò.Đang đơn thuần trêu đùa liền biếng thành tranh đoạt độc chiếmĐại thúc kinh hoàngỞ lại hay chạy trốn?Đám sói con: Grừ ~ Grừ ~Đại thúc, anh đừng có chạy!*Note: Trước tiên là mình xin lỗi vì đã mạo phép reup mà chưa xin phép, chỉ vì mình rất thích bộ này nhưng tìm lại để đọc thì không thấy. Nên đã quyết định reup lên đây để dễ đọc.Và truyện thì không phải do mình edit nha. _Dương_…
Tác giả : Ne ( biệt danh )Mình cung Nhân mã nhen nên mình hơi thiên vị cung này và cung Bạch dương . Mà mình mới vô làm truyện có gì sai sót xin đừng ném đá tui nghen.Muahahaha-Vô truyện Hôhôhô…