Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Nhóc con, có muốn làm việc tại văn phòng của ta không?" "Muốn!Muốn!Muốn!Rất muốn ạ"Cuộc đối thoại cũng đã gần 1 tháng trôi qua kể từ khi tôi rời Tokyo đến Yokohama học tập.Hình như...Tôi có chút hối hận rồi...-"Sawa-channn!Trà em đang pha có độc không?Anh đang tìm một cách ra đi thật thanh thản."-"Anh cứ an tâm, nếu có độc, thì người đầu tiên được uống là anh."…
* không phải xem ảnh thể, bất quá áo choàng có thể trở thành sự thật, chỉ cần đối trời sinh mục mỗ hãm hại cũng đủ.* là tự mình thỏa mãn chỉnh sống văn không sai, thiên hướng nhẹ nhàng lược khôi hài đi.* lại danh: Bắt đầu từ con số 0 hãm hại trời sinh mục mỗ.* một lần nữa tới một lần, kỳ kỳ quái quái áo choàng ( đến từ mặt khác đồng nhân văn cái loại này ) liền biến nhiều đâu.* không mừng chớ phun.…
Mười tuổi - đó là thời khắc khởi đầu cho mọi chuyến đi. Ở Paldea, Koharu Tsubame rời quê nhà với khát vọng vươn đến ngôi vị Pokémon Champion. Cô mạnh mẽ, kiêu hãnh, mang theo niềm tin rằng chỉ có thực lực và sự quyết tâm mới đủ để mở ra con đường phía trước. Cùng lúc ấy, tại vùng Galar xa xôi, Hoshikawa Anhcray cũng bắt đầu hành trình riêng với ước mơ chinh phục đỉnh cao, mang trong mình sự nhiệt thành và niềm tin giản đơn rằng mọi cố gắng đều sẽ được đền đáp.Hai con đường tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau. Nhưng định mệnh lại không đơn giản như thế. Từ Kanto đến Johto, từ Hoenn đến Sinnoh, từ Kalos đến Alola... bất kể Koharu đặt chân tới đâu, ở đó, bằng một cách nào đó, Anhcray cũng xuất hiện. Một thị trấn nhỏ ven đường, một khu rừng rậm âm u, một đấu trường náo nhiệt - không nơi nào có thể ngăn được những lần chạm mặt tưởng như ngẫu nhiên ấy.Với Koharu, sự lặp lại đó chỉ đem đến sự khó chịu. Trong đôi mắt cô, Anhcray luôn chỉ là một kẻ cản đường, một sự phiền phức vô nghĩa. Ánh nhìn cô dành cho cậu lạnh lẽo, đôi khi còn thoáng chút khinh bỉ, như thể đang tự hỏi vì sao định mệnh cứ phải bày ra trò đùa này hết lần này đến lần khác. Thế nhưng, Anhcray không vì thế mà lùi bước. Cậu ta vẫn luôn mỉm cười, vẫn kiên nhẫn, và bằng cách nào đó, vẫn để lại dấu ấn trong từng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.Thời gian trôi đi, hành trình vẫn tiếp tục, và ước mơ vẫn còn ở phía trước. Thế nhưng, ở giữa những cuộc phiêu lưu, những chiến thắng và thất bại, một khúc nhạc khác dường như cũng đang…
... Tôi thành người giàu có nhất Nhật Bản lúc nào không hay :)Truyện này còn có tên là: "Mở cửa tiệm lẩu, tôi trở thành ông chủ tư bản bóc lột sức lao động nhân viên nhất Yokohama, Mori Ougai nhìn thấy cũng khiếp sợ".Hay "Nhân viên chăm chỉ của năm đều tập hợp tại tiệm lẩu trên đường Hạnh Phúc".Hoặc "Từ nhân viên què tháng lương ít ỏi, tôi thành ông chủ tự mở tiệm lẩu kiếm tiền một ngày hơn 1 000 000 yên".Wtf- Yokohama thành thánh địa du lịch mẹ rồi-Wow... Những nhân viên lúc trước bị tôi chê lười biếng, giờ đây lại trở thành nhân viên chăm chỉ, khổ cực trong mắt mọi người..."Bằng sức của một người, tôi làm GDP của Yokohama tăng hàng năm"._______________________________Tôi không sở hữu bất cứ nhân vật nào trong đây ngoại trừ Trần. Không copy, đạo nhái và đem nó đi đâu dưới mọi hình thức. Xin hãy tôn trọng chất xám của tôi, xin cảm ơn.Chỉ đăng ở Wattpad.…
tôi nghĩ mình phải đến bước đường cùng rồi mới nghĩ ra cái tiêu đề củ chuối này :v ----------------------------------------------------------------------------Anya đột nhiên xuyên đến BSD , tuy không thành nữ chính ngôn lù nhưng lại thành bảo bối của cả Cảng Yokohama !WARNING : Có thuyền Shin Soukoku và Soukoku cùng một số otp khác...…
og idea: kohaku - tùng."vỡ bài học trong đời; yêu là không mong đợi."pairing: edward égniciee x monoma neito. đây là maschar của mih, tại vã vã nên share ae:Praw 0 beta & không có ý định beta. đây là một bài emotional dump của mình, mình viết lúc tinh thần chạm đáy nên có sao để im vậy…
Nội Dung: Nói về cuộc gặp gỡ và những tình cảnh éo le,đầy bi thương của nhân vật chính khiến nhân vật ấy phải rời đi.....Đến một thời gian sau thì nhân vật chính đã quay lại và rửa sạch những sai lầm, đưa cuộc sống trở lại như cũ nhưng sẽ khác trước rất nhiều.......... À mà quên, truyện này viết về cái hội của tui nha, cái hội "Hiệp Hội Báo Đời" ý:333(ĐỪNG ĐỂ Ý CÁI BÌA, NÓ LÀ AVATAR CỦA HỘI Á:333)…
Thiết lập: Takemichi là cháu ruột của Izana, Izana là em trai cùng cha khác mẹ của bố Takemichi.Warning: Truyện có yếu tố loạn luân, cân nhắc trước khi đọc.Tác giả: Juliel-----------Takemichi mười bốn tuổi, không còn gia đình, được chú ruột nhận nuôi.…