Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mã Thanh một đời một kiếp là kẻ si tình cuối cùng lại vì tình mà mất hết tất cả. Có cơ hội sống lại lần nữa cô nguyện sẽ bù đáp hết mọi vết thương đã gây ra cho người đàn ông đã âm thầm bảo hộ cô cả đời trước.Và tất nhiên không thể bỏ qua cho bất kì ai đã từng làm tổn thương cô.…
Tác giả: Khinh Vân ĐạmVăn án.Nữ chủ là cái kiên định độc thân chủ nghĩa giả, không nghĩ luyến ái, không nghĩ kết hôn.Đáng tiếc...... Sau lại ra điểm ngoài ý muốn......Độc lập khí phách · trình tự viên · nữ chủ X tài hoa hơn người · mạn họa gia · nam chủ-# Hằng ngày hướngHôn sau ngày nọ, nữ chủ mua chỉ tiểu kim mao.Nam chủ ( ghen ): Ngươi có ta còn chưa đủ sao!Nữ chủ ( nhìn trời ): Nó trước sau ở ta quy hoạch, mà ngươi chỉ là cái ngoài ý muốnNam chủ ( bất mãn ): Nó không thể bồi ngươi đến lão, ta có thểNữ chủ nội tâm: Cho nên là cái lệnh người kinh hỉ ngoài ý muốn.-----Đọc phải biết:· song C đảng, 1V1, ngọt văn, nam chủ trước động tâm------"Ngươi vì sao không kết hôn đâu? Ngươi như thế thiên sinh lệ chất.""Nói cho ngươi đi, ta liên kết hôn ý tưởng đều không có. Đến lúc đó rất nhiều ưu tú nam tử sẽ tìm tới môn, liền tính như thế, ta cũng nhất định không dao động.""Nữ nhân có loại suy nghĩ này thật là quá kỳ quái.""Ta cảm thấy ta khả năng vĩnh viễn sẽ không kết hôn. Nếu tình tố chưa tới, ta cần gì phải thay đổi hiện trạng đâu? Ta áo cơm vô ưu, sinh hoạt phong phú, ta không tin có vị nào bà chủ có thể so sánh ta hiện tại còn quá hạnh phúc.""Nhưng đương cái gái lỡ thì xác thật đáng sợ.""Nếu có một ngày ta ngu dốt bất kham, khắp nơi lải nhải lông gà vỏ tỏi việc vặt bát quái, ta đây ngày mai liền đi kết hôn. Nhưng là, không cần lo lắng, bởi vì ta sẽ trở thành một vị giàu có gái lỡ thì. Chỉ có nghèo khó thất vọng gái lỡ thì, mới có thể trở thành đại gia trò cười."Trích tự --《 E…
20 tuổi. Áp lực công việc đè nén và sự kì vọng quá lớn của cha mẹ khiến tôi cảm thấy bị ảnh hưởng tâm lý nặng nề. Tôi đã bị trầm cảm. Khoảng thời gian u tối như kéo tôi xuống đáy vực thẳm.Chỉ vùi đầu trong gối và khóc nức nở không cho ai biết. Chỉ biết ở một mình rồi không ăn không ngủ. Chỉ biết tự làm chính bản thân tồi tệ và đau khổ hơn. Có những chuyện chẳng thể nói ra chỉ biết giấu đi. Giấu trong lòng để vết thương ngày càng lớn ra. Bao nhiêu hy vong bị vụt tắt, bao nhiêu nước mắt đổ ra...Nhưng chính tôi đã vực bản thân dậy. Tôi đã biết yêu bản thân nhiều hơn, tôi đã biết làm đẹp, tôi đã theo làm công việc mà mình đam mê và yêu thích. Tôi vẫn ở một mình nhưng đó là một điều vui, tôi đã làm được rất nhiều điều mình thích...Và tôi đã gặp được anh, người yêu thương tôi, người quan tâm và lo lắng cho tôi.…
...Lần đầu tiên tôi dám òa khóc nức nở trước mặt nhiều người như này. Oan quá oan mà."Mày thì làm sao hiểu được suy nghĩ của tao? Mày có bao giờ quan tâm đến tao chưa? Yêu mày đúng là quyết định sai lầm nhất của tao mà" Rồi dắt tay Khánh Nhi bỏ đi" Muốn làm gì thì làm." Giọng nói lạnh nhạt của Gia Khánh cất lên.Tôi chẳng thể hiểu nổi nó nghĩ gì nữa? Tại sao nó lại không tin tưởng tôi, không cho tôi giải thích chứ....…
Tác giả: Phong Đích Linh ĐangTa lờ mờ nhớ rằng thiết lập của ta vốn nên là kiểu người thích cưỡi con ngựa nhanh nhất, leo lên ngọn núi cao nhất, ăn món cay nhất, uống rượu mạnh nhất, chơi với thanh đao sắc nhất, giết kẻ tàn nhẫn nhất, và... cưỡi nam tử hoang dã nhất... A, hình như câu cuối không đúng lắm.Tóm lại, ta luôn khắc ghi thiết lập của mình là như thế, nhưng gần đây ta cứ có cảm giác bản thân hẳn nên là một người hoàn toàn khác mới đúng...------------Một thanh niên họ Tiêu, kẻ mà sau này sẽ bị vu oan vô số lần là trộm thanh đao Cát Lộc Đao, gần đây cảm thấy vị tỷ tỷ mà hắn luôn xem như người thân có gì đó rất kỳ lạ.Nàng thay đổi rồi, thay đổi đến mức chẳng còn giống nàng chút nào.Chuyện này thì cũng thôi đi... Nhưng vấn đề là mỗi lần nàng "thay đổi" đều là vào những tình huống rất...--"Ta vốn không giết nữ nhân, nhưng nữ nhân thì không nên luyện kiếm. Đã luyện kiếm thì không phải nữ nhân."--"...Tỷ! Kiếm thần ngay bên cạnh đang trừng tỷ kìa!"--"Haizz... Khanh vốn là giai nhân, cớ sao lại đi làm trộm?"--"Tỉnh lại đi tỷ! Chính tỷ là nữ trộm đấy! Thành chủ đang trừng tỷ kìa!"--"Khụ khụ khụ... Biểu muội, dạo này muội khỏe không?"--"Ai cơ?! Ai là biểu muội của ngươi?! Mọi người đang trừng ngươi đấy!"CP là "Công tử Ngàn Mặt", nhưng tuyến tình cảm rất mờ nhạt, không phải trọng tâm.…
Đây là một câu chuyện tu tiên vừa nghiêm túc... vừa không nghiêm túc!Vì ăn mì cay trong lớp mà bị thầy ném trúng bằng cục phấn, Tần Lục Nhất xuyên vào sách, trở thành một nhân vật qua đường, ngày ngày chỉ biết chẻ củi nấu cơm ở hậu viện nhà nữ chính. Khó khăn lắm mới chờ đến đại kết cục-nữ chính vì muốn nam chính hối hận mà treo cổ tự vẫn.Tần Lục Nhất vác túi nhỏ: "Kết thúc rồi, đi tìm việc mới thôi."Phía sau, nữ chính đang treo cổ: "Cứu ta! Cứu ta!!!"Tần Lục Nhất: "..."Vì nguyên tắc nhân đạo, cô cứu nữ chính. Không ngờ nàng lại đổi ý, không muốn chết nữa, mà muốn đi tu tiên để khiến nam chính hối hận! Thế là Tần Lục Nhất bị kéo vào Thiên Nguyên Tông. Với cô, chỉ là đổi chỗ để tiếp tục ăn rồi chờ chết, nhưng-Thiên Nguyên Tông: "Chúc mừng, ngươi sở hữu biến dị lôi linh căn cực phẩm. Hãy chọn nơi tu luyện:Nội môn (tài nguyên, sư tôn muốn gì có nấy)Ngoại môn (chỉ có cơm miễn phí)."Tần Lục Nhất: "Ta chọn ngoại môn."Một vị sư tôn rẻ tiền: "Chọn ngoại môn? Nhất định là muốn gây chú ý với ta!"Một con Thao Thiết: "Có được sức mạnh của ta, ngươi sẽ ăn hết mọi thứ quý giá trên đời, không cần ăn đồ ăn vặt rác rưởi nữa!"Tần Lục Nhất: "Ta chọn đồ ăn vặt."Thao Thiết: "Thú vị, chắc chắn là muốn gây chú ý với ta!"Một ma tu: "Ta sẽ lấy đi thứ quý giá nhất trong đời ngươi, đó là cái giá phải trả!"Tần Lục Nhất: "Đừng mà-!"Ma tu: "Ha ha ha, thì ra là linh dược hiếm có!" (cầm đi ba cây mì cay quá hạn)Ai hiểu cho đây! Tần Lục Nhất thật sự chỉ là một cô gái chăm chỉ làm việc…
Giang Ý và Lục Nhược sẽ đến để mở chương đầu cho bộ truyện. Giống như một đoạn nhạc đệm, hai người họ ở bên nhau có được kết tinh là Giang Dật, cũng chính là nam chính trong câu truyện. Giang Dật không phải kiểu người âm thầm làm mọi thứ, hi sinh lặng lẽ không ai biết. Tiểu Kiều Gia hỏi đến cậu ấy sẽ thẳng thắn thừa nhận. Giang Dật cũng không gắt gao chiếm hữu nữ chính. Cậu ấy là dùng từng lần bảo vệ che chở cho Tiểu Kiều Gia dần dần chiếm được trái tim của cô ấy. Về sau này Tiểu Kiều Gia rất tò mò, Giang Dật trong mắt cô giống như một gã cà lơ phất phơ đội lốt học bá, thích vung tay hành hiệp trượng nghĩa chứ nửa phân cũng không thấy có dính dáng gì đến việc cậu ấy tất cả đều là vì bảo vệ cô. Giang Dật khi ấy mỉm cười, hôn lên tay Tiểu Kiều Gia giống như cách kỵ sĩ tôn thờ công chúa của hắn. Đoàn Kiều Gia có cá tính mạnh mẽ, trong các mối quan hệ bạn bè đều đối đãi hết mình. Cô ấy có con mắt nhìn người để kết giao, cũng là người có thù tất báo. Cô sống một đời đến năm 18 tuổi, từ một đứa trẻ được thương yêu nhận ra bản thân chỉ đang sống trong sự lừa dối. Trọng sinh sống lại năm 16 tuổi, Tiểu Kiều Gia trở thành đứa trẻ không ai thương. Đoàn Kiều Gia dẫu sao cả hai đời sống lại đều chưa thực sự trưởng thành, cô ấy còn nông nổi, ngông cuồng nhiều khi suy nghĩ thiếu chín chắn. Làm nhiều điều phản nghịch nhưng sau cùng những thứ mắt thấy chưa chắc đã đúng cũng đến ngày phơi bày. Cô ấy có Giang Dật luôn bảo vệ che chở, có một người dùng cả đời để chăm sóc yêu thương,…
GIỚI THIỆU "Hỏi nam nhân trên thế gian này, liệu có kẻ nào cam tâm vì ta mà từ bỏ vương vị quyền lực trên cao ấy? Thương thay cho một con cờ, một con cờ ngu muội rơi vào bẫy tình... "Lưu ý: tất cả các địa điểm, nhân vật, sự kiện trong truyện đều không có thực. Mọi người đọc truyện với mục đích giải trí ^^ chúc mọi người đọc truyện vui vẻ và nhớ follow để đón chờ những tác phẩm khác nha❤️Truyện đang được cập nhập…
Lần đầu gặp, hắn nói, " Nàng đi theo ta", Đến cuối cuộc đời, nàng và hắn, dung nhan vẫn vậy, chỉ là đã qua hàng nghìn năm rồi, hắn nhìn nàng nhu tình " Nàng ở đâu, ta ở đó, ta sẽ mãi theo bước chân nàng"…
Hoàng Minh Nguyệt là một cô tiểu thư danh giá, cuộc đời cô trong mắt người đời là một câu chuyện cổ tích khi mà ba mẹ giàu có, em gái xinh đẹp và cả một người chồng phong độ, giàu có. Nhưng chuyện trong nước chỉ có dân mới biết. Trong mắt người nhà, gia đình chỉ là một vở kịch hạnh phúc. Ba mẹ cô ít khi quan tâm tới cô, thứ họ cho cô chỉ có tiền. Người chồng cô có cũng chỉ là do họ sắp đặt, mai mối cho cô nhằm hợp tác với một tập đoàn lớn hơn để làm ăn. Vì có một gia đình lạnh lùng như vậy nên cô sớm đã biến chất. Ăn chơi đua đòi, đua xe, đánh nhau, không gì cô không thử qua cả. Đến khi có chồng và mang thai, cô cũng bị em gái hại khiến chồng mất, con theo. Hối hận không kịp, cuối cùng cô đã chọn cách tự sát để kết thúc cuộc đời nát bét của mình. Đối với cô, nó như một sự giải thoát...…
Tên truyện: Thế giới tĩnh lặng, vẫn còn có anhTác giả: Mộng Tiêu NhịNgười dịch: Mạn Thiên Vi VũNhân vật chính: Bồ Thần x Tần DữTag: hiện đại, chữa lành lẫn nhau, cô gái câm x luật sư, ngọt, sủng…
Hm...Có lẽ đôi lúc cái chính kiến không cần! Vì sao lại không cần chứ!?Nực cười thật! Không có chính kiến ư!?Sao lại thế được?Và còn rất nhiều những câu hỏi đặt ra nữa!Rất nhiều là đằng khác!Hm...Nếu biết lý do vì sao xin mời các bạn cùng Mint phiêu lưu vào truyện ngắn"Có nên làm vậy không!?!?" nhé!Nào còn chần chừ gì nữa LET'S GO!!…
Một nữ phụ đến lúc chết đi biết được rằng mình chỉ là một vật lót đường cho nhân vật chính lại được cho sống lại trong vai một nữ phụ khác, cô sẽ làm gì?…
【 Thật đại lão cấm dục nữ chính VS ẩn tàng đại lão yêu nghiệt nam chính 】 【1v1 song khiết, đoàn sủng, bài Tarot, thần y, ngọt thoải mái! 】 Ngày xưa đại lão Doanh Tử Câm tỉnh lại sau giấc ngủ, thành Doanh gia ném mười lăm năm tiểu nữ nhi, mà Doanh gia quả quyết thu dưỡng một đứa bé thay thế nàng. Trở lại hào môn về sau, người người trào phúng nàng không bằng giả thiên kim thông minh tài giỏi, hiểu chuyện ưu nhã. Phụ mẫu càng xem nàng vì gia tộc chỗ bẩn, cảnh cáo nàng đừng vọng tưởng đại tiểu thư vị trí, có một cái dưỡng nữ tên tuổi liền nên thức thời, không phải liền đưa nàng về. Doanh Tử Câm: này liền đi, không cần đưa. Tại Doanh gia vui mừng hớn hở chúc mừng, những người khác đang ngồi xem thật thiên kim trò cười thời điểm, từng cái lĩnh vực các đại lão nhao nhao xuất động -- Fan hâm mộ sức chiến đấu top1 đỉnh lưu ảnh đế: Doanh tiểu thư có gì cần, cứ việc phân phó. Độc quyền toàn cầu kinh tế tài phiệt người thừa kế: Doanh gia? Thứ gì? Lão đại, trực tiếp diệt đi? Hoa quốc thứ nhất ẩn thế cổ võ giả: Ai dám khi dễ sư phó? Trí thông minh cao tới 228 thiên tài thiếu niên: Đây là tỷ tỷ của ta. Có được cực hạn yêu nghiệt dung nhan nam nhân câu môi cười một tiếng, tản mạn lười biếng: "Vậy thì tốt, gọi tỷ phu đi." Các đại lão: ? ? ? Thật thiên kim nguyên đại lão thân phận một buổi khôi phục, toàn lưới nổ, Doanh gia điên, khóc quỳ cầu nàng trở về. Quốc tế cự lão gia tộc: Giới thiệu một chút, đây là chúng ta bản gia đại tiểu thư. Vương giả trùng sinh, cường thế lật bàn, tuyệt địa phản k…
Đánh khắp đầu đường vô địch thủ đường phố Mộ Dung Điệp, cùng bạn bè Mộ Dung Cầm đi đua xe do đó xuyên không đến một cái địa phương tên là Viêm Chính hoàng triều. Trở thành con gái Tả tướng đương triều Liễu Như Âm, trốn ra ngoài cung Mộ Dung Điệp nữ giả nam trang, lấy tên Mộ Dung Điệt. Bắt đầu ở cổ đại đặc biệt chơi đùa, giả trang thành nam trang Mộ Dung Điệp mơ hồ trở thành người khác…
Hoa Giai nhân màu đỏ , là màu của máu tươi tưới lên những sự dơ bẩn và đau đớn của chính ta. MỘT TÂM HỒN MÉO MÓ KHÓ CHỮA LÀNH !!! HAHAHAHAHA...HH [ Tỉnh Niên ] TA KHÔNG THỂ LÀ CHÍNH TA , XÃ HỘI NÀY CŨNG KHÔNG CHO TA LÀ BẢN THÂN TA , ĐẾN KHI CHẾT RỒI CŨNG CHẲNG BIẾT ĐƯỢC NỖI ĐAU TÔI MANG ĐI , SAO LẠI CHỈ BIẾT TỘI LỖI CỦA TÔI ! NỰC CƯỜI !!! THẬT NỰC CƯỜI !!! [ Bách Lụy ] Lời Tuyệt Mệnh. [ Sống trong xã hội này , có khi đang sống mà chẳng giống đang sống , sống trong bóng tối quá lâu có khi chẳng còn cảm nhận được ánh sáng cũng nên...] [ Thám Tử Tề Song ][ Trên thế giới này , con người chúng ta nếu bị mang một tính biến thái tâm lí dị thường thì chỉ có thể trở thành 2 loại người : 1 là chấp nhận nó và thành một thám tử thật giỏi , 2 là một tên biến thái có tâm hồn méo mó đáng thương] [ Thám Tử Tề Song]Giữa cơn mưa tầm tã , có nhiều người thì tìm chỗ tránh mưa , nhưng cũng có người ẩn hiện trong mưa hành tung bí ẩn trong bóng tối khuất ánh đèn , bị trói buột bởi nỗi đau thể xác lẫn tâm hồn ! [Dương Cảnh Thiên]…