Tiền Thế
Nàng xuyên về kiếp trước để hoá giải lời nguyền về căn bệnh ác ma của mình...…
Nàng xuyên về kiếp trước để hoá giải lời nguyền về căn bệnh ác ma của mình...…
đọc rồi sẽ biết :3…
Hạng gia suy tàn, Hạng lão từ vị quan thanh minh tốt thành tham quan người người chửi đánh, Hạng Nghi mang theo đệ muội tuổi nhỏ không chỗ nương tựa, sống gian nan qua ngày. Nàng tìm tới con trưởng thế gia đại tộc Đàm thị, Đàm Đình trước kia có hôn ước,tự mình đưa đến cửa Đàm gia. Việc này truyền ra, không người không trào phúng nữ nhi Hạng gia vì tính toán, leo lên Đàm gia, đến mặt mũi cũng không cần. ...Đàm Đình chưa bao giờ thấy qua vị hôn thê xuất thân từ gia đình tham ô này, lần đầu gặp nàng, chính là nàng cầm hôn thư tìm tới cửa nhà mình. Đàm Đình không vui lắm, nhưng cũng lưu loát nhận việc hôn nhân. Sau khi cưới, bọn họ cũng không có lời nào để nói. Hắn chỉ thấy nàng trông coi Đàm gia khắc nghiệt nhiều quy củ, lúc sáng lúc tối, quản lý việc bếp núc, chiếu cố người trong gia đình, thay hắn kéo dài huyết mạch... Nàng chưa từng lộ ra tâm tình gì, hắn liền cũng không có ý tìm kiếm. Hắn nghĩ, chỉ cần nàng không giống cha nàng tham lam vô độ, hắn không phải là không thể cùng nàng tiếp tục chung sống.Thẳng đến có một ngày, hắn nhìn thấy người bên ngoài cùng nhau nói đùa Hạng Nghi. Nàng mặc y phục mộc mạc , toàn thân không có mấy món đồ trang sức, thấy rõ trong mắt lóe lên ánh sáng ôn hòa, an tĩnh đứng ở trong đám người, sạch sẽ lại loá mắt. Đàm Đình sửng sốt một chút. Có thể tại nàng nhìn thấy hắn, một cái chớp mắt, trên mặt ý cười nhu hòa, bỗng nhiên biến mất...Đọc nhắc nhở: ★ chua ngọt miệng cổ ngôn 1v1SC, trước cưới sau yêu, đánh mặt truy vợ. ★ văn phong tiểu chúng trước chua sau ngọt, khôn…
Ờhm... một con bé vô cùng lạnh lùng, lãnh cảm và không có khái niệm về yêu trong đầu... vô cùng ngu xuẩn về yêu nhưng lại có chỉ số IQ cao không thể tin được .…
Đọc đi bạn sẽ hiểu…
Mộc Khinh Vân ngoài sợ chết ra, thứ duy nhất khiến cô đau đớn đó chính là mất tiền.Mộc Khinh Vân tự nhận định rằng cô ngoài việc có niềm đam mê kì lạ với thứ làm bằng giấy có in mặt bác Mao kia ra, tính tình lẫn ngoại hình miễn cương đều có thể chấp nhận được.Ấy vậy mà lão già họ Thiên đương lúc cô tiền đồ sáng lạng, tương lai rộng mở, giữa buổi trưa trời xanh trong vắt không một gợn mây liên cho cô một đạo sét đánh, khiến cô bi phẫn xuyên về thời cổ đại khỉ ho cò gáy đáng hận này.Người ta xuyên thì xuyên vào công chúa, tiểu thư, vương phi,...nói chung là cành vàng là ngọc, thân phận tôn quý. Cô cư nhiên lại xuyên vào nhi nữ của một di nương thất sủng, bị biếm thành nha hoàn cọ bô cho cả cái phủ Thừa tướng cò bay mỏi cánh.Lão già kia, lão không có mắt à?Cái gì mà chỉ cần thay Đại tiểu thư lên xe hoa gả cho ngốc tử là có thể hưởng lạc đến già! Tưởng cô là hài nhi 3 tuổi chưa cai sữa đấy à? Mộc Khinh Vân cô đẹp nhưng không có ngu nhé!Nhìn cái vẻ mặt buồn lãng mạn đến mức giả tạo của già trẻ lớn bé trong cái phủ Thừa tướng khi thấy người khác gặp nạn là cô chỉ muốn sách váy lên đạp cho mỗi người một phát̀ rồi.Chưa hết, còn đến phủ Tam Vương gia.Lão Thiên, lão đừng khinh người quá đáng nhé, sao đến nô tì cũng ra sức ức hiếp cô là sao?Cái gì mà cơm thiu với dưa khú?Cái gì mà lao động như hạ nhân?Khoan chưa nói đến mấy cái đấy làm gì, đến cả mâ…
Truyện này hơi xàm nha…
Năm cô 12 tuổi mẹ cô mắc bệnh nan y mất sớm .Hai tháng sau ba đưa theo một người phụ nữ về với danh nghĩa tìm người chăm sóc hai chị em .Tuổi thơ vất vả cố gắng nhưng mọi thứ vẫn chưa dừng lại ở đó ...Năm 18 tuổi từ bỏ sự chu cấp của gia đình , tự mình kiếm tiền và theo đuổi giấc mơ .Năm 23 tuổi với nỗ lục suốt 5 năm đạt giải ảnh hậu.…
Đây là một bộ tiểu thuyết về cậu Trường- mợ Nguyệt.Ở cái huyện này có rất nhiều làng, nhưng có làng Đa và làng Cầu là lớn nhất. Làng Đa có nhà phú ông Phan Hoàng giàu nức tiếng, ông có một người vợ tên Liên và ba người con, nhưng trong nhà còn có thêm một bà cô tên là Lan em của phú ông Phan Hoàng. Nhà ông thì không ai là không biết, bởi vì những người con của ông có ba người con đẹp quá đó đa!Con đầu của ông là con gái, tên là Phan Ái Như, người ta thường gọi là cô hai Như.Con thứ hai là con trai, tên là Phan Tuấn Trường, hay còn gọi là cậu ba Trường. Cậu ở cái làng này nổi tiếng dữ lắm đa, vì đẹp trai rồi còn có vựa gạo riêng nữa đa!Con út cũng là con trai, tên Phan Anh Lâm, mà khác cái là cậu thường được gọi là cậu tư Lười, vì cậu lười dữ lắm đa.Hai người con đầu thì giỏi giang, tháo vát, chăm chỉ thì đứa út phải phá chút thì gia đình mới vui, mới hạnh phúc.Làng Cầu thì có nhà trưởng huyện Lê Tuấn, ông nổi tiếng là cưng chiều con. Hoàn cảnh thì có chút khó khăn hơn vì bà Phương vợ ông trưởng huyện mất sớm, mất ngay sau khi sinh cậu út. Ông không lấy thêm bất kì ai, nên phải tự mình chăm sóc cho 3 đứa con. Mọi người trong làng ai cũng đều nói nhà ông sướng lắm vì có ba đứa con đứa nào cũng giỏi.Con đầu là con trai, mặt đẹp trai giống ông Lê Tuấn hồi xưa, tên Lê Danh Vĩ.Con thứ hai là con gái, khi đẻ ra ai cũng nói có khuôn mặt rất giống bà Phương, đẹp dữ lắm đa, tên Lê Thu Nguyệt.Con út là con trai, nhìn thư sinh lắm đa, tên Lê Trình Phong.…
Phong Vân khẽ nâng mắt nhìn khung cảnh quen thuộc, căn phòng của nàng khi nàng còn chưa gảLần thứ 3... Trùng sinhNàng khẽ cười giễu cợtLần thứ nhất: Phong Vân gặp Tống Minh, nàng vẫn còn là một công chúa vô âu vô lo, tùy hứng không ai quản được còn hắn là một đại tướng quân đoan chínhNàng gả cho hắn, bị hắn giết chết trong ngày đại hônLần thứ hai: Phong Vân tính kế lên ngai vàng, đem Tống Minh giết chếtLần thứ ba:... Phong Vân ngả người xuống chiếc giường êm áiNàng mệt rồi...Nhưng Tống Minh hắn điên thật rồi... Hắn cũng trùng sinh theo nàng…
Linh Quỳnh vì kiếm chút thu nhập thêm, vào trò chơi thể nghiệm sự hố, mệt đến chết đi sống lại cũng không được bao nhiêu tiền, dự định làm xong một phiếu cuối cùng liền thoát hố. Kết quả hố không có lui được, ngược lại vào hố lớn hơn nữa......Linh Quỳnh: Nhớ năm đó ta cũng mỗi ngày ở trên giường lớn mấy trăm mét tỉnh lại, 100 người hầu đang đứng chờ mặc quần áo cho ta......Hệ thống: Tỉnh! Ngươi 1m² cũng không có.Linh Quỳnh: A! Phàm nhân chính là ghen ghét mỹ mạo của ta, không có cách nào, ai bảo ta có tiền như vậy.Hệ thống: Tỉnh!Nhìn xem số dư còn lại trong thẻ của ngươi!! Ngươi nghèo đến mức màn thầu còn không thể ăn.Linh Quỳnh: Ta đã từng đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, lãnh hội thế gian vô địch tịch mịch......Hệ thống: Tỉnh!Ngươi trước tiên từ dưới đất đứng lên!Linh Quỳnh: Ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở......Hệ thống: Tỉnh!!Nam nhân của ngươi muốn treo!Linh Quỳnh: Dìu ta đứng lên, ta còn có thể cố gắng.…
Ài dà~~~ mình xin giới thiệu đến những câu "Truyện" mới nhất, mình k biết có bn nào có những "Truyện" lạ như thế này chưa!Mình xin giới thiệu đến một Vlog và bình thường thì Vlog chỉ được thực hiện trên YouTube hay Facebook,... Gì ấy thôi chứ k bao giờ vào Wattpad cả, nhưng mình vẫn muốn chia sẻ niềm vui của những chuyến đi, những việc kì quái mặc dù biết kì quái nhưng vẫn phải làm theo một ai đó... Cảm giác ấy tất nhiên chẳng tốt đẹp gì, nhưng nếu nghĩ... Khá nực cười, nhưng nếu chia sẻ lên YouTube hay Facebook gì ấy thì các bn sẽ hiểu kết quả dưới chỗ bình luận rồi nhá! Mình chỉ muốn chia sẻ cho những người bn thân của mình thôi nên nếu bn nào thấy cũng... Đừng trách gì nha~ nhảm tí thôi~ Và... Bây giờ chúng ta bắt đầu Vlog của tớ nhé!~~~^^…
Nguyệt Lãnh Tình - tỉnh dậy làm một "ngốc tiểu thư" đúng chuẩnMột tài năng kinh tế trong xã hội hiện đại quay về kiếp trước bảo hộ phụ thân, vì gần vua như gần cọp. Nàng kinh tài tuyệt diễm, một "Họa tình" cô nương nhã nhặn trong trà quán hay một "Mỵ Cơ" đầy quyến rũ trong kỹ viện... hóa thân thành muôn vàn dáng vẻ, nam nhân trong thiên hạ không thể buông bỏ nàng.Là người đến trước đat được hay kẻ chung tình mới là người chiến thắng?Chỉ biết một điều, trần gian lạnh bạc, sa cơ lỡ vận, nàng vong tình lạnh bạc hay lại là có tình...…
Bốn kiếp người, trải qua bao thăng trầm. Đến cuối cùng thứ ta tiếc nuối là chưa từng dũng cảm yêu. Khi còn sống được hãy sống. Khi còn yêu được hãy yêu. Khi còn hận được hãy hận. Đừng để mình phải hối tiếc. "hãy" khi còn có thể!…
Tôi ở đây,nơi đêm lặng thinh,nghe tình ca,cô đơn, nhớ nhà và thương mẹ.30 phút trước tôi ngồi trong WC và nức nở vì thương mẹ,nhớ mẹ.Những kỷ niệm không phải do chúng ta quên đi,mà do chúng ta đã không nhắc đến nó,cứ thế nó mờ nhạt dần.Tôi muốn ghi lại hết thảy những kỷ niệm đẹp đẽ của tôi dưới mái nhà yêu dấu suất những tháng năm còn bé,dù có thể tôi đã không nhớ hết,và cả những năm tháng bây giờ và về sau nữa,đơn giản vì tôi sợ tôi sẽ bỏ quên mất điều hạnh phúc nhỏ bé nào đó mà cuộc đời này,gia đình tôi đã đem đến cho tôi.Vì bố mẹ tôi đã cho tôi quá nhiều yêu thương,quá nhiều hạnh phúc thế nên tôi sợ tôi sẽ quên đi 1 vài điều nho nhỏ,mà tôi không muốn quên đi dù nó chỉ là rất nhỏ.Tôi đã lớn lên trong sự yêu thương vô bờ của bố mẹ ,của anh trai,của ông bà và còn nhiều con người xung quanh tôi nữa,tôi biết ơn họ,thực sự lời cám ơn là không đủ đối với những gì mọi người đem đến cho tôi.Có những buồn đau,có những giọt nước măt,có chuyện buồn và cả chuyện vui,tất cả những điều đó để tôi trưởng thành,để tôi biết yêu thương,để tôi trở thành một người hoàn thiện hơn.Cảm ơn mẹ,đã đưa con đến thế giới này !…
"ba....ba....đừng bỏ con đi mà"_cô gái khóc nấc lên*****"chúng ta ly hôn đi"_cô gái đặt đơn ly hôn đã ký,xách vali và dắt theo đứa con gái 8 tuổi bỏ đi.10 năm sauNước Anh"Mẹ...mẹ...sao mẹ lại bỏ Nhiên Nhiên đi chứ ?Mẹ đã hứa sẽ bên cạnh con mãi mãi mà,Nhiên Nhiên nhớ mẹ lắm,mẹ....."_một người con gái xinh đẹp nức nở trước ngôi mộ của mẹ mình.Cô mệt mỏi đứng dậy,đưa tay gạt nước mắt,trong mắt ấy chứa đầy hận thù:"Đường Chấn Nam,tôi nhất định sẽ khiến ông phải hối hận khi vứt bỏ mẹ con tôi"…
Tên truyện: Nữ Tướng Trọng Kĩ Nam.Tác giả: Trần Hướng Nam.Thể loại: Nữ tôn, Dị giới, Xuyên không, Nữ cường, Cổ đại.Nguồn: truyenfull.vn & Diễn Đàn Lê Quý Đôn.Trạng thái: Đang ra.⚫Văn án⚫Vốn có câu nói từ xưa: Khi con người yếu đuối vô năng thế nào nhưng khi bị rơi vào cuộc tình bị phản bội thì sẽ thay đổi bản thân.Và hắn.Một vị công tử sống trong chiều chuộng mà lớn lên. Đã bị tứ tử ngũ kinh, lễ nghi quy củ của phụ thân dạy bảo ngấm sâu vào máu thịt, trong thâm tâm hắn luôn khắc sâu hai điều.Thứ nhất là lấy niềm vui của thê chủ là mục tiêu.Thứ hai là nuôi con dưỡng nữ làm niềm hạnh phúc.Vậy mà khi gả cho người, Phương Tư Ninh lại hiểu được cái gì là "vì yêu nên tan nát cõi lòng"Thê chủ hắn luôn cung kính yêu thương vì muốn đứng vững trong triều đình mà không màn tình nghĩa thê phu dàn kế bắt gian tận giường. Một tờ hưu thư (giấy ly hôn) đã chuẩn bị sẵn ném thẳng vào mặt phụ thân hắn. Sau đó vì lấy lòng công tử Ngự Sử, nàng ta không chút do dự bán hắn cho Hương Xuân lầu chỉ với cái giá 50 lượng.Khuất nhục sao? Phẫn nộ sao? Đau đớn sao? Trả thù sao?!!Phương Tư Ninh hắn cả đời nhẫn nhịn lùi bước thì đổi lại được cái gì?Từ nay trở đi, khuấy đảo phong ba, những ai từng chê cười hắn, đều phải chết.⚠ Lưu ý: Truyện được reup.- Nguồn: truyenfull.vn- Reup chưa được sự cho phép của chủ truyện là mình không đúng, nên nếu chủ truyện không thích thì ib trang Wattpad của mình, mình sẽ xóa.⚠ Bạn nào nhu cầu post truyện thì có thể ib trực tiếp với nhà (viết theo đơn yêu cầu).…