chuyển sinh thành con của chủ tịch
ờm thì nói chung là chuyện đấu trí…
ờm thì nói chung là chuyện đấu trí…
Fic của tôi nha đừng có vác đi đâu à…
Văn án***Cô tên Mộc Kỳ, từ nhỏ đã tiếp nhận nền giáo dục nghiêm khắc của tổ chức, sự khắt khe ấy tạo nên con người bí ẩn như cô...Tiếp nhận nhiệm vụ từ tổ chức, cô tiếp cận anh. Sau khi Sống bên nhau 11 năm, đến cuối cùng lúc ra đi cô mới chợt nhận ra trải qua thời gian sống chung đó, đã vô tình nuôi lớn một tình cảm mà lí ra không được tồn tại,... Phải làm sao bây giờ, trong lòng cô hình bóng anh không thể xóa mờ nữa rồi!***Liệu bắt đầu đã là sai lầm? Hay kết thúc mới là nỗi đau lớn nhất?Tình yêu ấy trong quá khứ vĩnh viễn khắc ghi trong tim cô...là nỗi đau khi mất đi người yêu thương nhất mà cuối cùng ra đi cô mới hiểu,...Nhưng ...Nếu quá khứ có thể quay lại.... cô vẫn sẽ chọn con đường đó, chọn quá khứ đó.. chọn cả con người, và tình yêu đó... để rồi lại gặp anh, rồi thời thời khắc khắc lưu giữ kí ức bên anh...***…
Ghi lại những cảm xúc bất chợt…
LẤY CẢM TỪ MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT Câu chuyện kể về cuộc đời của một bạn lgbt .Mình mong qua truyện này mọi người có cái nhìn tốt hơn về lgbt những người thuộc giới tính thứ ba.…
Có một cô gái nhỏ... Đem lòng yêu một người Nắng ôm rèm cửa sổ, ai ôm cô vào người ? Tôi có một mối tình không thể nào quên được. Thật tiếc không phải vì nó đáng nhớ đến mức tốt đẹp... Chỉ là nó đáng sợ đến mức chạnh lòng.Bạn có cảm thấy cuộc sống thật muôn màu ? Đôi lúc ánh sáng ngập tràn đôi mắt, nhưng đôi khi nhìn đâu cũng thấy nỗi buồn u tối. Cái buồn thật kì lạ, nó không khiến màu sắc trong mắt chúng ta khác đi. Cỏ cây vẫn xanh mướt, bầu trời lại xanh trong, làn khói tỏa ra từ đầu thuốc vẫn mang một màu trắng mờ ảo dần dần biến mất. Chỉ là nó nhuốm thêm chút màu buồn, chút màu nước mắt...Câu chuyện này chỉ là một chút khó chịu bứt rứt trong lòng đã 2 năm trời chẳng thể tan biến, là một chút kí ức đọng lại trong trí nhớ của người hay quên, là những gì tôi không thể tâm sự cho ai khác ngoài những " người lạ không quen".…
Đây là câu chuyện kể về hành trình của nhân vật chính mang nỗi căm hận sâu sắc đến loài rồng.…
Cái tên nói lên tất cả! Tất cả những gì mà bạn có thể tưởng tượng! Cái này là nơi ta xả "rác"- những suy nghĩ, bức bối, chuyện hãm trong đời... Tóm lại đủ cả, khá giống nhật kí. Ài, kệ mẹ nó đi!Hứng lên thì viết, khỏi cần soi trong này không bà lấy vợt muỗi đập đấy!Nào, nào đọc đi a~…
Hai đứa trẻ hai số phận…
Nhật kí online của đời tôi...…
🍀lần đầu viết đừng chê😊…
Tác giả: Hạ ViEditor: Cheese Chanh DâySố chương: 177 (Full convert)Thể loại: Ngôn tình hiện đại, thanh xuân vườn trường, sủng ngọt, từ đồng phục đến áo cưới, HECP: Nữ học bá x Nam học tra.Nhiệt liệt đề cử cho các bạn thích thể loại học đường!Hướng dẫn sử dụng trước khi dùng: 1. Cheese mới vào nghề, editor tay mơ không thể dịch sát bản convert 100%, trong bản edit có thể có thêm hoặc bớt các chi tiết.2. Truyện được edit chưa có sự cho phép của tác giả và với mục đích phi lợi nhuận. Rất mong các bạn đọc để thư giãn là chính, cũng đừng mang bản dịch này đi 'bất cứ đâu'.3. Truyện được đăng trên Wattpad & Wordpress Cheese Chanh Dây (link Wordpress xem ở phần trang cá nhân).…
Xem đi rồi bt anh cáo nhà ta ra sao…
Tôi là Anne!! 12 tuổi.Cuộc sống của tôi là một mớ hổn độn Ko thể diễn tả.Cuộc sống của tôi là một mớ áp lực đè nặng vào tâm trí.Cuộc sống của tôi là.........một đứa trẻ......tâm trí chỉ có màu đỏ.…
Nội dung : Kể về chuyện tình của 2 người thanh mai trúc mã . Cao Dương bị mắc bệnh sạch sẽ ai cậu cũng né riêng Nhất Thiên thì cậu lại muốn gần hơn . nhưng Cao Dương dính phải một chút vấn đề về lời nguyền gia đình phải có một người bạn đời trước 23t nếu không thì sẽ bị nổi lên những hình xăm kì dị gây đau đớn đến hết đời . . Liệu họ có tới được với nhau trước 23tuổi không?...giới thiệu nhân vật : -Tống Cao Dương :1m80 (17t) nhà giàu bạn thời thơ ấu của Nhất Thiên (yêu thầm từ nhỏ ) . [Top]-Phùng Nhất Thiên : 1m67 (17t) nhà không có điều kiện nên phải vừa học vừa làm để nuôi 2 đứa em ở nhà. do cha mẹ mất năm 14t . bạn thời thơ ấu của Cao Dương (cũng có tình cảm nhưng chưa xác định được ) [Bot]…
một quyển nhật ký cũ rích mà thôi...…
Từ lúc biết anh ..Em thật sự quá khác.Biết cười ..Biết quan tâm.......…