sao chỉ còn một mình?
thế giới nhỏ tò mò to…
thế giới nhỏ tò mò to…
Từ xa xưa, khi trời đất chưa được hình thành, trong hư không xuất hiện một bọc năng lượng khổng lồ. Nó nằm ở đó suốt hàng vạn tỷ năm, để rồi một ngày, cái bọc đó nứt vỡ và khai sinh ra một vị thần tối cao - Kẻ mang sức mạnh không gì đong đếm được. Ngài đã dùng quyền năng của mình để kiến tạo nên vạn vật và che chở chúng sống hạnh phúc trong bàn tay bao dung của mình.Nhưng ngày qua ngày, sự xấu xa dần len lỏi và xâm chiếm tâm trí ngài. Nó như một căn bệnh, dần ăn mòn cơ thể và linh hồn thuần khuyết của đấng tối cao. Để rồi, đến một thời điểm, dấu hiệu của sự hủy diệt đã bắt đầu xuất hiện.Đứng trước mạng sống của hàng vạn sinh linh, vị thần không muốn nhìn công sức kiến tạo của mình tan vào dĩ vãng. Ngài đã móc quả tim của mình ra và bóp nát nó. Cơ thể của ngài rủ xuống, tỏa ra một làn sóng năng lượng khổng lồ chưa lành cho vạn vật. Phần cơ thể hóa thành hàng vạn sinh vật nhỏ mang trong mình các sức mạnh khác nhau thừa hưởng từ vị thần (chúng là tổ tiên của các Axie). Còn về trái tim vỡ nát, một phần trong đó đã chuyển thành màu đen do bị cái ác xâm chiếm. Phần màu đen đó hóa thành các quái vật dị hơm lẩn khuất trong bóng tối (chúng là tổ tiên của Chimera).…
Đây chỉ là bản dịch phi thương mại, chưa có sự cho phép của tác giả, đừng reup bởi sản phẩm không tự nhiên mà có, nếu phát hiện reup, mình sẽ drop truyện💟Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , Cận đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Tiên hiệp , Huyền huyễn , Báo thù , Dị thế , Tu chân , Dị năng , Ngọt sủng , Hệ thống , Song khiết , Xuyên nhanh , Vườn trường , Cường cường , Chủ thụ , Sảng văn, Ngược tra, 1v1Văn án:Tạ Văn Hàm không có nhiều ưu điểm khác, chính là đã có cái siêu cấp đại não.Bất cứ thứ gì, chỉ cần hắn xem một cái, là có thể chặt chẽ mà khắc ở trong đầu hắn, dễ như trở bàn tay mà bị hắn thông hiểu đạo lí.Hắn xuyên qua các thế giới, thay thế mỗi một cái ,bóp méo vận mệnh linh hồn, thành tựu của bọn họ đều xuất sắc nhân sinh.Thiếu niên ôn hòa ngượng ngùng, bởi vì đồng học đánh cuộc dụ dỗ hoàn toàn đọa - lạc, từ đấy chưa gượng dậy nổi.Đại thiếu gia kiêu ngạo đường hoàng, lại bởi vì thân nhân không chút lưu tình nào mà áp bức hãm hại, từ đấy mất đi hết thảy.Thanh niên ốm yếu tái nhợt, bởi vì kế muội vui đùa một cái, từ đấy mất đi hết thảy thiên phú.......Mà lúc sau Tạ Văn Hàm đi vào Ta sa đọa chỉ là sa đọa chơi chơi, thiTrạng Nguyên dễ như trở bàn tay,nương tay thi đua giải thưởng lớn.Tiền tài đồ vật ngoài thân, ta muốn ít có ít, muốn nhiều có nhiều, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Mỗi một giây có thể địch quốc cho ngươi xem!Thiên phú không phải ta có thể ném được, tưởng ném là có thể ném,thế nên mới trở thành pháp thần không phải mộng, ai kêu ta có thiên phú hảo…
Đây là đoản cho mình viết và tự nghĩ.Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.…
Kiếp trước ,cô là nữ phụ chanh chua, ngạo mãn Là đại tiểu thư nuông chiều thành hư ,coi trời bằng vung , không biết trời cao đất dày đắc tội với võ số người, lên 15 tuổi gặp hắn và yêu hắn nàng theo đuổi hắn 7 năm Rõ ràng nàng đã là hôn phu của hắn rõ ràng nàng xắp làm vợ hắn vậy ma nhảy đâu ra cái nữ nhân kia Cướp hết mỗi thứ của nàng hắn vốn lạnh nhạt với nàng nây lại thêm vãi phân lạnh lùng , Ánh mắt ta ắc nhìn nàng khi lân đó đây ngã nữ nhân kia Hắn bóp cổ nàng lúc nàng hạ xuân dược nữ nhân kia Độ lọ thuốc kìa vào miệng nàng nên vào căn phòng đó, nàng trải qua mối tình 1 đêm với nam nhân xã lạ Đến rồi mạng thai ,liên hủy đứa nhỏ dân đến kết bị tham của nàng về sâu ......kiếp này cô sống thật tốt có con trai và con gáicó hắn bên cạnh tham gia vào thế giới ngầm Hắc Đạonhững kẻ thù nguy hiểm.....thân thế thật sự của nữ chính...và những bí mật sẽ được sẽ hé mở…
Trong một thành phố tràn ngập những góc khuất của xã hội, hai kẻ sát nhân hàng loạt vô tình chạm mặt nhau trong một đêm mưa.Lăng Hạ , người được gọi là “Bạo Quân” vì sự tàn nhẫn và lạnh lùng của mình. Cô không giết người vì thù ghét mà vì cô muốn kiểm soát những thứ "hỏng hóc" trong thế giới này.Mạc Chu , một người phụ nữ xinh đẹp nhưng tâm trí méo mó, luôn tìm kiếm những “tác phẩm” hoàn hảo để thỏa mãn niềm vui bệnh hoạn của mình.Hai kẻ điên, hai con quái vật đội lốt người, lại tìm thấy nhau giữa thế giới đen tối. Ban đầu, họ chỉ coi đối phương như một kẻ cản đường. Nhưng theo thời gian, họ phát hiện ra cả hai chính là mảnh ghép cuối cùng trong tâm hồn vỡ vụn của họ…
Tình yêu có rất nhiều sắc thái. Có cái dịu dàng êm đẹp, từ đầu đến cuối chỉ có yêu thương. Lại có cái ban đầu chỉ toàn là căm ghét, lâu dần thành yêu. Nhưng lại có cái, tình yêu không vượt qua được hận thù, cuối cùng bị bóp vỡ, nhưng rồi, con người ta lại đau đớn nhặt lại từng mảnh.....…
Đột nhiên tỉnh lại, bề ngoài có vẻ lười nhác nhưng pha chút giảo hoạt, phúc hắc, nàng đã trở thành cửu đẳng thị thiếp của Thụy vương phủ, bị người người lăng nhục. Hơn nữa còn là thị thiếp thứ mười bảy. Trăm thê thiếp đấu đá lẫn nhau, nàng đáng thương thành nơi trút giận của bọn họ. Chỉ vì Vương gia chạm tay một chút, nàng liền bị kẻ khác tính kế, hạ độc thủ. Hừ! Nghĩ nàng là bánh bao nhân đậu, tùy ý để người khác bóp méo sao? Nàng thề nhất định phải khiến thiên hạ của hắn đại loạn! "Chưa thị tẩm đều tống hết ra ngoài." Vị Vương gia nào đó ngồi ở trên cao nhìn một hàng nữ nhân trang điểm, ăn vận xinh đẹp trước mặt, lãnh huyết vô tình nói. Cửu đẳng thị thiếp bài danh thứ mười bảy mang theo vẻ mặt hưng phấn tiến lên, hai má đỏ au như đít khỉ chu đôi moi đỏ mọng hôn gió với vị Vương gia nào đó, hai mắt đầy tình ý, nũng nịu nói"Vương gia thiếp thân còn chưa thị tẩm đâu." Vẻ mặt vị Vương gia nào đó đầy chán ghét: "Cút!"Hai mắt thị thiếp thứ mười bảy rưng rưng, bờ vai run rẩy: "Vương gia...Vị Vương gia nào đó càng nghe càng thấy chán ghét : "Đừng để bổn vương nhìn thấy ngươi trong phủ lần nữa."Thị thiếp thứ mười bảy bi thương xoay người. Lúc rời đi, khuôn mặt lộ vẻ điềm đạm, đáng yêu, hai mắt nhất thời tỏa sáng lấp lánh, trên môi hiện lên một nụ cười gian xảo.Lần nữa gặp lại, vị Vương gia nào đó còn đang ôm ấp âu yếm nữ nhân, nhìn nữ tử toàn thân tỏa ra hào quang rực rỡ mà cảm thán: Đây là nữ nhân háo sắc kia sao…
Có một mùa hạ, tôi đi sau bóng lưng một người...Không ai gọi là "thân", nhưng vẫn bước cùng trên con đường đất nứt nẻ,vẫn nép dưới hiên mưa, vẫn ngồi nghe quả thị rơi lộp bộp sau nhà.Rồi cậu ấy dúi vào tay tôi một quả chín vàng,bảo rằng: "Ngửi thôi, đừng ăn."Tôi chưa kịp hỏi tại sao... thì đã không còn ai đứng đợi ở đầu ngõ nữa.**Mùa thị bung năm ấy, cũng là lần đầu tôi biết:có những thứ thơm đến lặng người - chỉ để nhớ, không thể giữ.…
-KHÔNG CÓ THẬT!--Câu chuyện kể về một nữ sinh bị bạo lực ngôn từ, bỗng nhiên không thấy ba mẹ đâu nữa, bị mất hồn, biến dạng, điên cuồng bởi một con gấu nhỏ, đẫm máu, bị bóp cổ, nhưng rồi được thoát nạn-Lưu ý! -Có nhiều từ trong câu chuyện sẽ không được phù hợp cho lắm nên đọc được thì đọc, không đọc được thì thôi nhé!…
Cao Lãnh nhìn Cố Gia Linh với ánh mắt tức giận "Cố Gia Linh! Kể từ hôm nay ai đụng tới cô coi như đụng tới Cao Lãnh tôi! Cô là người phụ nữ của Cao Lãnh tôi không cho phép cô nhớ thêm một lần nào về chuyện giữa cô và thằng nhãi đó nữa!" Cố Gia Linh vẫn không quan tâm về lời nói của hắn, hắn ta lấy đôi bàn tay to lớn bóp miệng của cô " Cô dám lơ tôi sao? Được thôi! Cô cứ chờ đi, hắn ta sẽ quỳ xuống cầu xin cô tha thứ và rồi cô sẽ cầu xin tôi tha cho hắn. Tới lúc đó thì cô không thể chống đối tôi được nữa rồi bà xã!" Anh hôn nhẹ vào má của cô rồi rời đi....#boss #sủng #16+…
Mở đầu câu chuyện Sai Gả Kinh Hôn: Tổng Giám Đốc Xin Kiềm Chế của tác giả Thiển Hiểu Huyên là vào thời điểm chồng trước rời xa, vì muốn ly hôn với cô mà chồng cô đã tạo một 'xì căng đan' cho cô, chuốc say cô và ném vào phòng của ba người đàn ông xa lạ.Cô say rượu lại cùng nam thần trong lòng của phụ nữ toàn thành phố 'người đàn ông ngôn tình sủng độc thân kim cương, tổng tài Long Tư Hạo lạnh lùng' phát sinh tình một đêm dây dưa không rõ.Cô đoạt lấy lần đầu tiên của anh, anh đoạt lấy lần đầu tiên của cô.Anh giúp cô ly hôn, giúp cô đấu với tiểu tam và cả người chồng trước.Sau khi ly hôn với người đàn ông cặn bã, cô vốn chôn chặt đáy lòng, nhưng Long Tư Hạo nổi giận, cố chấp xen vào tâm trí cô, leo lên giường cô, dụ dỗ cô, cô không thể không lấy danh nghĩa vợ chồng với anh và cùng anh ở cùng một chỗ, cùng anh hàng đêm tạo người!Cô híp mắt, ánh mắt cáu giận nhìn người đàn ông tuấn mỹ trước mặt: "Long Tư Hạo, anh là tên khốn kiếp! Anh~ hôm qua anh dụ dỗ tôi!"Long Tư Hạo nghe truyện cô nói, vừa nhấp ngụm cà phê lại suýt nữa phun ra.Ánh mắt anh sáng quắc nhìn cô, hài hước nói: "Nanni*? Hiểu Hiểu, tối hôm qua hình như chính em mới là người dụ dỗ anh, anh phục vụ em như vậy, em không thoải mái sao?""Thoải mái!" suýt chút nữa cô bật thốt lên hai chữ này, cô trợn mắt, cắn răng nhìn anh nói: "Không thoải mái!""Sao?" Anh liếc mắt như bừng tỉnh hiểu ra: "Ý em là vẫn còn chưa thoải mái!"Cô gắt giọng: "Long Tư Hạo! Anh là tên khốn kiếp!"Anh hài hước cười: "Anh không khốn kiếp làm sao trong bụng em có tiểu hỗn đản đư…
Ảnh đẹp của các oppa hôm nài chán quá đăng ảnh dìm. Mà mình nói trước mình theo ot12 ai ko thích có thể click back ko tiễn ☺☺…
Bằng 1 cách nhẹ nhàng nào đó em làm cho trái tim này như được tiếp máu, làm cho nó ấm lên và cũng bằng 1 cách nghiệt ngã em ngừng tiếp máu cho nó, bóp nghẹt nó rồi giết chết nó...và trong cuộc đời này chỉ có em mới có thể làm vậy.…
Tác giả: Khinh Vân ĐạmThể loại: phá án, vô hạn lưu, linh dị thần quái, thị giác nữ chủ...Editor: MinVăn án:Một trò chơi thực tế ảo ra mắt, chỉ trong vòng ba tháng "Vô hạn cầu sinh" vinh quang được mọi người bình chọn thành trò chơi khó nhất trong lịch sử game online.Người chơi bị trò chơi này hành hạ thảm thương, dùng đủ loại tư thế, thậm chí quỳ đủ kiểu để bị giẫm đạp, đến mức ai nấy cũng sắp khóc ngất luôn rồi.Nhưng mà, người dường như bản tính thích bị đau đớn như vậy, trò chơi ngược tới ngược lui trăm ngàn lần, người chơi vẫn cứ nhao nhao tiến lên, thay nhau chịu trận.Ai cũng thề rằng có ngày sẽ bóp chết phó bản, rửa mối nhục xưa!Sau đó, một cô gái tên Vân Lạc đã làm được[ Vô hạn lưu + game online thực tế ảo + quỷ hồn tinh quái. Phong cách mạnh mạnh đát, không khủng bố )[1V1, song khiết, cường cường ]…
...Một cốt truyện không mấy mới mẻ...------------Trận chiến năm nào vẫn còn âm ỉ cháy dưới bầu trời hoà bình đầy giả dối....Một vị thần với sức mạnh sáng tạo...Một cá thể cuối cùng của chủng tộc hùng mạnh và những sự thật lịch sử đã bị bóp méo...Những chiến binh bị ruồng bỏ bởi định kiến. Liệu sự đố kị có hủy hoại con người?...Ánh sáng và bóng tối,..thiện ác, thật giả lẫn lộn?Chuông đồng hồ đã điểm, một sai lầm không thể được sửa chữa. Bánh xe vận mệnh dần chuyển động!Sẽ có hi sinh và cả mất mát! Hạnh phúc và hồi sinh có tồn tại?Quá khứ chỉ là bóng tối, đâu mới là ánh sáng đích thực?Hãy cùng theo dõi và khám phá nhéNhóm tác giả:YukinokataP/s: Truyện sẽ ra vào thứ 6 của tuần thứ 3 hàng tháng. Có thể nhanh hơn tùy vào tiến độ của tác giả.…
Năm Ấy Có Một Thiếu Niên_____Năm ấy có một Tôn Tam Nguyệt, vô cùng vô tư, chẳng muộn phiền chuyện thiên hạ, chẳng quan tâm đến thế gian có xoay lưng với hắn hay không, cứ đường đường mà sống thật vui vẻ. Ấy thế mà thiếu niên nhiệt huyết ấy lại từ vô tư thành suy tư, ngày ngày uống rựu đến say ngất chỉ vì để quên đi một người, nhưng chẳng thể nào quên đi được." Tôn Tam Nguyệt của năm ấy đã chết rồi, thế nên....đừng tìm hắn nữa"____Năm ấy có một Trạch Thiên Vũ sống trên đỉnh núi Tư Âm. Là một kẻ tàn bạo, có tính cách lập dị, hắn xem thường tất cả, cho rằng mọi thứ đều không đáng để hắn trân trọng. Ấy thế mà không ngờ lại có một ngày, con người tự cao, tự đại ấy lại phải cúi đầu, quỳ xuống cầu xin kẻ khác chỉ để giữ lại mạng sống cho một thiếu niên đang hấp hối đang được hắn nâng niu trong lòng."Trước nay, bản tôn chưa từng nghĩ đến việc sẽ hao tâm, tổn khí đối với một tên tiểu tử phiền toái đã khiến ta phải vắt óc suy nghĩ nhiều đến mất ăn, mất ngủ. Ta thực sự ghét con người đó, chỉ muốn bóp chết hắn ta, nhưng tại sao ta lại không nỡ?"…
Ai thích ngược thì cứ click nha!Tặng chế : .... Quên mất tên rồi.…
Anh nắm tay tôi rất chặt như muốn bóp nát bàn tay bé nhỏ này. Tôi vội vùng ra nhưng anh lại càng nắm chặt hơn nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu cùng với khuôn mặt giận dữ mà trước đây tôi chưa từng nhìn thấy. Anh hỏi: " Tại sao lại khóc? Chẳng phải em đã nói không còn yêu tôi nữa sao?"Tôi bây giờ chỉ có thể nhìn anh, tôi không biết phải nói gì chỉ muốn mình thoát ra khỏi anh thật nhanh chóng. Bỗng tôi nghe giọng nói anh gào lên: "Nói đi! Tại sao?"Tôi cố lấy lại thần sắc nói với anh:"Tôi...Tôi.........…